Nghịch Thiên
Chương 442

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:20:33 | Lượt xem: 4

Bóng dáng Khởi Nguyên ẩn hiện giữa những thân cây cổ thụ, như một kẻ săn mồi đang tìm kiếm con mồi, hay một vị thần đang tìm kiếm chân lý. Màn đêm buông xuống nhưng không hề tĩnh lặng. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió thoảng qua, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã. Thế nhưng, trong tai Khởi Nguyên, bản giao hưởng ấy lại mang một âm điệu kỳ lạ, một sự sai lệch tinh vi mà chỉ những kẻ đã chạm tới ngưỡng cửa của Đại Đạo mới có thể nhận ra.

Hắn không vội vàng. Mỗi bước chân đều trầm ổn, vững chắc, như hòa mình vào từng mạch đập của khu rừng. Linh khí ở nơi đây không phải là thứ linh khí tinh thuần mà hắn từng gặp ở Thượng Giới. Nó pha lẫn một thứ năng lượng cổ xưa, nặng nề, mang theo dấu ấn của hàng vạn năm luân hồi, của sinh diệt và cả sự mục ruỗng. Ánh mắt Khởi Nguyên sắc bén quét qua từng tấc đất, từng ngọn cây. Hắn không tìm kiếm một con thú tầm thường, cũng không truy đuổi một cường giả ẩn mình. Điều hắn tìm, là những “dị số”, những kẻ bị “Thiên Đạo” bỏ rơi hoặc cố tình giam cầm.

Hắn đi sâu hơn vào khu rừng. Những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá đan xen tạo thành một vòm trời tối tăm, chỉ có ánh trăng lọt qua kẽ lá như những sợi bạc mờ ảo. Trên mặt đất, rễ cây ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ đang ngủ say. Khởi Nguyên dừng lại trước một cái cây có thân hình kỳ dị, uốn lượn như một bức tượng điêu khắc tự nhiên. Từ thân cây, một luồng sinh mệnh yếu ớt tỏa ra, nhưng lại mang theo một sự kiên cường đến khó tin.

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào lớp vỏ cây sần sùi. Ngay lập tức, một dòng năng lượng mờ mịt truyền vào cơ thể hắn. Đó không phải là linh lực hay sức mạnh nguyên tố, mà là một đoạn ký ức đứt đoạn, một cảm xúc hỗn loạn của hàng ngàn năm tồn tại. Khởi Nguyên nhắm mắt lại, cảm nhận. Hắn thấy một vòng lặp không ngừng nghỉ: sinh ra, lớn lên, chết đi, rồi lại tái sinh ngay tại chính vị trí này, nhưng không bao giờ có thể thoát khỏi hình hài của cái cây. Nó như một linh hồn bị giam cầm trong vòng luân hồi của thực vật, mãi mãi không thể tiến hóa, không thể đạt đến hình thái cao hơn.

“Thiên Đạo… quả nhiên đã đặt ra những xiềng xích vô hình,” Khởi Nguyên lẩm bẩm. Hắn đã cảm nhận được sự can thiệp của một ý chí siêu việt, một sự sắp đặt thô bạo đã bẻ cong quy luật tự nhiên của Luân Hồi. Cái cây này, lẽ ra phải có cơ hội hóa hình, hoặc ít nhất là có một vòng đời tự do hơn. Nhưng nó đã bị trói buộc, bị ép buộc phải lặp lại sự tồn tại vô nghĩa.

Hắn mở mắt, một tia sáng lóe lên trong đáy mắt. Hắn đã tìm thấy “hạt giống” đầu tiên của sự bất công. Khởi Nguyên từ từ rút tay về, ánh mắt quét lên đỉnh cái cây. Nơi đó, một nụ hoa nhỏ đang hé nở, phát ra thứ ánh sáng xanh yếu ớt. Đó là một bông hoa chưa từng có tên, một loài hoa chỉ tồn tại trong vòng lặp vô tận của sự giam cầm.

“Ngươi muốn thoát khỏi vòng lặp này không?” Khởi Nguyên hỏi, giọng nói vang vọng trong khu rừng tĩnh mịch. Hắn không mong đợi một câu trả lời bằng ngôn ngữ, nhưng hắn biết, linh hồn của cái cây có thể cảm nhận được ý chí của hắn.

Ngay lập tức, nụ hoa xanh khẽ run rẩy, những chiếc lá xung quanh nó cũng lay động dữ dội. Một luồng cảm xúc mãnh liệt, vừa khao khát vừa sợ hãi, tuôn trào từ cái cây, như muốn bao phủ lấy Khởi Nguyên. Hắn mỉm cười. Sự khao khát là có thật. Sự sợ hãi là đến từ sự ràng buộc của “Thiên Đạo”, một nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào bản năng sinh tồn.

Khởi Nguyên không cố gắng phá vỡ xiềng xích của cái cây bằng sức mạnh thô bạo. Hắn biết, điều đó chỉ khiến nó tan biến. Hắn đưa tay lên, một luồng ánh sáng màu tím nhạt tỏa ra từ lòng bàn tay. Đây là “Nghịch Đạo” của hắn, một loại Đạo có khả năng cảm nhận, phân tích và thậm chí là “hiệu chỉnh” những sai lệch trong quy luật vũ trụ.

Luồng sáng tím chạm vào thân cây. Khởi Nguyên không giải thoát, mà là “thức tỉnh”. Hắn không phá vỡ vòng luân hồi, mà là trao cho nó một lựa chọn. Hắn để cái cây cảm nhận được một con đường khác, một khả năng khác ngoài sự lặp lại vô tận. Hắn cho nó thấy một tia hy vọng về sự tiến hóa, về khả năng hóa hình, về một kiếp sống không bị trói buộc.

Cái cây rung động càng lúc càng mạnh. Những rễ cây dưới đất bắt đầu nhúc nhích, những cành lá vươn ra như muốn ôm lấy bầu trời. Nụ hoa xanh trên đỉnh bắt đầu nở rộ, những cánh hoa từ từ bung ra, để lộ ra một nhụy hoa lấp lánh như ngọc. Nhưng điều đáng kinh ngạc nhất, là một luồng linh hồn mờ ảo bắt đầu thoát ra từ bông hoa, lơ lửng giữa không trung.

Đó là một cô gái nhỏ bé, thân hình trong suốt như sương, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh xanh, đầy vẻ ngơ ngác nhưng cũng không kém phần tò mò. Nàng là tinh linh của cái cây, linh hồn đã bị giam cầm suốt hàng ngàn năm, nay được Khởi Nguyên thức tỉnh. Nàng nhìn Khởi Nguyên, rồi nhìn lại cái cây cổ thụ, trong mắt tràn ngập sự bối rối.

“Ngươi đã tự do, ít nhất là khỏi xiềng xích của luân hồi tại chỗ này,” Khởi Nguyên nhẹ giọng nói. “Giờ đây, ngươi có thể lựa chọn con đường của mình.”

Tinh linh khẽ chớp mắt, rồi từ từ quỳ xuống trước mặt Khởi Nguyên. Dù không hiểu hết ý nghĩa của những lời hắn nói, nhưng nàng cảm nhận được sự giải thoát, sự nhẹ nhõm chưa từng có. Nàng không còn bị đè nén bởi vòng lặp vô tận, không còn cảm thấy sự trống rỗng của một kiếp sống bị định đoạt.

“Tên ngươi là gì?” Khởi Nguyên hỏi.

Tinh linh lắc đầu, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Nàng chưa từng có tên, nàng chỉ là một phần của cái cây, một phần của vòng lặp.

“Vậy thì, từ nay ngươi hãy gọi là Lam,” Khởi Nguyên nói, ánh mắt nhìn về phía bông hoa xanh biếc vừa nở rộ. “Lam của Lam Thụ. Ngươi là sinh linh đầu tiên ta gặp ở vùng đất này, và cũng là minh chứng cho sự bất công của Thiên Đạo.”

Lam khẽ gật đầu, đôi mắt xanh lấp lánh niềm vui. Nàng đã có tên, nàng đã có sự lựa chọn. Nàng bay vòng quanh Khởi Nguyên, như một con bướm nhỏ vừa thoát khỏi kén. Nàng cảm nhận được sức mạnh của hắn, nhưng quan trọng hơn, nàng cảm nhận được sự tự do mà hắn mang lại.

“Ngươi có muốn theo ta không?” Khởi Nguyên hỏi. “Hành trình của ta là chống lại cái Thiên Đạo đã giam cầm ngươi, đã định đoạt số phận của vô số sinh linh khác. Ta sẽ tìm kiếm những kẻ giống như ngươi, những kẻ bị áp bức, để cùng nhau lật đổ trật tự cũ.”

Lam không chút do dự, nàng bay sà vào lòng Khởi Nguyên, thân hình trong suốt xuyên qua hắn, nhưng ý chí lại vô cùng rõ ràng. Nàng muốn đi theo hắn, muốn cùng hắn tìm kiếm một ý nghĩa lớn lao hơn cho sự tồn tại của mình, một tương lai không còn bị gông cùm.

Khởi Nguyên mỉm cười. Hắn đã có đồng minh đầu tiên trong Chư Thiên Vạn Giới này, một đồng minh tuy nhỏ bé nhưng mang theo câu chuyện đau buồn về Luân Hồi bị bẻ cong. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: Thiên Đạo ở đây không chỉ là một ý chí vũ trụ vô hình, mà là một hệ thống kiểm soát tinh vi, can thiệp sâu sắc vào mọi quy luật sinh diệt và luân hồi.

“Đi thôi, Lam,” Khởi Nguyên nói, quay người bước tiếp vào sâu trong khu rừng. “Chúng ta còn rất nhiều kẻ cần được thức tỉnh.”

Lam bay lượn bên cạnh hắn, ánh sáng xanh của nàng chiếu rọi con đường mờ ảo. Khu rừng vẫn bao la và bí ẩn, nhưng giờ đây, Khởi Nguyên không còn cảm thấy cô độc. Hắn đã có một tia hy vọng, một minh chứng sống động cho sức mạnh của “Nghịch Đạo”. Hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng hắn tin, với mỗi linh hồn được thức tỉnh, với mỗi xiềng xích được phá vỡ, chân lý mới của vũ trụ sẽ dần hé lộ. Trận chiến với Thiên Đạo, với Luân Hồi, giờ đây đã thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8