Nghịch Thiên
Chương 449
Khởi Nguyên đứng bất động giữa một không gian bao la, nơi sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít khẽ mang theo những âm thanh như lời thì thầm của hàng triệu linh hồn. Sương mù đặc quánh không chỉ che khuất tầm nhìn mà còn dường như nuốt chửng cả ánh sáng, biến mọi thứ thành một bức tranh xám xịt, mờ ảo đến tận chân trời. Linh khí ở đây không phải là thứ thanh khiết, cuồn cuộn như ở Thượng Giới, hay thậm chí là hỗn tạp như ở hạ giới. Nó mang một cảm giác nặng nề, cũ kỹ, như hơi thở của một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng.
Hắn hít sâu một hơi. Không khí lạnh lẽo, mang theo mùi của đất mục, của kim loại hoen gỉ và một thứ mùi khó tả khác, như mùi của sự tuyệt vọng và thời gian. Mệnh Khí Ấn trên trán hắn không ngừng rung động, từng đợt sóng năng lượng lan tỏa, không chỉ cảnh báo mà còn như một la bàn nội tại, chỉ dẫn hắn về phía những luồng khí tức kỳ dị nhất. Khởi Nguyên biết, U Minh Cổ Khư này không phải là một nơi để tìm kiếm tài nguyên hay cơ duyên thông thường. Đây là một lăng mộ khổng lồ của một nền văn minh đã chết, một kho chứa những bí mật bị Thiên Đạo phong ấn.
Hắn cẩn trọng bước đi. Dưới chân là lớp đất khô nứt nẻ, đôi chỗ lộ ra những tảng đá cổ xưa với những ký hiệu đã mờ, không thể nhận dạng. Không có cây cối, chỉ có những thân cây hóa đá khổng lồ vươn lên như những ngón tay xương xẩu giữa sương mù, minh chứng cho một khu rừng từng tồn tại nơi đây. Bất cứ âm thanh nào hắn tạo ra đều bị không gian này nuốt chửng, chỉ để lại tiếng bước chân nặng nề của chính hắn và tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Một bóng hình lướt qua tầm mắt hắn. Không phải một sinh vật sống, mà là một ảo ảnh mờ nhạt, một tàn dư linh hồn vẫn còn lưu luyến nơi đây. Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối khí đen mờ, lượn lờ không mục đích. Khởi Nguyên không vội vã tấn công. Hắn đã trải qua quá nhiều trận chiến để hiểu rằng không phải mọi thứ trong một thế giới mới đều là kẻ thù. Đôi khi, những tàn dư này lại là chìa khóa mở ra những bí mật.
Mệnh Khí Ấn lại rung lên, mạnh hơn. Lần này, nó không chỉ cảnh báo mà còn truyền tải một loại thông tin mơ hồ, như một tiếng gọi từ sâu thẳm. Khởi Nguyên dừng lại, nhắm mắt, tập trung cảm nhận. Những luồng oán khí, những tiếng thì thầm mà hắn cảm nhận được lúc nãy giờ đây trở nên rõ ràng hơn, không phải là lời nói mà là những mảnh ký ức vụn vỡ, những cảm xúc đau đớn, giận dữ, tuyệt vọng.
Hắn mở mắt, nhìn về phía Mệnh Khí Ấn đang chỉ dẫn. Ở đó, giữa sương mù dày đặc, một cấu trúc khổng lồ dần hiện ra. Đó là một thành phố cổ kính, nhưng không phải thành phố của con người. Những tòa tháp vươn cao, nhưng không phải để chạm tới trời xanh, mà như những cây kim đâm vào bầu trời u ám. Kiến trúc của nó kỳ lạ, góc cạnh, với những phù điêu chạm khắc những sinh vật không tên, những ký hiệu ma quái mà Khởi Nguyên chưa từng thấy. Toàn bộ thành phố được xây dựng từ một loại đá đen tuyền, hấp thụ mọi ánh sáng, khiến nó trông như một cái bóng khổng lồ, một vết sẹo trên nền trời.
Càng đến gần, cảm giác nặng nề càng tăng lên. Không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực tinh thần, như có hàng tỷ ánh mắt đang đổ dồn vào hắn. Thành phố không có sự sống, nhưng dường như nó vẫn đang “sống” theo một cách nào đó, bị ám ảnh bởi những linh hồn đã chết trong nó. Oán khí dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn xoáy thành những luồng khí đen, lượn lờ giữa các tòa nhà đổ nát.
“Đây là di sản của một Thiên Đạo đã bị chôn vùi,” Khởi Nguyên lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được sự tương đồng giữa linh khí thô ráp ở đây và những ghi chép cổ xưa về thời kỳ Hỗn Độn sơ khai, trước khi Thiên Đạo hiện tại được định hình. Có lẽ, U Minh Cổ Khư này chính là tàn tích của một Vũ Trụ đã từng tồn tại, hoặc một phần của Vũ Trụ hiện tại đã bị Thiên Đạo ruồng bỏ và phong ấn vì mang trong mình những bí mật quá nguy hiểm.
Hắn bước vào cổng thành đổ nát. Cánh cổng khổng lồ đã vỡ vụn, chỉ còn lại những mảnh đá sắc nhọn vươn lên như hàm răng của một con quái vật. Bên trong thành, đường phố rộng lớn nhưng trống rỗng, những tòa nhà hai bên đã sụp đổ một phần, rêu phong và bụi bặm phủ kín. Những con đường lát đá bị phá hủy, lộ ra những vết nứt sâu hoắm, như những vết thương không bao giờ lành.
Mệnh Khí Ấn lại chỉ dẫn hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ, tối tăm. Ở cuối con hẻm là một tòa nhà có vẻ còn nguyên vẹn hơn những nơi khác, dù cửa chính đã hoàn toàn biến mất. Một luồng ánh sáng xanh lam yếu ớt phát ra từ bên trong, lập lòe trong màn sương.
Khởi Nguyên thận trọng tiến vào. Bên trong là một đại sảnh rộng lớn, với những cột trụ chạm khắc tinh xảo đã bị xói mòn bởi thời gian. Ánh sáng xanh lam phát ra từ trung tâm sảnh, nơi một tảng đá hình trụ khổng lồ nằm nghiêng. Trên bề mặt tảng đá, những ký tự cổ xưa phát sáng lập lòe, chúng không phải là chữ viết mà là những biểu tượng, những hình vẽ phức tạp, xoắn xuýt vào nhau như một mê cung.
Mệnh Khí Ấn trên trán Khởi Nguyên bùng lên ánh sáng rực rỡ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó như đang cộng hưởng với những ký tự trên tảng đá. Hắn đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của tảng đá. Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn, không phải dưới dạng ngôn ngữ, mà là những hình ảnh, những cảm xúc, những mảnh ký ức.
Hắn thấy những sinh linh cổ xưa, với hình dáng kỳ dị, không giống bất kỳ chủng tộc nào hắn từng biết, đang xây dựng thành phố này. Họ tôn thờ một thứ “Đạo” khác, một “Thiên” khác. Hắn thấy những cuộc chiến kinh hoàng, những vị thần sụp đổ, những vì sao tắt lịm. Rồi một sức mạnh vô biên, một ý chí tối cao xuất hiện, nghiền nát tất cả. Đó là Thiên Đạo hiện tại, đang thiết lập trật tự của mình. Nó không chấp nhận sự tồn tại của “Đạo” cũ, và đã vĩnh viễn phong ấn nơi này, cùng với tất cả những sinh linh và ký ức của chúng.
U Minh Cổ Khư không phải là một thế giới bị bỏ rơi. Nó là một nhà tù, một chứng tích bị xóa sổ bởi kẻ thắng cuộc. Những oán khí, những linh hồn vất vưởng chính là tàn dư của những kẻ đã bị Thiên Đạo hiện tại tiêu diệt, những kẻ đã “Nghịch Thiên” theo cách của họ, nhưng đã thất bại.
Một cảm giác tức giận dâng lên trong lòng Khởi Nguyên. Thiên Đạo mà hắn biết, cái mà tự xưng là chân lý tối thượng, lại là một kẻ độc tài, một kẻ hủy diệt. Nó không phải là công bằng, không phải là vô tư, mà là một thực thể có ý chí, có sự lựa chọn, và có cả sự tàn nhẫn.
Những ký tự trên tảng đá không chỉ là lịch sử. Chúng còn là những công pháp cổ xưa, những phương pháp tu luyện khác biệt hoàn toàn với những gì hắn biết. Đây là những “Nghịch Đạo” của thời đại trước, những con đường để chống lại “Thiên” cũ. Chúng đầy rẫy sự nguy hiểm và điên rồ, nhưng cũng chứa đựng sức mạnh vô biên, sức mạnh để phá vỡ mọi quy tắc.
Khởi Nguyên rời tay khỏi tảng đá. Mệnh Khí Ấn trên trán hắn vẫn rực sáng, như đã tìm thấy được nguồn gốc của mình, hay ít nhất là một phần của sự thật mà nó đã chờ đợi bấy lâu. Hắn đã tìm thấy khởi điểm của những gì hắn cần khám phá: chân lý bị che giấu về bản chất của Thiên Đạo.
Đây không chỉ là một cuộc chiến cá nhân nữa. Đây là một cuộc chiến vì sự tồn vong của khái niệm “tự do”, chống lại sự áp đặt của một ý chí tối cao tự xưng là chân lý. Khởi Nguyên không phải là người đầu tiên thách thức Thiên Đạo, nhưng hắn sẽ là người cuối cùng thành công. U Minh Cổ Khư này, với tất cả những đau thương và bí mật của nó, sẽ là lò luyện để hắn tôi luyện ý chí và sức mạnh, để hắn thấu hiểu những “Đạo” đã bị lãng quên, và để hắn chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Hắn quay người, nhìn ra ngoài cửa. Sương mù vẫn dày đặc, thành phố vẫn u ám, nhưng trong mắt Khởi Nguyên, mọi thứ đã trở nên rõ ràng hơn. Hắn không còn là một kẻ lạc lối, mà là một người đang đi đúng hướng. Hắn sẽ không chỉ phá vỡ Thiên Đạo hiện tại, mà còn tái thiết lập một trật tự mới, nơi không còn bất kỳ “Thiên” nào có thể áp đặt số phận lên vạn vật. U Minh Cổ Khư chỉ là điểm khởi đầu, và hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu vào giai đoạn cốt lõi nhất, nguy hiểm nhất, nhưng cũng đầy hứa hẹn nhất.
Khởi Nguyên bước ra khỏi đại sảnh, tiến sâu hơn vào thành phố chết. Từng bước chân của hắn vang vọng trong sự tĩnh lặng, mang theo quyết tâm sắt đá của một kẻ nghịch hành, một kẻ sẽ thay đổi định nghĩa của “Thiên” mãi mãi.