Nghịch Thiên
Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:18:02 | Lượt xem: 4

Cánh cổng hỗn độn khép lại sau lưng Khởi Nguyên, nuốt chửng Tinh Vực hoang tàn của Thượng Giới vào hư vô. Không có tiếng động, không có chấn động vật lý, chỉ có một cảm giác xé rách không gian và thời gian đến tột cùng, như thể linh hồn và thể xác hắn đang bị nghiền nát thành vô số mảnh nhỏ, rồi lại được lắp ghép lại trong một khoảnh khắc vô hạn.

Hắn cảm nhận được hàng tỷ sợi năng lượng hỗn loạn va đập vào nhau, những dòng chảy ký ức đứt đoạn của vô số sinh linh lướt qua tâm trí, những hình ảnh về các thế giới chưa từng thấy chớp nhoáng như phù du. Đây không phải là một hành trình dịch chuyển đơn thuần, mà là một sự tái sinh, một bước chân vào vùng ranh giới giữa tồn tại và hư vô, nơi mọi định luật đều bị bẻ cong.

Khởi Nguyên giữ vững tâm thần, ý chí Nghịch Thiên của hắn như một ngọn hải đăng rực rỡ trong cơn bão vũ trụ. Hắn không chống cự, mà thuận theo, để Hỗn Độn gột rửa những tạp chất cuối cùng của Thượng Giới còn vương vấn trong mình. Hắn muốn được chứng kiến, muốn được cảm nhận bản chất thực sự của sự chuyển đổi này, bởi vì, đây chính là con đường dẫn đến Chân Lý.

Rồi, mọi thứ đột ngột tĩnh lặng. Cảm giác xé rách biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến vô biên. Khởi Nguyên mở mắt. Trước mặt hắn không phải là một đại lục hùng vĩ, không phải là một tinh vân rực rỡ, mà là một không gian đen kịt, lạnh lẽo, chỉ có những đốm sáng xa xăm li ti như bụi sao. Hắn đang trôi lơ lửng giữa hư vô, một mình.

Không có trọng lực, không có gió, không có âm thanh. Chỉ có sự im lặng đến đáng sợ, và một áp lực vô hình nhưng khổng lồ đè nén mọi giác quan. Đây là vùng ranh giới giữa các Đại Thế Giới, nơi mà ngay cả ánh sáng cũng phải mất hàng triệu năm để vượt qua. Đây chính là Chư Thiên Vạn Giới, hay ít nhất, là phần vô tận của nó mà hắn vừa đặt chân tới.

Tháp Cổ Thiên Văn, vật phẩm nghịch thiên đã đồng hành cùng Khởi Nguyên từ những ngày đầu, giờ đây lẳng lặng nằm trong đan điền của hắn, phát ra một luồng sáng ấm áp. Nó không còn là một vật phẩm đơn thuần, mà đã trở thành một phần không thể tách rời, một la bàn dẫn lối trong hành trình Nghịch Thiên của hắn. Luồng sáng đó không chỉ sưởi ấm thân thể, mà còn trấn áp sự cô độc và hoang mang có thể ập đến bất cứ lúc nào trong không gian vô tận này.

Khởi Nguyên hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí ở đây. Nó mỏng manh hơn nhiều so với Thượng Giới, nhưng lại mang một sự tinh khiết nguyên thủy, như thể chưa từng bị ô nhiễm bởi quyền lực hay dục vọng. Nó là linh khí của Khởi Nguyên, của Vạn Vật, của Đại Đạo nguyên thủy chưa bị bóp méo.

“Chư Thiên Vạn Giới… Quả nhiên là khác biệt.” Hắn lẩm bẩm, giọng nói vang vọng trong sự im lặng tuyệt đối. “Luân Hồi bị thao túng… Vậy thì, Luân Hồi ở đâu?”

Khởi Nguyên nhắm mắt lại, thả lỏng tâm thần. Hắn không cố gắng tìm kiếm, mà là cảm nhận. Hắn mở rộng ý thức ra xung quanh, không phải bằng thần thức thông thường, mà bằng một loại cảm ứng sâu sắc hơn, một sự kết nối với Đại Đạo mà hắn đã lĩnh ngộ. Hắn muốn cảm nhận những sợi chỉ nhân quả, những dòng chảy luân hồi vô hình mà “Thiên” đã bóp méo.

Trong vô tận hư không, không có gì cả. Nhưng khi ý thức của Khởi Nguyên chạm đến một giới hạn nào đó, hắn bắt đầu thấy. Không phải bằng mắt, mà bằng linh hồn. Hắn thấy những dòng chảy mờ ảo, những vệt sáng lấp lánh như thiên hà thu nhỏ, trôi nổi trong không gian đen kịt. Đó là những dòng chảy Luân Hồi, những con đường mà sinh linh từ vô số thế giới đi qua sau khi chết, để tái sinh ở một nơi khác.

Nhưng những dòng chảy đó, lại không hoàn chỉnh. Có những đoạn bị đứt gãy, những nơi xoáy tròn không ngừng, những vùng bị bóp méo thành những hình dạng quái dị. Hắn thấy vô số linh hồn nhỏ bé, như những đốm sáng yếu ớt, bị cuốn vào những vòng xoáy đó, không thể thoát ra. Chúng không thể siêu thoát, không thể tái sinh, chỉ có thể vĩnh viễn mắc kẹt trong vòng lặp vô nghĩa, dần dần tan biến vào hư vô.

Đó là sự thao túng Luân Hồi mà hắn đã nghe nói. “Thiên” không hoàn toàn hủy diệt Luân Hồi, mà là bóp méo nó, biến nó thành một công cụ để kiểm soát, để giới hạn số phận của chúng sinh. Những linh hồn bị mắc kẹt này, là những linh hồn đã từng có tiềm năng, đã từng mang theo “khí vận”, nhưng lại bị “Thiên” gạt bỏ, không cho phép chúng tái sinh và trở thành mối đe dọa.

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Khởi Nguyên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ. “Thiên” không chỉ là một kẻ cai trị độc đoán, mà còn là một kẻ hủy diệt cơ hội, một kẻ chà đạp lên mọi quy tắc tự nhiên của vũ trụ. Nó tước đoạt quyền được sống, quyền được tái sinh, quyền được theo đuổi số phận của vô số sinh linh.

Tháp Cổ Thiên Văn trong đan điền bỗng rung lên nhè nhẹ, phát ra một luồng ánh sáng mạnh mẽ hơn, như thể phản ứng lại sự phẫn nộ của Khởi Nguyên. Từ tháp, một luồng thông tin ồ ạt đổ vào tâm trí hắn, không phải là lời nói, mà là những hình ảnh, những khái niệm cổ xưa.

Khởi Nguyên nhìn thấy những viễn cảnh về các chủng tộc cổ xưa, những nền văn minh rực rỡ bị hủy diệt, những thế giới bị biến thành tro bụi. Hắn thấy những vị Thần, những vị Tiên từng đứng trên đỉnh cao của Đại Đạo, nhưng rồi lại bị một thế lực vô hình nuốt chửng, linh hồn bị xé nát, ký ức bị xóa bỏ, vĩnh viễn biến mất khỏi dòng chảy Luân Hồi.

Hắn cũng thấy những “Thiên Mệnh Chi Tử” được tạo ra, được ban cho khí vận giả tạo, được nâng đỡ bởi một bàn tay vô hình. Những kẻ đó, dù thành công đến đâu, cũng chỉ là con rối của “Thiên”, bị trói buộc bởi những xiềng xích vô hình, sống một cuộc đời được định sẵn, không thể thoát ra.

Càng xem, Khởi Nguyên càng hiểu rõ hơn về bản chất của “Thiên”. Đó không phải là một vị thần tối cao, cũng không phải là một quy luật tự nhiên hoàn toàn khách quan. Đó là một ý chí, một thực thể siêu việt đã phát triển đến mức độ có thể thao túng cả Đại Đạo, biến Luân Hồi thành một công cụ để duy trì quyền lực và trật tự của riêng nó. Nó là một kẻ độc tài của vũ trụ, bóp méo mọi thứ để phục vụ mục đích của mình.

“Một trò chơi lớn…” Khởi Nguyên khẽ nhếch mép. Nụ cười của hắn không có chút kinh hoàng, chỉ có sự điên cuồng và phấn khích. “Được thôi, ‘Thiên’. Ngươi đã tạo ra một trò chơi, vậy thì ta sẽ là kẻ phá vỡ luật chơi của ngươi.”

Tháp Cổ Thiên Văn ngừng truyền thông tin, nhưng luồng sáng của nó vẫn rực rỡ. Khởi Nguyên nhận ra rằng, tháp không chỉ là một vật phẩm, mà còn là một kho tàng kiến thức cổ xưa, một công cụ được tạo ra để chống lại sự thao túng của “Thiên”. Nó là một phần của “Nghịch Đạo” cổ xưa, một vũ khí của những kẻ không cam chịu số phận.

Hắn nhìn về phía những dòng chảy Luân Hồi bị bóp méo, nhìn về phía những linh hồn mắc kẹt đang dần tan biến. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn. Nếu “Thiên” thao túng Luân Hồi để kiểm soát, vậy thì việc đầu tiên hắn cần làm, chính là giải phóng Luân Hồi.

Nhưng làm sao để giải phóng? Hắn chỉ là một cá nhân, dẫu mạnh đến đâu, cũng không thể đối đầu trực diện với một ý chí vũ trụ ngay lập tức. Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn, cần phải tìm ra nguồn gốc của sự thao túng này. Và để làm được điều đó, hắn cần phải đặt chân lên một trong những Đại Thế Giới, những nơi mà Luân Hồi và nhân quả đang vận hành.

Khởi Nguyên đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào một dòng chảy Luân Hồi nhỏ bé, bị bóp méo gần mình nhất. Hắn không cố gắng thay đổi nó, mà chỉ cảm nhận. Ngay lập tức, hàng vạn hình ảnh, hàng triệu cảm xúc ập vào tâm trí hắn. Hắn thấy cuộc đời của một linh hồn, từ lúc sinh ra ở một thế giới xa lạ, lớn lên, yêu thương, chiến đấu, và rồi chết đi, nhưng lại bị kẹt lại ở đây, không thể tái sinh.

Đó là một cảm giác đau đớn đến tột cùng, một sự tuyệt vọng không thể diễn tả. Nhưng trong sâu thẳm của sự tuyệt vọng đó, Khởi Nguyên vẫn cảm nhận được một tia hy vọng mong manh, một sự khao khát được tự do, được sống một lần nữa.

“Ta sẽ giải thoát các ngươi.” Khởi Nguyên thì thầm, lời nói như một lời thề vang vọng khắp hư không. “Ta sẽ lật đổ trật tự này, sẽ mang lại tự do cho Luân Hồi, và cho Chư Thiên Vạn Giới.”

Hắn quay đầu, nhìn về phía xa xăm. Nơi đó, trong bóng tối vô tận, có những đốm sáng lớn hơn, rực rỡ hơn những bụi sao. Đó là những Đại Thế Giới, những hành tinh, những thiên hà. Hắn cần một điểm đến, một nơi để bắt đầu. Và Tháp Cổ Thiên Văn dường như đã biết điều đó.

Luồng sáng từ tháp trong đan điền Khởi Nguyên bỗng hóa thành một tia chỉ dẫn, bắn thẳng về phía một trong những đốm sáng xa nhất, nhưng lại rực rỡ nhất. Đó là một Đại Thế Giới rộng lớn, nơi mà dòng chảy Luân Hồi dường như có một sự hỗn loạn đặc biệt, một sự pha trộn giữa trật tự và sự bóp méo.

“Vậy thì, bắt đầu từ đó.” Khởi Nguyên nói, ánh mắt kiên định. Hắn vận chuyển công pháp, thân thể biến thành một vệt sáng, lao thẳng về phía mục tiêu, xuyên qua hư không vô tận. Hành trình của hắn, hành trình Nghịch Thiên, giờ đây mới thực sự bắt đầu trên một sân khấu rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, nhưng cũng đầy hứa hẹn hơn bao giờ hết.

Chư Thiên Vạn Giới đang chờ đợi, và Khởi Nguyên, hạt giống Nghịch Thiên đã đâm xuyên qua tầng trời, sẽ gieo mầm sự thay đổi vào tận cùng của vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8