Nghịch Thiên
Chương 422

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:10:35 | Lượt xem: 4

Cái khoảnh khắc Khởi Nguyên thốt ra lời tuyên chiến, một luồng chấn động vô hình nhưng hùng vĩ, lạnh lẽo đến tận xương tủy, quét qua toàn bộ Thượng Giới. Không phải là sấm sét vang trời, cũng không phải là địa chấn nứt đất, mà là một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ, như thể chính không gian và thời gian cũng phải nín thở trước lời tuyên bố ngông cuồng ấy. Nhưng trong sự tĩnh lặng đó, mọi sinh linh có đủ cảnh giới đều cảm nhận được một ý chí cổ xưa, cao ngạo và bất biến, đang phản ứng. Đó là “Thiên Đạo” – vị vua vô hình của vũ trụ, lần đầu tiên trực tiếp bị một phàm nhân thách thức đến vậy.

Trên đỉnh núi Tuyệt Diệt, nơi Khởi Nguyên đang đứng, không khí đặc quánh lại. “Ân Hồi nhỏ bé” trong đan điền hắn không còn đơn thuần là xoay tròn nữa. Nó bắt đầu giãn nở, như một vòng xoáy thu nhỏ của chính Luân Hồi, hút lấy linh khí xung quanh và chuyển hóa thành những dòng năng lượng tinh thuần nhất, chảy khắp châu thân hắn. Mỗi vòng xoay, mỗi nhịp đập của “ân Hồi” đều mang đến cho Khởi Nguyên những mảnh ghép ký ức mơ hồ, những dòng thông tin chập chờn về sự vận hành của vạn vật, về những quy luật mà hắn chưa từng biết đến.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận. Hắn thấy những dòng sinh mệnh chảy trôi, từ khi hình thành đến lúc tan biến, rồi lại tái sinh. Hắn thấy vô số thế giới, lớn nhỏ khác nhau, như những hạt bụi trong dòng sông thời gian. Hắn thấy những sợi dây nhân quả chằng chịt, nối liền quá khứ, hiện tại và tương lai của mọi sinh linh, mọi giới vực. Và trên tất cả, hắn thấy một bàn tay vô hình, khổng lồ, đang nhẹ nhàng nhưng kiên định điều khiển những sợi dây ấy, định đoạt mọi sự sinh diệt, luân chuyển.

Đó chính là “Thiên Đạo”.

Nhưng điều khiến Khởi Nguyên kinh ngạc không phải là sự vĩ đại của nó, mà là sự bất công ẩn giấu bên trong. Hắn nhận ra, Luân Hồi không phải là một chu trình hoàn toàn tự nhiên, công bằng như hắn vẫn nghĩ. Nó bị bẻ cong, bị thao túng. Có những linh hồn bị giam cầm trong những vòng lặp vô tận của khổ đau, có những thế giới bị tước đoạt cơ hội phát triển, chỉ vì một ý chí nào đó muốn duy trì trật tự của riêng mình. “Thiên Đạo” không phải là chân lý tối thượng, mà là một hệ thống, một cơ chế đã mục ruỗng từ bên trong, nhưng vẫn dùng sự uy quyền để che đậy.

“Ra là vậy…” Khởi Nguyên lẩm bẩm, đôi mắt từ từ mở ra, rực sáng hơn bao giờ hết. “Không phải là định mệnh không thể thay đổi, mà là có kẻ không muốn nó thay đổi.”

Cùng lúc đó, trong những nơi sâu thẳm nhất của Thượng Giới, nơi các Tiên Đế, Thần Tôn ngự trị, một làn sóng chấn động đã khiến họ phải kinh hãi. Trong Thiên Cung vắng lặng, một vị Tiên Đế tóc bạc phơ, đang tĩnh tọa vạn năm, đột ngột mở mắt. Đồng tử của ông ta co rút lại, nhìn về phương nam, nơi năng lượng Luân Hồi vừa bùng nổ. “Nghịch… Nghịch Đạo! Kẻ này, hắn đã chạm tới luân hồi chi lực, và còn dám khiêu khích Thiên Đạo! Hắn muốn tạo ra một dị số!”

Tại Ma Uyên sâu thẳm, một Ma Tôn đang chìm trong biển máu tu luyện cũng bị gián đoạn. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu lại ánh lên sự phấn khích khó tả. “Đã bao năm rồi, lại có kẻ dám… Hahaha! Hay lắm! Thượng Giới này đã quá nhàm chán rồi!”

Những tiếng xì xào, những luồng thần niệm giao thoa, những ánh mắt dò xét từ khắp nơi trong Thượng Giới đều đổ dồn về Khởi Nguyên. Hắn giờ đây không chỉ là một kẻ mạnh mẽ, mà là một mối đe dọa trực tiếp đến trật tự đã được thiết lập. “Thiên Đạo” đã phản ứng, và giờ là lúc những kẻ đại diện cho nó phải hành động.

Khởi Nguyên không quan tâm đến những ánh mắt đó. Hắn chỉ cảm nhận được một sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn. “Ân Hồi” trong đan điền hắn không ngừng cung cấp thông tin, như một tấm bản đồ vũ trụ đang dần mở ra. Nó cho hắn thấy rằng Thượng Giới này chỉ là một trong vô số các giới vực, và “Thiên Đạo” mà hắn đang đối mặt chỉ là một phần của một bức tranh lớn hơn nhiều.

“Để thực sự Nghịch Thiên, ta không thể chỉ ở lại đây.” Khởi Nguyên tự nhủ. “Ta phải đi. Đi đến những nơi mà Luân Hồi bị bẻ cong nhất, nơi mà Thiên Đạo thể hiện sự áp bức rõ ràng nhất. Ta phải tìm hiểu tận cùng cội rễ của nó.”

Ý chí của hắn không còn là báo thù hay bảo vệ đơn thuần nữa. Nó đã thăng hoa thành một khát vọng khám phá, một sứ mệnh định nghĩa lại chân lý. Hắn muốn thấy toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới, muốn hiểu rõ từng quy tắc, từng sự sắp đặt, để rồi dùng “Nghịch Đạo” của mình mà phá vỡ chúng.

Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Thượng Giới, Khởi Nguyên cảm thấy một luồng áp lực vô hình đang đè nén xuống. Đó là sự cảnh cáo của “Thiên Đạo”. Nhưng đối với hắn, nó chỉ như một cơn gió nhẹ. Ngược lại, hắn cảm thấy sức mạnh trong mình dâng trào, “ân Hồi” xoay chuyển nhanh hơn, như đang thúc giục hắn lên đường.

Hắn biết, con đường du hành Vạn Giới sẽ không hề dễ dàng. Mỗi giới vực đều có những quy tắc riêng, những cường giả hùng mạnh, và có thể cả những biến thể của “Thiên Đạo” đang chi phối. Hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng. Nhưng chính sự khó khăn đó lại càng khơi dậy ý chí chiến đấu trong hắn.

Khởi Nguyên khẽ thở ra, ánh mắt xuyên qua không gian vô tận, như thể đã nhìn thấy được những thế giới xa xăm. Hắn không còn là phế vật ở một tiểu thế giới hẻo lánh. Hắn đã là một kẻ chạm tới Luân Hồi, một dị số dám tuyên chiến với “Thiên”. Giờ đây, Chư Thiên Vạn Giới, những vùng đất chưa từng được khám phá, đang chờ đợi dấu chân của hắn. Và hắn, với “Nghịch Đạo” đang nhen nhóm trong lòng, sẽ không phụ lòng mong đợi.

Hắn quay người, không chút do dự. Không một lời từ biệt, không một cái nhìn ngoảnh lại. Với sức mạnh mới và sự thấu hiểu sâu sắc về Luân Hồi, Khởi Nguyên đã sẵn sàng cho hành trình vĩ đại nhất của đời mình. Hắn sẽ du hành qua những vì sao, vượt qua những không gian bị lãng quên, để tìm kiếm chân tướng của “Thiên Đạo”, và cuối cùng, định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại cho toàn bộ vũ trụ.

Bước chân đầu tiên của hắn không phải là bay lượn trên không, mà là một bước đi vững chãi trên mặt đất cằn cỗi của núi Tuyệt Diệt, hướng về phía chân trời, nơi những bí ẩn của Vạn Giới đang vẫy gọi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8