Nghịch Thiên
Chương 472

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:36:20 | Lượt xem: 4

La Chinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí tinh khiết và nồng đậm hơn hẳn bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở hạ giới. Từng tế bào trong cơ thể hắn như đang reo mừng, khao khát hấp thụ nguồn năng lượng dồi dào này. Hắn không vội vàng tiến lên ngay, mà đứng lặng hồi lâu dưới chân núi, quan sát kỹ lưỡng Bạch Vân Tông.

Dù đã nhìn thấy từ xa, nhưng khi đến gần, sự vĩ đại của tông môn này vẫn vượt xa mọi tưởng tượng. Những bậc thang đá không phải chỉ là để đi, mà dường như còn ẩn chứa một trận pháp cổ xưa nào đó, khiến mỗi bước chân đều cảm thấy nặng nề hơn, nhưng đồng thời cũng thanh lọc tạp niệm. Hai bên bậc thang, những cây linh thụ cao vút, cành lá sum suê, tỏa ra thứ ánh sáng xanh biếc huyền ảo, trên thân cây còn vương vấn những sợi linh khí mỏng manh tựa sương khói.

Trên cao, những mái ngói vàng óng ánh phản chiếu ánh mặt trời, tựa như vảy rồng. Các cột đá chạm khắc hình rồng phượng uốn lượn, sống động như thật, như muốn thoát khỏi lớp đá mà bay lên. La Chinh nhận ra, mỗi chi tiết của Bạch Vân Tông đều không chỉ là kiến trúc, mà còn là sự kết hợp tinh tế của các trận pháp, linh khí, và ý chí của vô số cường giả đã từng tu luyện tại đây.

Hắn không khỏi tự hỏi, liệu nơi này có phải là Thiên Đường trong truyền thuyết của hạ giới không? Nhưng rồi, ý nghĩ đó nhanh chóng tan biến. Hắn biết, Thượng Giới không phải là Thiên Đường, mà là một thế giới khắc nghiệt hơn, nơi kẻ yếu bị đào thải không thương tiếc. Và hắn, một kẻ đến từ hạ giới, chắc chắn sẽ bị coi là yếu kém, là “người ngoài cuộc”.

Quyết tâm đã định, La Chinh bước chân đầu tiên lên bậc đá. Một luồng áp lực vô hình lập tức ập xuống, tựa như một ngọn núi đè nặng lên vai. Hắn không kinh ngạc, bởi đã sớm đoán được. Đây có lẽ là một phần của trận pháp bảo vệ tông môn, vừa để thử thách người đến, vừa để ngăn chặn kẻ xấu xâm nhập.

Hắn từng bước một tiến lên, cảm nhận sức nặng tăng dần sau mỗi bậc. Lên đến khoảng một trăm bậc, một cảm giác nóng rát bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể, tựa như có vô số kim châm đang đâm vào da thịt. Hắn vận chuyển linh lực trong đan điền, hóa giải áp lực và cảm giác khó chịu. Thân thể cường hãn của hắn, được tôi luyện qua vô số kiếp nạn và cơ duyên nghịch thiên, đã vượt xa phàm nhân. Dù vậy, hắn vẫn phải tập trung cao độ.

Trong lúc hắn đang miệt mài leo núi, từ trên cổng chính Bạch Vân Tông, có vài bóng người xuất hiện. Đó là những đệ tử đang phụ trách tuần tra hoặc canh gác. Khi thấy một bóng người nhỏ bé đang chật vật leo lên hàng vạn bậc thang, họ không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.

“Kỳ lạ, từ bao giờ lại có người đến Bạch Vân Tông bằng cách này?” Một đệ tử trẻ tuổi, mặt mày non choẹt, nhưng tu vi đã đạt đến cảnh giới Khai Nguyên Kỳ tầng thứ năm, lên tiếng.

Một đệ tử khác lớn tuổi hơn, tu vi cao hơn, cảnh giới Hóa Thần Kỳ tầng thứ hai, khẽ nhíu mày: “Chắc là một kẻ phàm nhân nào đó vô tình lạc vào đây. Hắn không có lệnh bài thông hành, cũng không có người dẫn đường. Chắc là muốn thử vận may sao?”

Đệ tử trẻ hơn cười khẩy: “Thử vận may? E là đang muốn chết thì có. Các bậc thang Hộ Sơn này, ngay cả đệ tử ngoại môn chúng ta cũng phải gắng sức lắm mới leo lên được. Hắn xem ra chỉ là một kẻ mới nhập môn luyện khí, muốn leo lên đến đây chẳng khác nào mơ mộng hão huyền.”

La Chinh không nghe thấy những lời bàn tán đó, nhưng hắn có thể cảm nhận được những ánh mắt dò xét, pha lẫn sự khinh thường từ phía trên. Hắn chỉ im lặng, tiếp tục bước đi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Ở Thượng Giới, sự phân cấp và coi thường người yếu hơn, người lạ mặt là điều tất yếu.

Hắn leo được khoảng một ngàn bậc thang, cảm giác nóng rát đã biến thành bỏng rát, và áp lực như muốn ép hắn quỳ xuống. Nhưng ý chí của La Chinh lại càng trở nên kiên định. Hắn là kẻ đã từng vượt qua sinh tử vô số lần, từng đối mặt với những cường giả đáng sợ hơn gấp vạn lần. Những thử thách nhỏ nhoi này không thể làm hắn chùn bước.

Khi La Chinh đã lên đến khoảng hai ngàn bậc, một giọng nói lạnh lùng, mang theo uy áp, đột nhiên vang vọng từ trên cao:

“Kẻ dưới kia, dừng bước! Ngươi là ai? Đến Bạch Vân Tông có mục đích gì? Nếu không có lệnh bài hoặc sự cho phép, lập tức rời đi. Bằng không, đừng trách chúng ta không khách khí!”

La Chinh ngẩng đầu. Phía trên, một nam tử mặc áo bào trắng, lưng đeo trường kiếm, đang đứng cạnh cổng chính, ánh mắt sắc như dao nhìn xuống hắn. Người này tu vi đã đạt tới cảnh giới Phá Hư Kỳ tầng thứ ba, khí tức mạnh mẽ, ẩn chứa sát khí.

La Chinh dừng lại, hít một hơi thật sâu. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thể lùi bước. Hắn biết, nếu bây giờ hắn quay lưng, hắn sẽ mãi mãi bị coi thường, mãi mãi không thể đặt chân vào nơi này.

“Ta là La Chinh, đến từ hạ giới,” hắn cất tiếng, giọng nói trầm ổn, vang vọng giữa không gian rộng lớn, “Ta muốn bái nhập Bạch Vân Tông, tìm kiếm con đường tu luyện cao hơn.”

Lời nói của La Chinh vừa dứt, những đệ tử trên cổng chính đều bật cười chế nhạo. Kể cả nam tử Phá Hư Kỳ kia cũng không nén được tiếng cười khẩy.

“Hạ giới? Ngươi là kẻ hạ giới phi thăng sao?” Đệ tử Phá Hư Kỳ kia, tên là Trần Vũ, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Bạch Vân Tông ta là một trong Cửu Đại Tiên Môn của Thượng Giới, không phải nơi đám phàm nhân hạ giới các ngươi có thể tùy tiện bái nhập. Hơn nữa, nhìn ngươi xem, tu vi yếu ớt như vậy, còn chưa đạt đến Khai Nguyên Kỳ, mà dám mơ mộng nhập môn?”

Trần Vũ hiển nhiên đã đánh giá sai tu vi của La Chinh. Với khả năng ẩn giấu khí tức của mình, La Chinh chỉ lộ ra một chút linh lực yếu ớt, giống như một tu sĩ Luyện Khí Kỳ sơ cấp. Hắn muốn dò xét thái độ của Thượng Giới trước khi bộc lộ toàn bộ.

“Tu vi của ta không phải như ngươi nhìn thấy,” La Chinh bình tĩnh đáp, “Ta tin rằng, Bạch Vân Tông là nơi trọng người tài, không phân biệt xuất thân.”

“Ha ha ha!” Trần Vũ cười phá lên, tiếng cười vang vọng khắp núi. “Trọng người tài? Đúng vậy. Nhưng tài năng của ngươi ở đâu? Ngươi nghĩ chỉ cần leo lên được mấy nghìn bậc thang Hộ Sơn này là đủ sao? Ngay cả một đệ tử ngoại môn mới nhập môn cũng có thể làm được điều đó dễ dàng hơn ngươi gấp trăm lần!”

Các đệ tử khác cũng hùa theo cười. Họ đã quen với những kẻ tự phụ, nhưng một kẻ hạ giới lại dám nói những lời ngông cuồng như vậy thì thật hiếm thấy.

“Ngươi có thể làm được những gì?” Một đệ tử khác, vẻ mặt kiêu ngạo, hỏi.

La Chinh không đáp lời. Hắn biết, lời nói lúc này là vô nghĩa. Hắn cần phải hành động.

“Nếu như các vị không tin, vậy hãy cho ta một cơ hội để chứng minh,” La Chinh nói, ánh mắt kiên định. “Ta chỉ cần một cơ hội nhỏ nhoi, để chứng tỏ giá trị của mình.”

Trần Vũ khoanh tay, nhìn La Chinh với vẻ thích thú pha lẫn khinh miệt. “Cơ hội? Được thôi, ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Ngươi có thể leo lên đến đây, chứng tỏ ngươi cũng có chút gan dạ. Vậy thì, ta sẽ đích thân thử thách ngươi. Nếu ngươi có thể đỡ được một chiêu của ta mà không chết, ta sẽ cho phép ngươi vào Bạch Vân Tông làm tạp dịch đệ tử. Thế nào?”

Những đệ tử xung quanh ồ lên kinh ngạc. Trần Vũ là một đệ tử nội môn có tiếng, tu vi Phá Hư Kỳ tầng thứ ba, một chiêu của hắn có thể dễ dàng nghiền nát một tu sĩ Khai Nguyên Kỳ đỉnh phong. Để một kẻ bị coi là “Luyện Khí Kỳ sơ cấp” đỡ một chiêu của hắn chẳng khác nào muốn giết người.

La Chinh nhíu mày. Hắn biết Trần Vũ đang cố tình làm khó hắn, thậm chí là muốn giết hắn để thị uy. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Đây là cơ hội duy nhất để hắn đặt chân vào Bạch Vân Tông, để bắt đầu hành trình nghịch thiên của mình ở Thượng Giới.

“Được!” La Chinh dứt khoát đáp. “Nếu ta chết, đó là số phận của ta. Nhưng nếu ta sống sót, hy vọng ngươi giữ lời.”

Trần Vũ bật cười lớn, tiếng cười đầy vẻ tàn nhẫn. “Được lắm, có khí phách! Ta thích. Vậy thì, ngươi hãy chuẩn bị đi. Ta sẽ không nương tay đâu.”

Hắn vung tay lên, một đạo kiếm khí sắc bén như thủy tinh từ trường kiếm sau lưng hắn bay vút ra, hóa thành một luồng sáng trắng rực rỡ, lao thẳng xuống La Chinh. Kiếm khí này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý đáng sợ, mà còn ẩn chứa một ý chí kiếm đạo hùng hậu, có thể xuyên phá cả tâm trí đối thủ.

La Chinh cảm thấy toàn thân như bị đóng băng. Đây không phải là sức mạnh mà hắn có thể chống đỡ bằng tu vi Luyện Khí Kỳ giả tạo của mình. Đây là một chiêu thức của cường giả Thượng Giới, mang theo quy tắc Đạo Pháp mà hắn chưa từng tiếp xúc.

Trong khoảnh khắc sinh tử, La Chinh không chút do dự. Hắn không còn ẩn giấu nữa. Một luồng linh lực cuồn cuộn từ đan điền hắn bùng nổ, hóa thành một vòng xoáy khí tức mạnh mẽ, quét tan áp lực trên bậc thang. Thân thể hắn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, cơ bắp cuồn cuộn, kinh mạch nổi rõ dưới làn da. Đây là dấu hiệu của Bách Chiến Kim Thân, một trong những thể chất cường hãn mà hắn đã tu luyện.

Đồng thời, hắn vung tay phải, một đạo quyền kình màu đen kịt mang theo lôi điện rực rỡ, bùng nổ từ lòng bàn tay. Đây chính là Hắc Lôi Quyền, chiêu thức mà hắn đã lĩnh ngộ từ Bí Cảnh Cấm Kỵ ở hạ giới, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt và quy tắc cấm kỵ.

Quyền kình và kiếm khí va chạm giữa không trung, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Không gian xung quanh như bị xé toạc, những bậc thang đá vững chắc cũng rung chuyển dữ dội, bụi bay mù mịt.

Các đệ tử trên cổng chính đều sững sờ. Họ không ngờ một kẻ hạ giới lại có thể bộc phát ra sức mạnh kinh khủng đến vậy. Tu vi mà La Chinh vừa thể hiện, ít nhất cũng phải ngang ngửa với Hóa Thần Kỳ đỉnh phong, thậm chí là cao hơn!

Khi khói bụi tan đi, La Chinh vẫn đứng vững vàng trên bậc thang, dù thân thể hắn khẽ run rẩy, khóe miệng rỉ ra một vệt máu. Hắn đã đỡ được một chiêu của Trần Vũ, nhưng cũng phải chịu không ít tổn thương. Sức mạnh của cường giả Thượng Giới quả thực đáng sợ.

Trần Vũ đứng trên cổng, ánh mắt từ khinh thường đã chuyển thành kinh ngạc, thậm chí là một chút đề phòng. Hắn không ngờ La Chinh lại có thể đỡ được chiêu kiếm của mình, hơn nữa lại còn bộc phát ra loại sức mạnh quỷ dị như vậy. Chiêu Hắc Lôi Quyền của La Chinh không giống bất kỳ công pháp nào hắn từng biết ở Thượng Giới, nó ẩn chứa một loại năng lượng cấm kỵ, đầy rẫy sự hủy diệt.

“Ngươi… ngươi không phải tu sĩ Luyện Khí Kỳ!” Trần Vũ cất tiếng, giọng nói không còn vẻ ngạo mạn như trước. “Ngươi là ai? Tại sao lại ẩn giấu tu vi?”

La Chinh lau đi vết máu ở khóe miệng, ánh mắt vẫn kiên định nhìn Trần Vũ. “Ta đã nói, ta là La Chinh, đến từ hạ giới. Còn về tu vi của ta, ta không có nghĩa vụ phải giải thích cho ngươi. Ngươi đã nói, nếu ta đỡ được một chiêu của ngươi, ta sẽ được vào Bạch Vân Tông làm tạp dịch. Ngươi có giữ lời không?”

Trần Vũ hít một hơi lạnh. Hắn đã nói những lời đó, trước mặt nhiều đệ tử khác. Nếu bây giờ hắn nuốt lời, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của hắn, thậm chí là cả Bạch Vân Tông. Nhưng để một kẻ lạ mặt, một kẻ hạ giới với sức mạnh quỷ dị như vậy vào tông môn, lại còn làm tạp dịch, thì e là có chút khó xử.

“Ngươi… ngươi có thể vào,” Trần Vũ miễn cưỡng nói, “Nhưng không phải làm tạp dịch. Ngươi sẽ phải trải qua một bài kiểm tra chính thức để xem có đủ tư cách trở thành đệ tử ngoại môn hay không. Và… ngươi sẽ phải giải thích rõ ràng về xuất thân và công pháp của ngươi.”

Hắn không thể để một kẻ không rõ lai lịch với sức mạnh đáng ngờ tự do đi lại trong tông môn. Đây là một sự nhượng bộ lớn, nhưng cũng là một cách để khống chế La Chinh.

La Chinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Đây đã là một bước tiến lớn. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn rất dài, nhưng ít nhất, hắn đã đặt chân được vào cánh cửa đầu tiên của Thượng Giới. Hắn sẽ từng bước một, lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và cuối cùng, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Trần Vũ hắng giọng, ra lệnh cho hai đệ tử khác: “Hai ngươi, dẫn hắn vào. Báo cáo với Trưởng lão Giám Hình, nói rằng có một người đến từ hạ giới muốn bái nhập tông môn, và hắn có chút… đặc biệt.”

Hai đệ tử kia, vẻ mặt vẫn còn kinh ngạc, vội vàng tuân lệnh. La Chinh bước những bước cuối cùng lên bậc thang, đi qua cổng chính, chính thức đặt chân vào Bạch Vân Tông. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng bí ẩn đang dò xét hắn, nhưng hắn không quan tâm. Hắn đã đến rồi. Và đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình Nghịch Thiên.

Trong sâu thẳm Bạch Vân Tông, trên một đỉnh núi cao nhất, một lão giả tóc bạc phơ đang ngồi tĩnh tọa bỗng khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ dị, nhìn về phía cổng chính. “Hạ giới… lại có dị số xuất hiện sao? Định mệnh của Thượng Giới, e là sắp có biến động lớn rồi.”

La Chinh không biết rằng, sự xuất hiện của hắn đã vô tình gây ra một gợn sóng nhỏ trong lòng một cường giả ẩn mình của Bạch Vân Tông. Hắn chỉ biết, mình đã sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước.

Hành trình của kẻ nghịch thiên, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8