Nghịch Thiên
Chương 450

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:24:31 | Lượt xem: 4

Khởi Nguyên bước ra khỏi đại sảnh, không gian bên ngoài vẫn chìm trong màn sương mù dày đặc và vẻ u ám vĩnh cửu của U Minh Cổ Khư. Từng bước chân của hắn vang vọng trong sự tĩnh lặng đến rợn người, nhưng không còn là âm thanh của sự bối rối hay tìm kiếm. Giờ đây, mỗi bước đi đều mang theo ý chí sắt đá, một quyết tâm không thể lay chuyển.

Thành phố chết trải dài trước mắt hắn như một bức tranh phai màu của sự hủy diệt. Những tòa kiến trúc cổ kính, hùng vĩ một thời, giờ chỉ còn là những bộ xương đổ nát, gặm nhấm bởi thời gian và năng lượng u ám. Những tượng đài khổng lồ, khắc họa hình dáng của những sinh vật kỳ lạ hay những vị thần bị lãng quên, đã bị ăn mòn đến mức không thể nhận dạng, chỉ còn là những khối đá vô tri nằm im lìm trong sương.

Khởi Nguyên không vội vã. Hắn để trực giác dẫn lối, để huyết mạch Nghịch Thiên trong cơ thể cộng hưởng với những luồng năng lượng cổ xưa còn sót lại. Hắn cảm nhận được sự mục ruỗng, sự bế tắc của vạn vật nơi đây, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một luồng sinh khí lạ lùng, một sự kháng cự âm ỉ dưới lớp vỏ chết chóc.

Đi sâu hơn vào lòng thành phố, sương mù càng lúc càng đậm đặc, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại. Bỗng, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và phức tạp ập đến, khiến Khởi Nguyên phải dừng lại. Khí tức này không mang theo sát ý, nhưng lại ẩn chứa một nỗi bi thương vô hạn, như tiếng thở dài của hàng triệu linh hồn bị giam cầm.

Hắn ngẩng đầu. Trước mắt hắn là một quảng trường rộng lớn, nơi trung tâm sừng sững một kiến trúc kỳ lạ. Đó không phải là một đền đài hay cung điện, mà là một khối đá nguyên khối khổng lồ, cao vút chạm tới tầng sương mù, bề mặt được chạm khắc vô số phù văn và đồ hình phức tạp. Nửa trên của khối đá đã vỡ vụn, rơi rụng thành từng mảnh lớn nằm la liệt dưới chân, nhưng phần đế và thân dưới vẫn đứng vững như một ngọn hải đăng của thời gian. Đó là một tấm bia đá, nhưng không phải để ghi nhớ một danh tính hay sự kiện, mà dường như để khắc ghi một quy tắc, một chân lý.

“Thủy Nguyên Đạo Bi…” Khởi Nguyên lẩm bẩm, một cái tên tự nhiên hiện lên trong tâm trí hắn, như thể tấm bia đã tồn tại trong ký ức sâu thẳm của hắn từ bao giờ. Hắn cảm nhận được, đây chính là thứ mà linh hồn hắn đã khao khát tìm kiếm, là một trong những khởi điểm cho hành trình Nghịch Thiên của mình.

Hắn bước lại gần. Càng đến gần, những phù văn trên bề mặt Thủy Nguyên Đạo Bi càng trở nên rõ nét. Chúng không phải là văn tự của bất kỳ chủng tộc nào mà hắn từng biết, mà là những ký hiệu mang ý nghĩa vũ trụ, những đồ hình tượng trưng cho sự vận hành của Đạo. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh lẽo, một luồng năng lượng cổ xưa, thuần túy nhưng cũng đầy hỗn loạn, tràn vào cơ thể hắn.

Trong khoảnh khắc đó, Khởi Nguyên cảm thấy tâm thần mình như bị kéo vào một dòng chảy thời gian vô tận. Hắn nhìn thấy vũ trụ sơ khai, khi Hỗn Độn chưa phân, vạn vật chưa thành hình. Hắn thấy một “Đại Đạo” nguyên thủy, thuần khiết và công bằng, tự nhiên sinh diệt, tự nhiên luân hồi. Không có sự can thiệp, không có sự áp đặt, chỉ có sự cân bằng tuyệt đối.

Nhưng rồi, khung cảnh thay đổi. Hắn thấy những thực thể siêu việt, những “Cổ Thần” hay “Tiên Đế” từ một kỷ nguyên đã bị lãng quên, với tham vọng và quyền năng vô hạn. Chúng không chấp nhận sự tự nhiên của Đại Đạo, không cam chịu sự vô thường của luân hồi. Chúng bắt đầu can thiệp, sửa đổi, bẻ cong Đại Đạo theo ý muốn của mình. Để rồi, chúng tạo ra một “Thiên Đạo” mới, một hệ thống quy tắc có vẻ hoàn hảo nhưng lại đầy rẫy sự bất công, xiềng xích số phận của vô số sinh linh, định đoạt sự thăng trầm của các giới.

Hình ảnh cuối cùng mà Khởi Nguyên nhìn thấy là khoảnh khắc Thủy Nguyên Đạo Bi bị phá hủy. Nó không phải do một trận chiến, mà là do sự chối bỏ, sự phủ nhận của “Thiên Đạo” mới. Những quy tắc nguyên thủy, chân lý của Đại Đạo, bị đập nát để nhường chỗ cho trật tự giả tạo. U Minh Cổ Khư này, không phải là một chiến trường, mà là một nghĩa địa của chân lý, nơi những mảnh vỡ của Đại Đạo nguyên thủy bị chôn vùi.

Luồng năng lượng rút đi, Khởi Nguyên hoàn hồn. Hắn thở dốc, cảm thấy toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Những gì hắn vừa chứng kiến không phải là một ảo ảnh, mà là một phần ký ức của chính vũ trụ, được Thủy Nguyên Đạo Bi lưu giữ. Nó xác nhận mọi nghi ngờ của hắn: Thiên Đạo hiện tại không phải là chân lý tối thượng, mà là một sự bóp méo, một sự áp đặt được tạo ra bởi những kẻ có quyền năng.

Ánh mắt Khởi Nguyên trở nên sắc lạnh. “Thiên Đạo… thật nực cười!”

Hắn nhìn lại Thủy Nguyên Đạo Bi. Dù đã vỡ vụn, nhưng những phù văn còn sót lại vẫn đang tỏa ra một ánh sáng yếu ớt, như muốn kể lại một câu chuyện còn dang dở. Khởi Nguyên nhận ra, đây không chỉ là một tấm bia ghi chép, mà còn là một cổng thông tin, một bộ nhớ khổng lồ chứa đựng những bí mật sâu xa hơn về Đại Đạo nguyên thủy và về những kẻ đã tạo ra Thiên Đạo hiện tại.

Hắn ngồi xuống, bắt đầu điều động nguyên lực trong cơ thể, kết nối với Thủy Nguyên Đạo Bi. Lần này, không phải là một dòng ký ức ồ ạt, mà là một luồng kiến thức chậm rãi, từng chút một thấm vào tâm trí hắn. Hắn bắt đầu giải mã những phù văn, những đồ hình còn sót lại. Chúng không chỉ là lịch sử, mà còn là những phương pháp, những quy tắc tu luyện theo Đại Đạo nguyên thủy, những cách thức để phá vỡ xiềng xích của Thiên Đạo hiện hành.

Hắn học được về “Luân Hồi Chân Giải” – một công pháp cổ xưa có khả năng thấu triệt bản chất của luân hồi, thoát khỏi sự khống chế của Thiên Đạo. Hắn hiểu rằng, những linh hồn bị mắc kẹt trong U Minh Cổ Khư này, không phải là những kẻ chết đi mà là những kẻ bị Thiên Đạo bỏ rơi, linh hồn họ không được phép luân hồi, bị giam cầm vĩnh viễn trong sương mù.

Một luồng sáng yếu ớt bắt đầu bùng lên từ Thủy Nguyên Đạo Bi, phản chiếu lên khuôn mặt Khởi Nguyên, khiến hắn trông như một pho tượng cổ kính. Hắn không còn là kẻ lạc lối, mà là người đang nắm giữ chìa khóa của một kỷ nguyên mới. Những kiến thức này vượt xa mọi công pháp, mọi bí thuật mà hắn từng học được ở Hạ Giới hay Thượng Giới. Đây là kiến thức về cội nguồn, về chân lý.

Thời gian dường như ngưng đọng. Khởi Nguyên không biết mình đã ngồi đó bao lâu, nhưng khi hắn mở mắt ra, một ánh sáng kỳ lạ lóe lên trong đồng tử. Hắn không chỉ hấp thụ kiến thức, mà còn cảm nhận được một sự biến đổi sâu sắc trong chính linh hồn mình. Huyết mạch Nghịch Thiên trong hắn đã được kích hoạt mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cộng hưởng với Đại Đạo nguyên thủy, tạo thành một con đường riêng biệt, một Nghịch Đạo.

Hắn đứng dậy, nhìn về phía xa, nơi màn sương mù dường như đặc quánh hơn. Trong tâm trí hắn, một bản đồ vô hình đã được hình thành. Thủy Nguyên Đạo Bi không chỉ cung cấp kiến thức, mà còn chỉ dẫn một con đường, một cánh cổng ẩn giấu sâu bên dưới thành phố chết này. Đó là cánh cổng dẫn đến những thế giới khác, những Đại Thế Giới trong Chư Thiên Vạn Giới, nơi những bí mật sâu xa hơn về Thiên Đạo và Đại Đạo đang chờ được khám phá.

“U Minh Cổ Khư… không phải là điểm cuối, mà là khởi đầu của một cuộc lột xác,” Khởi Nguyên thì thầm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy uy lực. “Ta sẽ không chỉ phá vỡ Thiên Đạo hiện tại, mà còn tái thiết lập một trật tự mới, nơi không còn bất kỳ ‘Thiên’ nào có thể áp đặt số phận lên vạn vật.”

Hắn quay lưng lại với Thủy Nguyên Đạo Bi, bước chân vững vàng hơn bao giờ hết. Mục tiêu đã rõ ràng, con đường đã được chỉ dẫn. Phía trước hắn là những thử thách khốc liệt hơn, những kẻ thù mạnh mẽ hơn, nhưng Khởi Nguyên biết rằng, với Đại Đạo nguyên thủy đã được thức tỉnh trong tâm hồn, hắn không còn là một cá nhân chiến đấu đơn độc, mà là hiện thân của sự phản kháng, của một chân lý bị lãng quên.

Hắn tiến sâu hơn vào bóng tối, nơi một luồng khí tức kỳ lạ đang vẫy gọi. Đó không phải là sự chết chóc, mà là cánh cửa đến một khởi nguyên mới, đến những Chư Thiên Luân Hồi bị lãng quên. Hành trình Nghịch Thiên của Khởi Nguyên, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn cốt lõi nhất, nguy hiểm nhất, nhưng cũng đầy hứa hẹn nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8