Nghịch Thiên
Chương 473
La Chinh bước qua cánh cổng đồ sộ của Bạch Vân Tông, cảm giác như vừa bước vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không khí nơi đây đặc quánh linh khí, mỗi hơi thở đều mang theo sự tinh thuần mà hắn chưa từng cảm nhận ở Hạ Giới. Linh khí không chỉ tràn ngập mà còn mang theo một sự sống động kỳ lạ, như có vô số linh mạch đang lưu chuyển bên dưới lòng đất, bơm sự sống vào từng tấc cỏ cây, từng viên gạch lát.
Những tòa kiến trúc hùng vĩ vươn cao ngất trời, được chạm khắc tinh xảo từ những loại đá quý hiếm, phản chiếu ánh nắng rực rỡ. Các ngọn núi xung quanh Bạch Vân Tông không chỉ cao lớn mà còn được bao phủ bởi mây mù quanh năm, linh thú ẩn hiện trong những khu rừng cổ thụ, tiếng chim hót líu lo mang theo âm điệu của Đại Đạo. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như đang reo mừng, khao khát hấp thụ nguồn năng lượng dồi dào này.
Tuy nhiên, bên cạnh cảm giác choáng ngợp và hưng phấn, La Chinh cũng cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng bí ẩn đang dò xét hắn. Nó không phải là một ý thức cụ thể, mà giống như một hệ thống phòng ngự vô hình, hoặc một trận pháp giám sát khổng lồ bao trùm toàn bộ Bạch Vân Tông. Luồng năng lượng đó quét qua người hắn, dừng lại ở đan điền, xương cốt, và thậm chí cả huyết mạch, tựa như đang phân tích từng chi tiết nhỏ nhất về sự tồn tại của hắn. Một cảm giác lạnh lẽo, gai người lan tỏa, dù không có ác ý rõ ràng, nhưng sự thấu triệt đó khiến hắn cảm thấy mình như một cuốn sách bị lật mở.
Hắn biết đây là điều không thể tránh khỏi khi đặt chân đến một thế giới hoàn toàn mới, đặc biệt là một tông môn lớn như Bạch Vân Tông. Hắn không có gì để che giấu, bởi lẽ bản chất “dị số” của hắn là thứ không thể ngụy trang. Hắn chỉ đứng im lặng, để mặc luồng năng lượng ấy hoàn thành việc dò xét của nó.
Sau vài khoảnh khắc, luồng năng lượng rút đi, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn không hoàn toàn biến mất, chỉ là trở nên mơ hồ hơn. La Chinh khẽ thở dài, hắn hiểu rằng mình đã bị “ghi nhận”.
Bên trong cổng chính, có một đệ tử trẻ tuổi đang đứng đợi. Hắn ta mặc một bộ trường bào màu trắng thêu hoa văn mây, dáng vẻ thanh tú, tu vi khoảng Thiên Cảnh tầng thứ năm – một cảnh giới mà ở Hạ Giới đã có thể xưng bá một phương. Đôi mắt hắn ta lướt qua La Chinh một cách thờ ơ, rồi ánh mắt dừng lại ở eo lưng La Chinh, nơi có một lệnh bài đơn sơ được phát khi hắn vượt qua thử thách cuối cùng ở Hạ Giới.
“Ngươi là tân phi thăng giả?” đệ tử đó hỏi, giọng điệu không chút nhiệt tình, thậm chí còn mang theo một chút khinh thường khó nhận ra.
La Chinh gật đầu, “Đúng vậy. La Chinh bái kiến sư huynh.” Hắn vẫn giữ thái độ khiêm tốn cần có.
Đệ tử kia khẽ nhếch mép, “Không cần khách sáo. Ta là Triệu Phong, phụ trách tiếp dẫn các phi thăng giả.” Hắn ta đảo mắt nhìn quanh một lượt, dường như đang tìm kiếm điều gì đó khác thường trên người La Chinh, nhưng rồi lại lắc đầu. “Ngươi là người duy nhất đợt này sao? Tu vi… cũng chỉ là Thiên Cảnh tầng thứ nhất. Có vẻ như Hạ Giới ngày càng suy yếu rồi.”
Lời nói của Triệu Phong như một mũi kim châm vào lòng La Chinh. Hắn biết, ở Thượng Giới, Thiên Cảnh tầng thứ nhất chỉ là khởi điểm, thậm chí còn bị coi là cấp thấp. Sự chênh lệch về tu vi và linh khí giữa hai giới quá lớn, khiến những cường giả Hạ Giới khi phi thăng lên đây thường bị coi là yếu kém, cần phải tu luyện lại từ đầu.
“Sư huynh, không phải tất cả phi thăng giả đều có tu vi giống nhau,” La Chinh bình thản đáp, hắn không muốn tranh cãi vô ích.
Triệu Phong cười khẩy, “Đương nhiên không giống nhau. Nhưng ta đã thấy nhiều phi thăng giả, kẻ mạnh nhất cũng chỉ đạt tới Thiên Cảnh tầng thứ ba khi vừa đặt chân tới đây. Ngươi là người yếu nhất mà ta từng tiếp dẫn. Thôi được, quy củ là quy củ. Ngươi đi theo ta.”
Triệu Phong xoay người, vẫy tay ra hiệu cho La Chinh đi theo. Hắn ta không hề che giấu sự khinh miệt trong ánh mắt và cử chỉ. Đối với Triệu Phong, những phi thăng giả từ Hạ Giới giống như những kẻ ăn mày được ban cho một cơ hội, không đáng để y bỏ công sức ra mà đối đãi tử tế.
La Chinh không để tâm. Hắn đã quá quen với việc bị đánh giá thấp, bị coi thường. Chính những ánh mắt đó đã rèn giũa ý chí Nghịch Thiên của hắn. Hắn lặng lẽ đi theo Triệu Phong, quan sát mọi thứ xung quanh. Bạch Vân Tông rộng lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, với vô số điện các, tháp tu luyện, và những khu vực khác nhau được phân chia rõ ràng.
Họ đi qua một khu vực có nhiều đệ tử đang tu luyện. Các đệ tử ở đây đều tràn đầy sức sống, tu vi dao động từ Thiên Cảnh tầng hai đến tầng bảy, tám. Thậm chí có một số người đã đạt tới Hóa Thần Cảnh, khí tức uy vũ hơn hẳn những cường giả Hóa Thần ở Hạ Giới. La Chinh cảm nhận được sự khác biệt rất lớn trong chất lượng tu luyện của Thượng Giới. Linh khí tinh thuần và pháp tắc hoàn chỉnh hơn đã tạo ra những cường giả vượt trội.
Triệu Phong dẫn La Chinh đến một khu nhà nhỏ nằm ở rìa tông môn, nơi linh khí có phần loãng hơn so với trung tâm. Những căn phòng ở đây đơn sơ, chỉ đủ cho một người ở, không có những trận pháp tụ linh cao cấp.
“Đây là khu dành cho các tân phi thăng giả. Ngươi sẽ ở đây một thời gian. Mỗi người sẽ được cấp một lệnh bài đệ tử ngoại môn và một bộ công pháp cơ bản của Bạch Vân Tông. Ngươi phải tự mình tu luyện, đạt đến Thiên Cảnh tầng thứ ba trong vòng ba tháng. Nếu không, ngươi sẽ bị trục xuất khỏi tông môn,” Triệu Phong nói một lèo, giọng lạnh nhạt.
La Chinh nhận lấy lệnh bài và một cuốn sách công pháp từ tay Triệu Phong. Cuốn công pháp có tên “Bạch Vân Quyết”, là một bộ công pháp nhập môn. Hắn thầm cảm thán, bộ công pháp cơ bản này cũng đã mạnh hơn rất nhiều so với những công pháp đỉnh cấp ở Hạ Giới.
“Trong ba tháng tới, ngươi sẽ không được phép rời khỏi khu vực này nếu không có sự cho phép. Mọi vấn đề tu luyện đều phải tự tìm hiểu. Hàng tháng, tông môn sẽ phát cho ngươi một ít đan dược cơ bản. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, ngươi có thể hỏi các đệ tử ở đây, nhưng đừng làm phiền ta,” Triệu Phong nói xong, quay lưng bỏ đi, không thèm nhìn lại La Chinh dù chỉ một lần.
La Chinh nhìn theo bóng lưng Triệu Phong xa dần, cho đến khi hắn ta khuất hẳn. Hắn siết chặt lệnh bài trong tay. “Đánh giá thấp ta sao? Tốt lắm.”
Hắn bước vào căn phòng của mình. Căn phòng trống trải, chỉ có một chiếc giường đá và một bàn nhỏ. Hắn đặt cuốn Bạch Vân Quyết xuống bàn, ngồi xuống giường đá. Hắn không hề thất vọng hay nản chí. Ngược lại, một ngọn lửa chiến ý bùng lên trong lòng hắn.
Đây chính là Thượng Giới. Một thế giới đầy rẫy sự phân biệt đối xử, sự cạnh tranh khốc liệt, nơi kẻ yếu bị đào thải. Nhưng đồng thời, cũng là nơi linh khí dồi dào, tài nguyên phong phú, và cơ hội để vươn tới đỉnh cao Đại Đạo. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều này.
“Ba tháng để đạt Thiên Cảnh tầng thứ ba sao? Có vẻ như ta sẽ phải khiến các ngươi bất ngờ một chút rồi,” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Hắn bắt đầu đọc cuốn Bạch Vân Quyết, đồng thời cảm nhận dòng linh khí đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Sức mạnh của vật phẩm nghịch thiên trong cơ thể hắn, cộng với linh khí Thượng Giới, chắc chắn sẽ mang lại tốc độ tu luyện kinh người.
Trong khi đó, trên đỉnh núi cao nhất của Bạch Vân Tông, lão giả tóc bạc phơ vẫn ngồi tĩnh tọa. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. “Thiên Cảnh tầng thứ nhất… nhưng khí vận lại không hề tầm thường. Tiểu tử này… không phải chỉ là một dị số thông thường. Hắn mang theo một luồng ‘Nghịch Đạo’ khí tức cực kỳ mạnh mẽ.”
Ánh mắt lão giả xuyên thấu qua không gian, nhìn về phía căn phòng đơn sơ của La Chinh. “Thượng Giới đã an bình quá lâu rồi. Có lẽ, đã đến lúc một chút phong ba bão táp khuấy động trật tự cũ. Thiên Mệnh… liệu có thực sự là bất biến?”
La Chinh không hề hay biết rằng, sự xuất hiện của hắn, một hạt giống nghịch thiên từ Hạ Giới, đã bắt đầu gieo mầm cho những biến động to lớn mà Thượng Giới chưa từng trải qua trong hàng vạn năm. Cuộc chiến phá vỡ quy tắc tiên phàm, chính thức bắt đầu.