Nghịch Thiên
Chương 455

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:26:49 | Lượt xem: 4

Cảm giác bị kéo đi dữ dội đột ngột kết thúc, thay vào đó là một cú va chạm mạnh như thể toàn bộ linh hồn Khởi Nguyên bị ném thẳng vào một cái bẫy chật hẹp. Một cơn đau nhức nhối xuyên thấu từng thớ thịt, từng khớp xương, không phải đau của vết thương chí mạng, mà là đau của sự ép buộc, của một sự không tương thích kinh hoàng.

Hắn không còn là chính mình. Không, chính xác hơn là hắn vẫn là Khởi Nguyên, nhưng ý thức của hắn đang bị giam cầm trong một thể xác hoàn toàn xa lạ. Mùi ẩm mốc, mùi thuốc bắc nồng nặc và cảm giác ngột ngạt bao trùm. Đôi mắt hắn từ từ mở ra, nhưng khung cảnh hiện ra trước mắt lại mờ nhòe, yếu ớt, như thể thị lực này không thuộc về hắn.

Một dòng ký ức hỗn loạn ập đến, không phải của hắn, mà của kẻ đang là chủ nhân cũ của thể xác này. Những mảnh vỡ rời rạc, những nỗi sợ hãi, những giấc mơ không thành, và một sự tuyệt vọng sâu sắc. Khởi Nguyên phải vận dụng ý chí cường đại của mình để không bị cuốn trôi, để không bị đồng hóa. Hắn là Khởi Nguyên, kẻ nghịch thiên, không phải một linh hồn yếu ớt bị luân hồi thao túng.

Hắn hít sâu một hơi, nhưng phổi lại yếu ớt ho sù sụ. Cả cơ thể run rẩy, bất lực. Đây là một cơ thể gầy gò, ốm yếu, chừng mười lăm, mười sáu tuổi, nằm trên một chiếc giường tre ọp ẹp trong căn phòng tồi tàn, ánh sáng lờ mờ hắt qua khe cửa sổ rách nát. Không có linh khí dồi dào, không có những trận pháp hộ thân, chỉ có sự lạnh lẽo và cô độc.

“Lại một kiếp sống do ‘Thiên’ sắp đặt,” Khởi Nguyên thầm nhủ, giọng nói của chính hắn vang vọng trong đầu, mang theo một sự kiên định sắt đá. Hắn không bị lừa dối. Cái Hồ Luân Hồi kia không chỉ đơn thuần là tái sinh, nó là một nhà tù tinh thần, một sân khấu nơi “Thiên” dàn dựng những vở kịch số phận, cố gắng bẻ gãy ý chí của những kẻ dám chống đối.

Hắn bắt đầu lục lọi những ký ức rời rạc của thể xác này. Tên của nó là An Vũ, một thiếu niên sinh ra trong một gia đình thợ rèn nhỏ bé ở một thị trấn hẻo lánh mang tên “Trấn Thanh Thạch”. Thế giới này không có tiên nhân bay lượn, không có thần ma giáng thế, mà chỉ có những con người bình thường, sống và chết trong vòng luân chuyển của tự nhiên. Tuy nhiên, vẫn có những truyền thuyết về “Thiên Mệnh Giả”, những kẻ được số phận ưu ái, nắm giữ quyền lực và giàu sang. Và An Vũ, hiển nhiên, không phải là một trong số đó.

An Vũ là một đứa trẻ yếu ớt từ khi sinh ra, mắc phải một chứng bệnh lạ khiến cơ thể ngày càng suy nhược, linh mạch bế tắc hoàn toàn, không thể tu luyện dù chỉ là một tia chân khí cơ bản nhất của thế giới này. Cha mẹ hắn đã dốc hết gia tài để tìm thuốc chữa, nhưng vô ích. Hắn lớn lên trong sự tủi hổ và tuyệt vọng, chứng kiến bạn bè cùng trang lứa dần dần có được chút ít sức mạnh, còn bản thân thì chỉ có thể nằm liệt giường, chờ đợi cái chết.

Ký ức cuối cùng của An Vũ là về một cơn sốt cao, một sự buông xuôi hoàn toàn. Hắn chấp nhận số phận, chấp nhận rằng mình là kẻ bỏ đi, một “phế vật” không thể thay đổi “thiên mệnh” của bản thân. Và đó là lúc Khởi Nguyên đến, chiếm lấy thể xác này, tiếp quản cái “số phận” đã được định sẵn.

Khởi Nguyên nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sự yếu ớt của linh mạch trong cơ thể này, đúng như lời kể trong ký ức. Từng dòng năng lượng nhỏ nhất cũng bị tắc nghẽn, không thể lưu thông. Nếu là một kẻ khác, có lẽ đã tuyệt vọng. Nhưng Khởi Nguyên thì không. Hắn đã từng là “phế vật”, đã từng bị phế đan điền, đã từng đối mặt với cái chết vô số lần. Nhưng hắn chưa bao giờ chấp nhận.

“Ồ, ‘Thiên’ muốn ta lại một lần nữa trở thành một kẻ yếu đuối, một kẻ không thể thay đổi số phận sao?” Khởi Nguyên cười khẩy. Nụ cười đó méo mó trên khuôn mặt gầy gò của An Vũ, nhưng lại mang một sự ngạo nghễ, một sự thách thức không thể lay chuyển. “Ngươi nghĩ rằng việc tái diễn một vở kịch cũ sẽ khiến ta khuất phục ư? Ngươi đã đánh giá thấp ta rồi, ‘Thiên’.”

Hắn hiểu ra. Cái Hồ Luân Hồi này không chỉ là một thử thách ngẫu nhiên. Nó là một cỗ máy tinh vi, được thiết kế để tạo ra những kiếp sống mà ở đó, bản thân hắn, Khởi Nguyên, sẽ phải đối mặt với những định mệnh tàn khốc nhất, những tình huống mà một sinh linh bình thường sẽ phải chấp nhận và khuất phục. “Thiên” muốn hắn trải nghiệm sự bất lực, sự tuyệt vọng đến mức từ bỏ ý chí “Nghịch Thiên” của mình.

Nhưng hắn đã đi quá xa để quay đầu. Hắn đã nhìn thấy bản chất của “Thiên” không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà là một ý chí, một hệ thống quy tắc tàn nhẫn và mục nát, thao túng mọi sinh linh, mọi thế giới. Và giờ đây, hắn đang ở ngay trong trung tâm của sự thao túng đó, trong từng kiếp sống, từng dòng chảy của luân hồi.

Khởi Nguyên bắt đầu thử vận dụng chút ít linh lực của mình. Linh lực của hắn, của Khởi Nguyên, vẫn còn đó, ẩn sâu trong linh hồn, nhưng lại bị giam hãm, bị ngăn cách bởi lớp vỏ thể xác yếu ớt này. Nó giống như một con rồng bị nhốt trong một chiếc lồng chim. Tuy nhiên, linh lực của hắn đã đạt đến cảnh giới Thần Vương, đã từng trải qua vô số biến cố, nó không thể bị một thể xác phàm nhân hoàn toàn phong tỏa.

Hắn chậm rãi, từng chút một, cố gắng điều khiển một tia linh lực nhỏ nhất len lỏi vào linh mạch bế tắc của An Vũ. Cảm giác đau đớn như bị xé toạc, như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Nhưng Khởi Nguyên không hề nao núng. Hắn đã quen với đau đớn, đã quen với việc vượt qua giới hạn của bản thân.

Đây không phải là tu luyện thông thường. Đây là một cuộc chiến của ý chí, một sự xâm lấn, một sự tái tạo. Hắn không chỉ muốn tu luyện trong thể xác này, hắn muốn phá vỡ cấu trúc của nó, phá vỡ cái “Thiên Mệnh” đã được khắc sâu vào từng tế bào. Hắn muốn chứng minh rằng, dù “Thiên” có giam hắn vào bất kỳ thể xác nào, bất kỳ kiếp sống nào, hắn vẫn sẽ là Khởi Nguyên, kẻ có thể lật đổ mọi quy tắc.

Căn phòng tồi tàn bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của Khởi Nguyên. Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của đêm. Nhưng trong tâm trí hắn, một ngọn lửa đã bùng cháy. Ngọn lửa của sự phản kháng, của sự “Nghịch Thiên”.

Trận chiến với “Thiên” không chỉ diễn ra ở chiến trường Thượng Giới, không chỉ ở sâu thẳm trong từng kiếp luân hồi, mà còn ở ngay đây, ngay trong thể xác yếu ớt này. Hắn sẽ bắt đầu từ đây, từ cái thân phận “phế vật” này, để một lần nữa, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Khởi Nguyên, trong hình hài An Vũ, mở mắt ra. Ánh nhìn của hắn không còn mờ nhòa, mà sắc bén, kiên định. Hắn sẽ không chết trong kiếp sống này, không chấp nhận số phận đã được an bài. Đây là ván cờ của “Thiên”, nhưng Khởi Nguyên sẽ là người lật đổ bàn cờ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8