Nghịch Thiên
Chương 453
Gió vẫn rít nhẹ qua tóc Khởi Nguyên, mang theo hơi lạnh từ đỉnh núi cao vút. Tòa tháp đen tuyền sừng sững trước mắt hắn, như một ngón tay khổng lồ chỉ thẳng lên trời, thách thức mọi quy luật ánh sáng và không gian. Không có cánh cửa rõ ràng, không có dấu hiệu của sự sống hay bất kỳ luồng linh khí nào toát ra từ nó. Nó chỉ đơn thuần là một khối kiến trúc im lìm, nặng nề, nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình, một sự tĩnh lặng đến rợn người, tựa hồ ẩn chứa cả một vũ trụ cô đọng bên trong.
Khởi Nguyên chậm rãi tiến lại gần. Mỗi bước chân của hắn đều dứt khoát, không một chút do dự. Hắn biết, nơi này không hề đơn giản. Đây không phải là một tông môn hay một hang động của cường giả ẩn dật. Cái tên “vùng đất của Luân Hồi” mà hắn đã nghe loáng thoáng trong những lời thì thầm của một số cường giả Thượng Giới, giờ đây hiện hữu rõ ràng qua sự tồn tại của tòa tháp này. Nó là một nút thắt, một điểm giao thoa giữa những gì đã biết và những bí ẩn sâu xa hơn của Chư Thiên.
Khi chỉ còn cách tòa tháp vài trượng, Khởi Nguyên dừng lại. Hắn đưa tay chạm vào vách tháp. Bề mặt đá lạnh lẽo, nhẵn thín, không hề có bất kỳ hoa văn hay ký tự nào. Nhưng ngay khi ngón tay hắn tiếp xúc, một luồng năng lượng kỳ lạ, không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy và cổ xưa hơn, lập tức tràn vào cơ thể hắn. Đó là cảm giác của vô số sinh linh, vô số kiếp sống, vô số nỗi bi ai và hân hoan, trộn lẫn vào nhau, tạo thành một dòng chảy bất tận. Đó là “Luân Hồi Chi Lực”.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy ấy. Nó không tấn công hắn, cũng không gây hại. Nó chỉ đơn thuần là “tồn tại”, một sự tồn tại vĩnh hằng và vô biên. Trong dòng chảy đó, Khởi Nguyên thấy loáng thoáng những mảnh ký ức vụn vặt: một đứa trẻ sơ sinh cất tiếng khóc chào đời, một chiến binh ngã xuống trên chiến trường, một tu sĩ ngồi thiền ngàn năm hóa đá, một vì sao bùng nổ rồi lại tái sinh. Tất cả đều là một phần của vòng Luân Hồi, một vòng tròn không điểm đầu, không điểm cuối.
“Thiên Đạo…” Khởi Nguyên lẩm bẩm. Hắn từng nghĩ “Thiên Đạo” là một quy tắc, một thể chế, một thực thể. Nhưng giờ đây, đứng trước tòa tháp này, hắn cảm thấy “Thiên Đạo” có thể còn là một khái niệm rộng lớn hơn, một dòng chảy vô hình thao túng tất cả, bao gồm cả Luân Hồi.
Khởi Nguyên mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây ánh lên một vẻ thâm thúy hơn. Hắn không tìm thấy lối vào bằng cách thông thường. Hắn rút ra Tàn Phiến Ngọc Bội đã từng cứu hắn không biết bao nhiêu lần. Tàn Phiến này là thứ đã thức tỉnh “hạt giống Nghịch Thiên” trong hắn, vật phẩm hắn vô tình đoạt được từ thuở phàm trần. Nó luôn là chìa khóa mở ra những cánh cửa bất khả thi.
Khi Tàn Phiến Ngọc Bội được đưa ra, nó lập tức phát ra một vầng sáng mờ nhạt, màu ngọc bích cổ kính. Vầng sáng ấy không rực rỡ, nhưng lại mang theo một khí tức đối nghịch hoàn toàn với sự tĩnh mịch của tòa tháp. Nó là sự sống động của “Nghịch”, đối lập với sự tuần hoàn của “Thiên”.
Lạ lùng thay, khi vầng sáng từ Tàn Phiến chiếu vào vách tháp, không có tiếng nổ lớn, không có rung chuyển kịch liệt. Thay vào đó, một đường vân mờ ảo đột nhiên xuất hiện trên bề mặt đen tuyền, như mực thấm vào giấy. Đường vân ấy bắt đầu lan rộng, vẽ nên một cánh cổng hình vòng cung cổ xưa. Cánh cổng không mở ra, mà là “tan biến” vào hư vô, để lộ một hành lang tối tăm, sâu hun hút.
Khởi Nguyên không chần chừ. Hắn bước vào. Ngay lập tức, cánh cổng phía sau hắn khép lại, không một tiếng động. Cả tòa tháp dường như nuốt chửng hắn vào bên trong, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài.
Bên trong tháp không có ánh sáng. Khởi Nguyên phải vận dụng linh lực để chiếu sáng xung quanh. Hành lang uốn lượn, kéo dài vô tận. Hai bên vách hành lang không còn là đá trơn nhẵn nữa, mà được khắc đầy những phù văn cổ xưa, những hình vẽ kỳ dị. Chúng không phải là văn tự của bất kỳ chủng tộc nào hắn từng biết ở Thượng Giới. Chúng là những biểu tượng, những ký hiệu mang ý nghĩa sâu xa về sự sống, cái chết, và sự tái sinh.
Hắn dừng lại trước một bức phù điêu lớn. Trên đó khắc họa một cái cây khổng lồ, rễ của nó đâm sâu vào lòng đất, cành lá vươn tới tận trời xanh. Trên mỗi chiếc lá là một thế giới, một dải ngân hà. Dưới gốc cây, vô số sinh linh đang quỳ bái. Nhưng điều đáng chú ý là, trên ngọn cây, không phải là một vị thần hay một vị tiên, mà là một vòng xoáy vô tận, một hố đen nuốt chửng tất cả. Và từ hố đen đó, những sợi tơ vô hình tỏa ra, quấn lấy từng chiếc lá, từng sinh linh, điều khiển vận mệnh của họ.
“Đây là nguồn gốc của Thiên Đạo sao?” Khởi Nguyên tự hỏi. “Hay là cách nó vận hành?”
Hắn tiếp tục đi sâu hơn. Càng đi, khí tức Luân Hồi càng trở nên đậm đặc. Hắn bắt đầu nghe thấy những tiếng thì thầm vọng lại từ sâu thẳm tháp. Đó là vô số giọng nói, vô số lời cầu nguyện, tiếng than khóc, tiếng cười đùa, tiếng oán hận, tiếng tri ân. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sinh mệnh.
Đột nhiên, hành lang mở ra một không gian rộng lớn, tựa như một hang động khổng lồ được khoét sâu vào lòng núi. Trung tâm hang động là một hồ nước đen ngòm, mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu những vì sao không tồn tại trên bầu trời này. Xung quanh hồ, hàng trăm, hàng ngàn bệ đá được sắp đặt ngay ngắn. Trên mỗi bệ đá là một bộ xương khô, một linh hồn tàn tạ, hoặc một khối năng lượng lập lòe sắp tắt. Chúng đều bị trói buộc bởi những sợi xích vô hình, kéo dài từ hồ nước đen.
Khởi Nguyên cảm thấy một luồng chấn động mạnh mẽ trong tâm trí. Đây chính là nơi Luân Hồi được “điều khiển”. Hồ nước đen không phải là suối nguồn, mà là một cỗ máy, một công cụ. Những sợi xích vô hình kia không phải là định mệnh tự nhiên, mà là sự cưỡng ép, sự giam cầm.
Một giọng nói cổ xưa, trầm thấp vang lên, không đến từ bất kỳ hướng nào, mà từ chính không gian này, từ chính hồ nước đen.
“Kẻ Nghịch Thiên, ngươi đã đến.”
Khởi Nguyên cảnh giác, toàn thân căng cứng. Hắn nhìn quanh, nhưng không thấy bất kỳ sinh vật nào. Giọng nói tiếp tục, mang theo một chút mệt mỏi, một chút bất lực.
“Ngươi là dị số, là tàn dư của một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Ngươi mang trong mình hạt giống của sự hỗn loạn, sự phá vỡ.”
“Ngươi là ai?” Khởi Nguyên lạnh lùng đáp.
Hồ nước đen khẽ gợn sóng. Một bóng hình mờ ảo dần hiện lên trên mặt nước, không rõ ràng nhưng lại mang theo một khí tức uy nghiêm đến kinh người. Đó là một lão già, tóc bạc trắng như tuyết, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Ông ta không có thể xác, chỉ là một linh hồn, một ý chí.
“Ta là Kẻ Canh Giữ Luân Hồi. Ta đã ở đây từ khi ‘Thiên Đạo’ hiện tại được thiết lập.” Lão già thở dài. “Ngươi thấy gì không, kẻ Nghịch Thiên? Đây không phải là Luân Hồi tự nhiên. Đây là nhà tù. Một nhà tù vĩ đại được tạo ra để đảm bảo trật tự.”
“Nhà tù?” Khởi Nguyên cau mày.
“Đúng vậy. Linh hồn không được tự do luân chuyển. Chúng bị kiểm soát, bị định hướng, bị tái sinh vào những thân xác đã được ‘Thiên Đạo’ lựa chọn, phục vụ cho mục đích của ‘Thiên’. Những kẻ mang ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ không phải là những kẻ được chọn bởi ý trời, mà là những linh hồn được ‘Thiên’ ưu ái, được ban cho một con đường đã vạch sẵn để củng cố quyền uy của nó.” Giọng nói của Kẻ Canh Giữ tràn đầy sự cay đắng.
Khởi Nguyên cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào trong lồng ngực. Hắn đã luôn nghi ngờ cái gọi là “Thiên Mệnh”. Giờ đây, hắn đã có bằng chứng. “Thiên Đạo” không phải là chân lý tối thượng, mà là một kẻ độc tài, một kẻ thao túng.
“Ngươi đã canh giữ nó bao lâu rồi?”
“Vô số kỷ nguyên. Ta đã chứng kiến vô số linh hồn bị bóp méo, bị giam cầm. Ta muốn phá vỡ nó, nhưng ta quá yếu ớt. ‘Thiên Đạo’ quá mạnh. Nó là một hệ thống hoàn hảo, tự vận hành, tự sửa chữa. Ngươi là kẻ duy nhất ta từng thấy có thể phá vỡ cánh cửa này, có thể mang theo khí tức ‘Nghịch’ thuần túy đến vậy.”
“Và ngươi muốn ta làm gì?” Khởi Nguyên hỏi, ánh mắt lóe lên tia sáng kiên định.
“Hãy phá vỡ nó, kẻ Nghịch Thiên. Hãy phá vỡ xiềng xích này. Hãy trả lại sự tự do cho Luân Hồi. Hãy để linh hồn được tự do lựa chọn con đường của mình, không bị Thiên Đạo thao túng.” Kẻ Canh Giữ nhìn thẳng vào Khởi Nguyên. “Nhưng hãy nhớ, khi ngươi phá vỡ nó, ngươi sẽ phải đối mặt với toàn bộ sự phẫn nộ của ‘Thiên Đạo’. Nó sẽ coi ngươi là kẻ thù số một, là mối đe dọa lớn nhất đối với sự tồn tại của nó.”
Khởi Nguyên siết chặt nắm đấm. Hắn đã sẵn sàng cho điều đó từ lâu. Cái tên “Nghịch Thiên” không phải là để nói suông. Hắn đã thề sẽ lật đổ mọi xiềng xích, phá vỡ mọi quy tắc. Giờ đây, hắn đã tìm thấy một trong những xiềng xích quan trọng nhất.
“Vậy thì hãy để nó phẫn nộ.” Khởi Nguyên tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp không gian. “Ta sẽ không dừng lại cho đến khi chân lý tối thượng được định nghĩa lại. Ngươi có thể cho ta biết làm thế nào để phá vỡ nó không, Kẻ Canh Giữ?”
Kẻ Canh Giữ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng tràn đầy hy vọng. “Ngươi phải đi sâu hơn. Nơi đây chỉ là tầng đầu tiên. Ngươi phải đến tận trung tâm của hồ Luân Hồi, nơi chứa đựng Hạt Nhân Điều Khiển. Nhưng trước hết, ngươi phải vượt qua những kiếp luân hồi mà ‘Thiên’ đã sắp đặt, thấu hiểu quy tắc của nó để có thể đảo ngược nó.”
Khởi Nguyên gật đầu. Hắn đã sẵn sàng. Hành trình này không chỉ là chiến đấu với cường giả, mà còn là đối mặt với chính định mệnh, với sự sắp đặt của “Thiên”. Hắn sẽ không chấp nhận bất kỳ trật tự nào áp đặt lên tự do. Hắn sẽ đi sâu vào nhà tù vĩ đại này, và từng bước, lật đổ nó.
Hắn cất bước, hướng về phía hồ nước đen ngòm, nơi ẩn chứa bí mật sâu xa nhất của Luân Hồi. Ánh mắt hắn kiên định, không hề có chút dao động. Chư Thiên Vạn Giới, hãy chứng kiến, kẻ Nghịch Thiên đã chính thức đặt chân vào vùng đất của Luân Hồi, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chân lý tối thượng được định nghĩa lại.