Nghịch Thiên
Chương 474

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:37:17 | Lượt xem: 4

Dư âm của đột phá vẫn còn vương vấn trong từng tấc thịt, từng mạch máu của La Chinh. Hắn mở mắt, cảm nhận một luồng sức mạnh hoàn toàn mới mẻ đang chảy tràn trong đan điền. Thiên Cảnh tầng thứ nhất. Giới hạn mà bao nhiêu cường giả Hạ Giới thèm khát, ngưỡng vọng, giờ đây đã nằm trong tầm tay hắn. Nhưng La Chinh không hề có chút kiêu ngạo nào, chỉ có sự bình lặng của kẻ đã trải qua vô vàn sinh tử.

Linh khí Thượng Giới dày đặc hơn, tinh thuần hơn gấp bội so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở Hạ Giới. Giờ đây, với Thiên Cảnh, hắn có thể hấp thụ và vận dụng chúng một cách hiệu quả hơn. Nhưng điều khiến La Chinh chú ý hơn cả, là một cảm giác kỳ lạ. Không phải là sự đồng điệu, mà là một sự đối nghịch. Hắn cảm thấy như mình là một khúc gỗ trôi ngược dòng, một viên đá sắc nhọn không thể hòa tan vào dòng sông êm đềm của Thượng Giới.

Đây chính là “Nghịch Đạo khí tức” mà lão giả Bạch Vân Tông đã nhìn thấy? La Chinh tự hỏi. Hắn không thể giải thích rõ ràng, nhưng hắn biết mình khác biệt. Từ khi sinh ra, hắn đã bị số phận ruồng bỏ, bị xem là phế vật. Nhưng chính sự ruồng bỏ đó đã gieo mầm cho ý chí phản kháng, từng bước lật đổ mọi định kiến, phá vỡ mọi quy tắc. Có lẽ, đây là bản chất của hắn, là con đường hắn phải đi.

Hắn đứng dậy, cơ thể nhẹ bẫng như không trọng lượng. Mỗi động tác đều mang theo một sự linh hoạt khó tin. Vận chuyển một chút Thiên Nguyên lực trong cơ thể, La Chinh cảm thấy mình có thể dễ dàng xé rách không gian, dù chỉ là một vết nứt nhỏ. So với Hạ Giới, sức mạnh của Thiên Cảnh chân chính là khác biệt một trời một vực.

Cùng lúc đó, trên đỉnh núi cao nhất của Bạch Vân Tông, lão giả tóc bạc phơ khẽ nhíu mày. Nụ cười ẩn ý trên môi hắn đã biến mất, thay vào đó là vẻ trầm tư. “Sức mạnh của Thiên Cảnh tầng thứ nhất… nhưng lại mang theo sự kiên cố của một kẻ đã trải qua vô số tôi luyện. Kỳ lạ, kỳ lạ.”

Hắn vươn ngón tay, điểm nhẹ vào hư không trước mặt. Một gợn sóng vô hình lan tỏa, như một tấm gương trong suốt hiện ra. Trong tấm gương đó, hình ảnh La Chinh đang tĩnh lặng trong căn phòng đơn sơ của mình hiện rõ mồn một. Lão giả nhìn chằm chằm vào La Chinh, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thấu mọi lớp phòng ngự.

“Nghịch Đạo khí tức của hắn không hề suy giảm, thậm chí còn mạnh mẽ hơn sau khi đột phá. Hắn không chỉ là một dị số thông thường, mà là một kẻ có thể thực sự ‘Nghịch Thiên’.” Lão giả lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn. Hắn không phải là kẻ muốn can thiệp vào vận mệnh của người khác, nhưng sự xuất hiện của La Chinh khiến hắn không thể không chú ý. Hắn đã sống quá lâu, chứng kiến quá nhiều sự tuần hoàn của Thiên Đạo, và hắn biết rằng, đôi khi, sự thay đổi là điều tất yếu.

Kể từ khi phi thăng lên Thượng Giới, La Chinh đã cố gắng giữ mình khiêm tốn, tránh gây sự chú ý. Hắn biết mình yếu ớt, là một hạt cát giữa biển cả. Nhưng giờ đây, đạt đến Thiên Cảnh, hắn không thể che giấu hoàn toàn sự khác biệt của mình. Sự khác biệt đó không chỉ nằm ở sức mạnh, mà còn ở bản chất.

Hắn bước ra khỏi phòng, hít thở luồng không khí trong lành của Bạch Vân Tông. Núi non hùng vĩ, mây trắng lững lờ trôi, một cảnh tượng đẹp như tiên cảnh. Nhưng ẩn sau vẻ đẹp đó, La Chinh cảm nhận được những ánh mắt dò xét. Những ánh mắt đó không trực tiếp, mà là một cảm giác mơ hồ, như thể có điều gì đó đang giám sát mình.

La Chinh biết rằng, Thượng Giới không phải là nơi yên bình. Các tông môn, thế gia, các cường giả ẩn mình… tất cả đều tuân theo một trật tự, một quy tắc do “Thiên” định sẵn. Và hắn, một kẻ từ Hạ Giới, một “dị số” mang theo “Nghịch Đạo khí tức”, chắc chắn sẽ bị coi là mối đe dọa.

Chính lúc này, một thanh niên mặc y phục Bạch Vân Tông màu xanh nhạt đi ngang qua. Hắn có vẻ ngoài tuấn tú, khí chất bất phàm, rõ ràng là một Thiên Kiêu của tông môn. Khi hắn đi ngang qua La Chinh, ánh mắt khinh miệt không hề che giấu lướt qua. “Hạ Giới tiểu tử cũng may mắn đột phá Thiên Cảnh, nhưng đừng tưởng chỉ với chút thành tựu đó mà có thể ngang hàng với chúng ta.”

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng đủ để La Chinh nghe thấy rõ ràng. La Chinh dừng bước, ánh mắt lạnh nhạt nhìn thẳng vào thanh niên kia. Hắn không có ý định gây sự, nhưng cũng không dung túng cho sự sỉ nhục. “Thành tựu lớn hay nhỏ, không phải là thứ để ngươi tùy tiện đánh giá.”

Thanh niên kia hơi ngạc nhiên. Hắn không ngờ một kẻ Hạ Giới như La Chinh lại dám phản bác. “Ồ? Khá lắm. Mới lên Thiên Cảnh đã dám lớn tiếng. Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Đệ Tử Nội Môn Lý Hạo, thuộc chi mạch trưởng lão Lý gia. Ngươi, một kẻ không có căn cơ, dám nói chuyện như vậy với ta?”

Lý Hạo khẽ hừ lạnh, một luồng Thiên Nguyên lực vô hình tỏa ra, muốn áp chế La Chinh. Hắn muốn cho La Chinh biết, dù đã đột phá Thiên Cảnh, thì giữa một Thiên Kiêu Thượng Giới chính thống và một kẻ Hạ Giới may mắn vẫn tồn tại một khoảng cách không thể vượt qua.

Nhưng La Chinh vẫn đứng thẳng, thân thể không hề lay động. Luồng Thiên Nguyên lực của Lý Hạo không thể đè ép hắn dù chỉ một chút. Ngược lại, La Chinh cảm thấy một luồng sức mạnh kỳ dị trong cơ thể mình như đang phản kháng lại. Đó là “Nghịch Đạo khí tức” đang âm thầm vận chuyển, chống lại mọi áp bức từ bên ngoài.

Lý Hạo hơi biến sắc. Hắn không ngờ La Chinh lại có thể chịu đựng được áp lực của mình. “Ngươi… Ngươi dám chống đối!”

“Ta chỉ đứng đây.” La Chinh đáp, giọng nói bình thản. “Nếu ngươi muốn thử, cứ việc.”

Sự kiêu ngạo của Lý Hạo bị chạm đến. Hắn định ra tay, nhưng đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía xa. “Lý Hạo, dừng tay.”

Một bóng người cao lớn, khoác y phục màu vàng nhạt của Đệ Tử Hạch Tâm, chậm rãi bước đến. Hắn có vẻ ngoài uy nghiêm, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Vừa nhìn thấy người này, Lý Hạo lập tức cúi đầu hành lễ. “Vũ sư huynh.”

Vũ sư huynh, tên là Vũ Thiên, là một trong những Đệ Tử Hạch Tâm nổi tiếng của Bạch Vân Tông, được mệnh danh là “Thiên Kiêu” của thế hệ trẻ. Hắn nhìn La Chinh với ánh mắt đầy hứng thú. “Ngươi là La Chinh, kẻ từ Hạ Giới phi thăng?”

La Chinh gật đầu. “Chính là ta.”

Vũ Thiên mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự đánh giá. “Nghe nói ngươi đột phá Thiên Cảnh tầng thứ nhất, lại có thể khiến Lý Hạo phải chịu thiệt thòi. Quả nhiên không tầm thường.” Hắn không nói La Chinh thắng, chỉ nói Lý Hạo “chịu thiệt thòi”, ngụ ý La Chinh có chút thủ đoạn đặc biệt.

“Sư huynh quá khen.” La Chinh không muốn gây sự, nhưng hắn cũng không muốn bị coi thường. “Ta chỉ là tuân theo Đạo của mình.”

Vũ Thiên khẽ nhướng mày. “Đạo của mình sao? Ở Thượng Giới này, chỉ có một Đạo duy nhất, đó là Thiên Đạo. Mọi sinh linh đều phải tuân theo.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên. “Nghe nói ngươi có thể đột phá Thiên Cảnh chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hẳn là có cơ duyên không nhỏ. Bạch Vân Tông chúng ta luôn hoan nghênh nhân tài, nhưng cũng không dung thứ cho những kẻ đi ngược lại trật tự. Ngươi nên nhớ điều đó.”

Lời nói của Vũ Thiên không phải là cảnh cáo, mà là một lời nhắc nhở mang đầy ẩn ý. Nó cho thấy rằng, sự xuất hiện của La Chinh, một kẻ phá vỡ quy tắc thông thường, đã bắt đầu thu hút sự chú ý của những thế lực cao hơn trong tông môn. Cái gọi là “quy tắc tiên phàm” không chỉ là khoảng cách giữa Hạ Giới và Thượng Giới, mà còn là sự áp đặt của những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên Đạo” lên tất cả mọi người.

La Chinh im lặng, chỉ nhìn thẳng vào Vũ Thiên. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn cam go nhất. Cuộc chiến phá vỡ quy tắc tiên phàm, không phải là một cuộc chiến vũ lực đơn thuần, mà là một cuộc chiến của ý chí, của những định nghĩa về “Thiên” và “Đạo”.

Vũ Thiên thấy La Chinh không đáp lời, cũng không nói thêm. Hắn chỉ khẽ gật đầu rồi quay người bỏ đi, Lý Hạo vội vàng đi theo sau, vẫn không quên liếc nhìn La Chinh bằng ánh mắt căm ghét. La Chinh đứng một mình giữa sân, cảm nhận luồng khí tức “Nghịch Đạo” trong người đang âm thầm bành trướng, như một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên, sẵn sàng đốt cháy mọi xiềng xích của “Thiên Mệnh”.

Đúng như lời lão giả tóc bạc phơ, Thượng Giới đã an bình quá lâu. Và giờ đây, một hạt giống nghịch thiên từ Hạ Giới đã thực sự nảy mầm, sẵn sàng khuấy động phong vân, thách thức những quy tắc đã tồn tại hàng vạn năm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8