Nghịch Thiên
Chương 452
Khởi Nguyên bước đi trên phiến đá cổ xưa, mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian tịch mịch. Phiến đá không có điểm cuối, trải dài như một cây cầu vô tận bắc ngang qua một vực sâu không đáy, nơi những vì sao xa xăm lấp lánh như những giọt nước mắt của thời gian. Dưới chân hắn, không phải là đất đá, mà là một biển mây ngũ sắc cuộn trào, thỉnh thoảng lại hé lộ những mảnh vụn của thế giới đã tàn, trôi nổi vô định như những con thuyền ma. Đó chính là Chư Thiên Luân Hồi, một không gian siêu việt, nơi các thế giới sinh diệt, nơi vạn vật luân chuyển theo một quy luật vô hình.
Hắn không cảm thấy sự vội vã. Cái vệt sáng rực rỡ kia, thứ đã vụt qua phía chân trời, giờ đã khuất dạng. Khởi Nguyên hiểu rằng trong Chư Thiên này, mọi sự kiện đều là một phần của dòng chảy định mệnh, một nhân duyên chờ đợi. Hắn cần phải đi theo con đường của chính mình, con đường mà hắn đã chọn để thách thức Thiên Đạo.
Linh khí ở đây không còn thuần túy như ở Thượng Giới. Nó mang theo một cảm giác nặng nề, một sự pha tạp của vô số ý chí, vô số kiếp luân hồi đã qua. Khởi Nguyên có thể cảm nhận được những tàn niệm, những đoạn ký ức đứt gãy trôi nổi trong không khí, như những hạt bụi vàng óng ánh vương vãi từ một cuốn sách cổ. Chúng không gây hại, nhưng lại thấm đẫm một nỗi buồn miên viễn, một sự cam chịu đến tận cùng.
Phiến đá cổ xưa mà Khởi Nguyên đang bước đi, bề mặt của nó không ngừng biến đổi. Lúc thì nó là đá, lúc lại là ngọc, có khi lại hóa thành một dòng sông ánh sáng lấp lánh. Dưới mỗi bước chân, những hình ảnh kỳ lạ hiện lên rồi vụt tắt: một đứa trẻ sơ sinh đang khóc, một chiến trường máu lửa, một cặp tình nhân hạnh phúc, một vị thần đang suy tư trên đỉnh núi. Tất cả đều là những mảnh ghép của luân hồi, những kiếp sống được tái hiện một cách mơ hồ.
Khởi Nguyên dừng lại, ngón tay khẽ chạm vào mặt đá. Một luồng thông tin ồ ạt tràn vào thức hải hắn. Đó không phải là ngôn ngữ, mà là cảm xúc, là trải nghiệm. Hắn thấy một linh hồn, từ khi sinh ra, lớn lên, yêu thương, đau khổ, rồi chết đi, và lại tái sinh. Vòng lặp đó diễn ra hàng ngàn, hàng vạn lần, mỗi lần đều như nhau, không có sự thay đổi, không có sự đột phá. Linh hồn đó bị trói buộc bởi một sợi dây vô hình, sợi dây của “Thiên Mệnh”, của “Luân Hồi”.
Đây chính là Thiên Đạo ở Chư Thiên Luân Hồi. Không phải là một vị thần, không phải là một thể chế, mà là bản thân quy luật vận hành của vũ trụ. Nó định đoạt sinh tử, nhân quả, và cả những kiếp luân hồi không lối thoát. Nó là chân lý tối thượng, bất biến, và không thể bị thách thức.
Khởi Nguyên nhắm mắt lại, cảm nhận sự rộng lớn của Chư Thiên, sự nặng nề của Luân Hồi. Một cảm giác bất lực chợt dâng lên, nhưng ngay lập tức bị ý chí sắt đá của hắn đè nén. Nếu Thiên Đạo là như vậy, nếu nó trói buộc vạn vật vào một vòng lặp vô tận của khổ đau và cam chịu, thì hắn càng phải lật đổ nó. Hắn không thể chấp nhận một chân lý như vậy.
Khi Khởi Nguyên mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt hắn sắc bén như lưỡi kiếm. Hắn nhìn thấy phía cuối phiến đá cổ xưa, một cánh cổng khổng lồ đang hiện ra, được tạo thành từ ánh sáng luân hồi. Cánh cổng không có hình thù cố định, nó không ngừng biến ảo, như thể đang mời gọi những linh hồn lạc lối bước vào một kiếp sống mới.
Hắn tiến lại gần. Cánh cổng im lìm, không có bất kỳ phản ứng nào. Khởi Nguyên đưa tay chạm vào, và ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể hắn. Đó không phải là linh khí, mà là một dòng chảy của thời gian và không gian, của sinh mệnh và cái chết. Hắn cảm thấy mình đang bị kéo vào một xoáy nước, một vòng quay vô tận. Những ký ức xa lạ, những cảm xúc không thuộc về mình, bắt đầu xâm chiếm tâm trí hắn.
Đây là sự thử thách của Luân Hồi. Bất kỳ ai bước qua cánh cổng này đều phải chịu đựng sự thanh tẩy, sự tái sinh của ý thức. Nếu ý chí không đủ mạnh, họ sẽ mất đi bản ngã, trở thành một linh hồn mới trong vòng luân hồi, quên đi quá khứ, quên đi tất cả.
Nhưng Khởi Nguyên là kẻ Nghịch Thiên. Ý chí của hắn đã được tôi luyện qua vô vàn gian nan, qua những trận chiến sinh tử, qua những lần lật đổ định mệnh. Hắn không phải là một linh hồn bình thường, không phải là một vật chất đơn thuần. Hắn là một dị số, một biến số mà Thiên Đạo không thể tính toán.
Hắn quát lớn, âm thanh vang vọng khắp không gian Chư Thiên Luân Hồi, xé toang sự tĩnh mịch: “Thiên Đạo! Ngươi muốn ta quên đi bản thân? Muốn ta trở thành một phần của vòng lặp vô tận của ngươi? Nằm mơ đi!”
Sức mạnh của hắn bùng nổ. Huyết mạch Nghịch Thiên trong cơ thể sôi trào, phát ra ánh sáng đỏ rực, đối chọi với ánh sáng luân hồi của cánh cổng. Những mảnh ghép ký ức xa lạ bị đẩy lùi, những cảm xúc hỗn tạp bị nghiền nát. Hắn tập trung toàn bộ ý chí, toàn bộ sức mạnh vào một điểm, chống lại sự đồng hóa của Luân Hồi.
Cánh cổng ánh sáng rung chuyển dữ dội. Lần đầu tiên, một thứ gì đó đã kháng cự lại quy luật của nó. Những dòng xoáy của thời gian và không gian hỗn loạn, như thể chính Luân Hồi đang bị xé rách.
Khởi Nguyên không chỉ đẩy lùi, hắn còn hấp thu. Hắn không để cho dòng chảy của Luân Hồi cuốn trôi mình, mà ngược lại, hắn cưỡng ép nó hòa vào cơ thể, hòa vào linh hồn hắn. Hắn muốn hiểu Luân Hồi, muốn thấu triệt nó, để tìm ra điểm yếu, để lật đổ nó từ bên trong.
Một cảm giác cực độ đau đớn ập đến, như thể linh hồn hắn đang bị xé thành vô số mảnh, rồi lại được hàn gắn lại. Nhưng kèm theo đó là một sự thức tỉnh sâu sắc. Hắn bắt đầu nhìn thấy, không chỉ những kiếp sống của một linh hồn, mà là sự liên kết giữa vô số linh hồn, vô số thế giới. Hắn thấy nhân quả đan xen, thấy những sợi dây định mệnh chằng chịt, kéo dài từ quá khứ xa xăm đến tương lai vô định.
Hắn hiểu rằng, Thiên Đạo không phải là một cỗ máy đơn thuần. Nó là một mạng lưới khổng lồ, một hệ sinh thái phức tạp của các quy luật, các mối liên hệ. Để lật đổ nó, không thể chỉ dùng sức mạnh. Cần phải thấu hiểu nó, và tìm ra cách để phá vỡ cấu trúc cơ bản của nó.
Trong khoảnh khắc đó, Khởi Nguyên không còn là Khởi Nguyên của Thượng Giới nữa. Hắn đã trải qua một sự lột xác tinh thần. Hắn không chỉ là một kẻ báo thù, một chiến binh. Hắn đã trở thành một nhà thấu hiểu, một triết gia của vũ trụ.
Khi sự hỗn loạn lắng xuống, cánh cổng luân hồi đã thay đổi. Nó không còn là một dòng xoáy cuốn hút mà là một con đường rộng mở, tĩnh lặng. Khởi Nguyên bước qua, cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, nhưng cũng là một gánh nặng mới.
Trước mắt hắn là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không còn là hư vô hay phiến đá cổ xưa. Đó là một vùng đất bao la, với những ngọn núi hùng vĩ vươn tới tận mây xanh, những dòng sông rộng lớn uốn lượn như rồng thiêng. Cây cối ở đây mang màu sắc rực rỡ đến mức không tưởng, và bầu trời được tô điểm bởi hai mặt trăng, một đỏ như máu, một xanh như ngọc bích.
Không khí tràn ngập một loại năng lượng sống động, nhưng cũng mang theo một chút gì đó của sự mục nát, của những tàn dư từ các kiếp luân hồi trước. Hắn cảm nhận được vô số sinh linh đang tồn tại trên vùng đất này, nhưng chúng không giống với bất kỳ chủng tộc nào hắn từng gặp.
Xa xa, trên đỉnh một ngọn núi cao nhất, có một tòa tháp cổ kính, được xây dựng bằng những khối đá màu đen tuyền. Từ tòa tháp đó, một luồng ý niệm mạnh mẽ tỏa ra, như một ngọn hải đăng trong biển cả Chư Thiên. Luồng ý niệm đó không phải là sự thù địch, mà là một sự quan sát, một sự ghi chép. Khởi Nguyên có cảm giác như mọi thứ trên thế giới này đều đang được ghi lại, được phân loại, được sắp xếp theo một trật tự nào đó.
Đây chính là một trong những Đại Thế Giới trong Chư Thiên Luân Hồi. Một thế giới nơi Luân Hồi không chỉ là quy luật, mà còn là một phần của cuộc sống, một phần của văn hóa, thậm chí là một tôn giáo. Khởi Nguyên biết, hành trình của hắn sẽ không dễ dàng. Hắn không chỉ phải đối mặt với sức mạnh, mà còn phải đối mặt với niềm tin, với những chân lý đã ăn sâu vào tâm trí của vô số sinh linh.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió thổi qua tóc. Cái tên “Nghịch Thiên” vang vọng trong tâm trí hắn. Đúng vậy, hắn là kẻ Nghịch Thiên. Hắn sẽ không chấp nhận bất kỳ trật tự nào áp đặt lên tự do. Hắn sẽ đi sâu vào thế giới này, tìm hiểu về nó, và từng bước, lật đổ nó.
Khởi Nguyên cất bước, hướng về phía tòa tháp đen tuyền trên đỉnh núi. Ánh mắt hắn kiên định, không hề có chút dao động. Chư Thiên Vạn Giới, hãy chứng kiến, kẻ Nghịch Thiên đã chính thức đặt chân vào vùng đất của Luân Hồi, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chân lý tối thượng được định nghĩa lại.