Nghịch Thiên
Chương 438
Khởi Nguyên lao đi như một vệt sao băng xuyên qua màn hư không vô tận. Xung quanh hắn, những thiên hà xoắn ốc khổng lồ trôi dạt như những viên ngọc trai vỡ, ánh sáng từ những ngôi sao xa xôi hàng vạn năm mới đến được, vẽ nên một bức tranh vũ trụ hùng vĩ nhưng cũng đầy cô độc. Không gian vô biên này không chỉ là một khoảng trống, mà là một dòng chảy của năng lượng nguyên thủy, những quy tắc chưa thành hình và cả những tàn tích của các thế giới đã lụi tàn. Luồng sáng từ tòa tháp cổ trong đan điền Khởi Nguyên vẫn kiên định dẫn lối, như một sợi chỉ đỏ xuyên qua tấm màn đen thăm thẳm, kéo hắn về phía mục tiêu.
Hắn cảm nhận được sự khác biệt giữa từng Đại Thế Giới mà hắn lướt qua. Có những nơi linh khí nồng đậm đến mức hóa lỏng, có nơi lại khô cằn đến mức chẳng còn sự sống. Nhưng không đâu mang lại cảm giác kỳ lạ như điểm đến của hắn. Tia chỉ dẫn của tòa tháp hướng về một đốm sáng rực rỡ nhưng lại ẩn chứa một sự hỗn loạn đến khó hiểu. Nó không phải là sự hỗn loạn của hủy diệt, mà là sự hỗn loạn của một trật tự bị bóp méo, một vòng lặp bị phá vỡ.
“Luân Hồi hỗn loạn sao?” Khởi Nguyên lẩm bẩm. Hắn đã từng nghe về Luân Hồi, về vòng tuần hoàn sinh tử mà vạn vật phải tuân theo. Ở Thượng Giới, Luân Hồi được coi là một quy tắc bất biến, do Thiên Đạo hoặc các Cổ Thần tối cao duy trì. Nhưng tại nơi này, nó lại bị “pha trộn giữa trật tự và sự bóp méo”. Điều đó có nghĩa là gì? Liệu có phải những linh hồn không thể siêu thoát, hay những kiếp sống bị đảo lộn? Hay có một bàn tay vô hình nào đó đang thao túng cả vòng Luân Hồi?
Hành trình này kéo dài hơn hắn tưởng. Dù đã đạt tới cảnh giới Thượng Giới, có thể xuyên không di chuyển giữa các giới vực, nhưng để vượt qua khoảng cách giữa các Đại Thế Giới, thậm chí là các Chư Thiên, lại là một thử thách hoàn toàn khác. Năng lượng trong cơ thể Khởi Nguyên được tiêu hao liên tục, nhưng hắn vẫn không ngừng vận chuyển công pháp, lấy Hỗn Độn Nguyên Lực từ tòa tháp để duy trì tốc độ và sức bền. Hắn biết, đây không còn là cuộc chiến cá nhân nữa, mà là một bước đi quan trọng trong hành trình Nghịch Thiên. Những gì hắn đã trải qua ở Phàm Trần, Vạn Tượng, và Thượng Giới đều là những bước đệm để hắn có thể đứng vững trên sân khấu rộng lớn hơn này.
Cuối cùng, sau một thời gian dài đằng đẵng mà Khởi Nguyên không thể đong đếm, tia sáng từ tòa tháp bỗng trở nên cực đại, và hắn cảm nhận được một lực hút mãnh liệt kéo mình vào một không gian khác. Không gian ấy không còn là hư không lạnh lẽo, mà tràn ngập một loại năng lượng vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nó mang theo hơi thở của sự sống và cái chết, của sự khởi đầu và kết thúc, nhưng tất cả đều bị vặn vẹo một cách bất thường.
Hắn xuyên qua một tầng màng không gian vô hình, như thể bước qua một cánh cửa khổng lồ. Trước mắt Khởi Nguyên là một thế giới rộng lớn đến choáng ngợp. Đó là một Đại Thế Giới bao la, với những lục địa trôi nổi giữa không trung, những con sông linh khí cuộn chảy như dải ngân hà, và những ngọn núi cao vút chạm tới tầng mây vĩnh cửu. Tuy nhiên, điều khiến hắn chú ý không phải là sự hùng vĩ, mà là bầu không khí bao trùm nơi đây.
Một luồng khí tức u ám, nặng nề bao trùm khắp nơi, không phải là tử khí, mà là một thứ gì đó còn đáng sợ hơn: sự mục ruỗng của quy tắc. Khởi Nguyên cố gắng cảm nhận Thiên Đạo của thế giới này, nhưng thứ hắn nhận được chỉ là một bản giao hưởng hỗn độn. Các quy tắc sinh tử, ngũ hành, không gian, thời gian đều tồn tại, nhưng chúng không hòa hợp với nhau, mà lại va chạm, đan xen và đôi khi là đối nghịch. Như thể có vô số sợi dây Đạo đang cố gắng kéo về các hướng khác nhau, khiến cho toàn bộ trật tự bị lung lay.
Bằng nhãn lực siêu phàm, Khởi Nguyên nhìn xuyên qua tầng khí quyển, thấy được những cảnh tượng kỳ dị. Trên một lục địa xa xôi, một khu rừng cổ thụ bỗng chốc héo úa, cây cối biến thành tro bụi chỉ trong nháy mắt, nhưng ngay lập tức, từ đống tro tàn lại mọc lên những mầm cây xanh tươi một cách bất thường, không theo quy luật tự nhiên nào. Ở một nơi khác, hắn thấy những linh hồn lờ mờ bay lượn trên không trung, không đi về đâu, không thể siêu thoát, mang theo tiếng than khóc thê lương vang vọng khắp không gian. Đó là những linh hồn đã mất phương hướng, không thể nhập vào vòng Luân Hồi, cũng không thể hoàn toàn tiêu tán.
“Đây chính là sự hỗn loạn của Luân Hồi sao?” Khởi Nguyên cau mày. Từ khi đặt chân vào thế giới này, hắn đã cảm thấy một áp lực vô hình đè nén lên linh hồn mình. Năng lượng trong đan điền của hắn, đặc biệt là Hỗn Độn Nguyên Lực và sức mạnh của tòa tháp, lại có vẻ hoạt động mạnh mẽ hơn, như thể chúng đang cố gắng chống lại sự nhiễu loạn từ bên ngoài.
Hắn hạ xuống một vùng núi đá hoang vu, nơi linh khí tương đối ổn định hơn một chút. Vừa chạm chân xuống đất, Khởi Nguyên đã cảm nhận được một làn sóng năng lượng kỳ dị lan tỏa từ mặt đất. Hắn vận chuyển công pháp, mở ra Thần Thức bao trùm hàng vạn dặm. Trong phạm vi Thần Thức của hắn, không có sự sống thông thường, chỉ có những tàn tích của các trận chiến cổ xưa, và những vết nứt không gian nhỏ li ti vẫn còn rỉ ra năng lượng hỗn loạn. Nhưng điều đáng sợ nhất là những cái bóng vật vờ, vô hình mà hắn cảm nhận được. Chúng không phải linh hồn, cũng không phải tàn niệm, mà giống như những mảnh vỡ của ý chí, của những kiếp sống bị tách rời, bị bóp méo.
Khởi Nguyên chậm rãi bước đi, cảnh giác cao độ. Hắn biết, một Đại Thế Giới với Luân Hồi hỗn loạn chắc chắn không đơn giản. Sẽ có những sinh vật kỳ dị được sinh ra từ sự nhiễu loạn này, hoặc những cường giả đã nắm giữ được sức mạnh từ sự bóp méo quy tắc. Hắn cần phải hiểu rõ bản chất của sự hỗn loạn này trước khi có thể tìm cách Nghịch Thiên.
Khi hắn đi sâu vào vùng núi, một luồng ánh sáng xanh lục bỗng lóe lên từ một khe nứt trên vách đá. Khởi Nguyên dừng lại, tập trung Thần Thức. Từ khe nứt đó, một cỗ năng lượng sinh mệnh mãnh liệt bỗng bộc phát, nhưng kèm theo đó là một cảm giác đau đớn và phẫn nộ không thể tả. Hắn đến gần hơn, nhìn vào bên trong. Đó là một tảng đá phát sáng, bên trong nó dường như có một vật gì đó đang cố gắng thoát ra.
Với một cú vung tay, Khởi Nguyên dễ dàng phá vỡ tảng đá. Một quả cầu ánh sáng xanh ngọc bay ra, bên trong nó là một sinh linh nhỏ bé đang co ro. Đó là một hài nhi, với làn da xanh biếc và đôi mắt to tròn, nhưng đôi mắt ấy lại tràn ngập nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng. Điều kỳ lạ là, hài nhi này không có linh hồn hoàn chỉnh. Nó chỉ có một phần linh hồn, một phần ký ức mơ hồ, như thể nó được sinh ra từ những mảnh vụn của Luân Hồi.
Hài nhi nhìn Khởi Nguyên, đôi mắt xanh biếc lấp lánh như muốn nói điều gì đó, nhưng không thể phát ra âm thanh. Rồi, cơ thể nhỏ bé của nó bỗng chốc bắt đầu mờ dần, như một ảo ảnh sắp tan biến. Sinh mệnh của nó quá yếu ớt, không thể tồn tại lâu trong thế giới này.
Khởi Nguyên đưa tay ra, một luồng Hỗn Độn Nguyên Lực nhẹ nhàng bao bọc lấy hài nhi. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của nó, cảm nhận được sự bất công của số phận. Nó được sinh ra, nhưng lại không có quyền được sống trọn vẹn, không có quyền được Luân Hồi hoàn chỉnh. Đây chính là một ví dụ rõ ràng nhất về sự “bóp méo” của Thiên Đạo tại nơi này.
Trong khoảnh khắc đó, tòa tháp cổ trong đan điền của Khởi Nguyên bỗng rung lên nhè nhẹ, phát ra một luồng sáng ấm áp, bao trùm lấy hài nhi. Hài nhi ngừng tan biến, thay vào đó, một chút sinh khí được truyền vào cơ thể nó, và phần linh hồn bị khuyết thiếu dường như được bù đắp một phần nhỏ từ năng lượng của tòa tháp.
Khởi Nguyên hiểu ra. Tòa tháp không chỉ dẫn lối, mà còn là một công cụ để hắn đối mặt với sự hỗn loạn này. Nó có khả năng chữa lành những vết thương của Đạo, bù đắp những sự thiếu sót của Luân Hồi. Nhưng đây chỉ là một hài nhi nhỏ bé. Còn vô số những linh hồn khác, những sinh linh khác đang phải chịu đựng sự hỗn loạn này?
Hắn nhìn hài nhi đang dần ổn định trong lòng bàn tay, rồi ngước mắt nhìn lên bầu trời đầy những dòng chảy năng lượng hỗn loạn. “Nếu đây là sự sắp đặt của Thiên Đạo, thì ta sẽ Nghịch nó.” Khởi Nguyên nói, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy ý chí sắt đá. “Ta sẽ không để cho bất cứ linh hồn nào phải chịu sự bất công của Luân Hồi bị bóp méo này.”
Hắn đặt hài nhi vào một khe nứt an toàn, nơi có linh khí dồi dào hơn, và tạo ra một kết giới bảo vệ. Nhiệm vụ cấp bách của hắn lúc này là tìm hiểu sâu hơn về thế giới này, tìm ra nguồn gốc của sự hỗn loạn Luân Hồi, và đối mặt với bất cứ thế lực nào đang đứng đằng sau nó. Hành trình Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, đã bước sang một trang mới, nơi hắn không chỉ đối đầu với các vị Thần mà còn với chính bản chất của Đạo vận hành vũ trụ.
Chư Thiên Vạn Giới, với những bí mật cổ xưa và những quy tắc bị phá vỡ, đang chờ đợi. Và Khởi Nguyên, người mang trong mình hạt giống Nghịch Thiên, sẽ gieo mầm hy vọng vào tận cùng của sự hỗn loạn.