Nghịch Thiên
Chương 404

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:02:08 | Lượt xem: 4

Tia sáng trong mắt Lý Vân Tiêu không chỉ là một khoảnh khắc bừng tỉnh, mà là một lời thề khắc sâu vào linh hồn. Hắn đứng sừng sững giữa phế tích hoang tàn của một trận chiến vừa kết thúc, nơi tàn dư của Thiên Kiếp vẫn còn vương vấn trong không khí, nơi vận mệnh của Vân Phi Dương đã bị nghiền nát dưới bàn tay vô hình của “Thiên Đạo”. Xung quanh hắn, những tu sĩ Thượng Giới khác, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ biết xót xa lắc đầu hoặc thầm than vãn về sự vô thường của tạo hóa. Nhưng Lý Vân Tiêu thì khác. Hắn không than vãn, hắn chỉ cảm thấy một ngọn lửa cuộn trào trong huyết quản.

Bàn cờ? Quân cờ? Ý nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn, như một lời nguyền, nhưng cũng là một lời thách thức. Hắn nhớ lại những tháng ngày bị ruồng bỏ ở Phàm Trần, những lúc bị coi là phế vật, những lần suýt chết dưới tay kẻ thù. Tất cả đều là sự sắp đặt? Hay chỉ là một phần trong “luật chơi” mà “Thiên Đạo” đặt ra? Nếu đúng là vậy, thì hắn, kẻ đã từng lật đổ biết bao định kiến, phá vỡ vô số xiềng xích, sẽ không bao giờ chấp nhận làm quân cờ vô tri.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí Thượng Giới nồng đậm hơn gấp vạn lần Phàm Trần, nhưng đồng thời cũng cảm thấy sự áp lực vô hình từ thứ trật tự đã tồn tại hàng tỷ năm. Những kẻ tự xưng là Tiên, là Thần, họ cũng chỉ là những con tốt lớn hơn một chút trong ván cờ này, hay họ chính là những kẻ cầm quân, những kẻ đồng lõa với “Thiên Đạo” để duy trì quyền lực của mình? Dù là gì đi nữa, hắn sẽ tìm ra.

Một giọng nói khinh khỉnh vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Đó là một nam tử trẻ tuổi, thân vận cẩm bào thêu rồng, khuôn mặt ngạo mạn, đứng trên một phi kiếm ánh vàng chói lọi. Hắn là Tông Cảnh Hồng, một “Thiên Kiêu” đến từ một trong Cửu Đại Tiên Tông của Thượng Giới, nổi tiếng với việc luôn miệng rao giảng về “Thiên Mệnh” và sự ưu việt của những kẻ được “Thiên Đạo” chọn lựa.

“Thật đáng tiếc cho Vân Phi Dương. Dù có tài năng đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là một kẻ xuất thân từ Hạ Giới. Thiên Kiếp này, rõ ràng là Thiên Đạo đã buông tha cho hắn quá nhiều rồi. Phàm nhân thì mãi mãi là phàm nhân, không thể ngẩng đầu lên được.” Tông Cảnh Hồng liếc nhìn Lý Vân Tiêu, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Ngươi cũng vậy, tên tạp chủng Hạ Giới kia. Ngươi có vẻ rất quan tâm đến số phận của hắn, chẳng lẽ cũng ảo tưởng mình có thể nghịch chuyển Thiên Mệnh?”

Những lời lẽ của Tông Cảnh Hồng như lưỡi dao sắc bén, không chỉ nhắm vào Lý Vân Tiêu mà còn chà đạp lên mọi niềm tin, mọi hy vọng của những kẻ không mang “Thiên Mệnh”. Nhiều tu sĩ Thượng Giới xung quanh, dù không nói ra, cũng ngầm đồng tình. Đối với họ, “Thiên Mệnh Chi Tử” là chân lý, là quy luật bất biến. Những kẻ Hạ Giới, chỉ là những hạt bụi, những con sâu cái kiến không đáng bận tâm.

Lý Vân Tiêu quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tông Cảnh Hồng. Ánh mắt đó không có sự giận dữ bùng nổ, mà là một sự bình thản đến đáng sợ, như một hồ nước sâu không đáy. “Thiên Đạo buông tha? Hay Thiên Đạo đang chơi đùa? Ngươi, Tông Cảnh Hồng, tự cho mình là Thiên Kiêu, là kẻ được chọn, vậy ngươi có bao giờ nghĩ rằng mình cũng chỉ là một con rối lớn hơn một chút, một con tốt được ‘Thiên Đạo’ cho phép sống lâu hơn một chút, để rồi cuối cùng cũng bị vứt bỏ khi hết giá trị?”

Lời nói của Lý Vân Tiêu không lớn, nhưng lại như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí mọi người. Các tu sĩ xung quanh xôn xao, một số người cau mày, một số khác lộ vẻ kinh ngạc. Chưa từng có kẻ nào, đặc biệt là một kẻ xuất thân Hạ Giới, dám công khai thách thức khái niệm “Thiên Mệnh” và “Thiên Đạo” một cách trắng trợn như vậy, lại còn ngay trước mặt một “Thiên Kiêu” như Tông Cảnh Hồng.

Tông Cảnh Hồng giật mình, sau đó bật cười ha hả, tiếng cười vang vọng khắp không gian. “Ngươi nói gì? Ta là con rối? Một kẻ thấp hèn như ngươi, dám vũ nhục Thiên Mệnh? Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Ta là Tông Cảnh Hồng, đệ tử chân truyền của Thái Hư Tiên Tông, là kẻ được Thiên Đạo ban phước! Ngươi có tư cách gì mà nói những lời cuồng vọng đó?”

Hào quang Tiên Linh lực bùng nổ từ Tông Cảnh Hồng, áp lực mạnh mẽ bao trùm lấy Lý Vân Tiêu. Hắn muốn dùng khí thế để đè bẹp sự ngạo mạn của kẻ Hạ Giới này, dạy cho hắn một bài học về sự tôn ti trật tự của Thượng Giới. Phi kiếm dưới chân hắn chấn động, phát ra tiếng kêu vù vù, sẵn sàng lao tới xé xác Lý Vân Tiêu.

Lý Vân Tiêu vẫn đứng yên, không hề bị ảnh hưởng bởi áp lực. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, nụ cười mang theo một sự lạnh lẽo khó tả. “Ta không quan tâm ngươi là ai. Ta chỉ biết, kẻ nào tự phụ mình được Thiên Đạo ban phước, kẻ đó chính là kẻ mù quáng nhất. Ngươi nói ta không có tư cách? Vậy ta sẽ cho ngươi thấy, tư cách của một kẻ nghịch Thiên!”

Nói đoạn, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ và tràn đầy sự bất khuất bùng nổ từ cơ thể Lý Vân Tiêu. Đó không phải là Tiên Linh lực thuần túy của Thượng Giới, mà là một loại năng lượng hỗn độn, dung hợp giữa các loại Đạo tắc mà hắn đã lĩnh ngộ, mang theo sức mạnh của Cửu Cực Thần Quyết và sự cương mãnh của huyết mạch Viễn Cổ. Nó như một cơn bão bất ngờ, xé tan áp lực của Tông Cảnh Hồng, thậm chí còn mạnh mẽ hơn, đảo ngược lại thế trận.

Tông Cảnh Hồng trợn mắt kinh hãi. Hắn không ngờ một kẻ Hạ Giới lại có thể bộc phát ra khí tức kinh khủng đến vậy, không kém cạnh, thậm chí còn mạnh hơn cả Tiên Tôn cấp thấp. Hắn cảm thấy linh hồn mình rung lên, một nỗi sợ hãi vô thức dâng trào. “Ngươi… ngươi là quái vật gì?”

“Quái vật?” Lý Vân Tiêu cười nhạt. “Ta chỉ là một phàm nhân, một kẻ bị ruồng bỏ, như ngươi đã nói. Nhưng ta là kẻ không chấp nhận số phận, không chấp nhận sự thao túng của cái gọi là ‘Thiên Đạo’ kia.”

Hắn vung tay áo, một cỗ sức mạnh vô hình nhưng không thể chống đỡ đánh thẳng vào Tông Cảnh Hồng. Thân hình Tông Cảnh Hồng lập tức bay ngược ra sau, đâm sầm vào một ngọn núi đá cách đó hàng trăm trượng, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Phi kiếm ánh vàng của hắn kêu rên một tiếng, linh quang ảm đạm, rơi thẳng xuống đất.

Các tu sĩ xung quanh chết lặng. Tông Cảnh Hồng, một “Thiên Kiêu” của Thái Hư Tiên Tông, lại bị một kẻ Hạ Giới đánh bại chỉ bằng một chiêu, thậm chí còn không kịp phản kháng? Sức mạnh này đã vượt qua cảnh giới mà họ có thể tưởng tượng được.

Lý Vân Tiêu không để ý đến những ánh mắt kinh hãi đó. Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều mang theo một khí thế uy nghiêm, như một vị thần ma cổ xưa đang thức tỉnh. Hắn đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống Tông Cảnh Hồng đang nằm rên rỉ dưới hố sâu.

“Ngươi nói Thiên Đạo ban phước cho ngươi? Vậy ta sẽ cho ngươi thấy, cái gọi là ‘phước lành’ đó, trong mắt ta, chẳng qua chỉ là một trò cười.” Lý Vân Tiêu giơ tay lên, một đạo Tiên Quyết phức tạp ngưng tụ trong lòng bàn tay. Đó là một chiêu thức mà hắn đã lĩnh ngộ được từ Tàn Phiến Ngọc Bội, kết hợp với Cửu Cực Thần Quyết, một chiêu thức có thể trực tiếp tác động đến vận mệnh, dù chỉ là một phần nhỏ.

“Thiên Mệnh Giáng Phạt!”

Một luồng sáng đen kịt mang theo áp lực của vận mệnh bắn thẳng xuống Tông Cảnh Hồng. Đó không phải là đòn tấn công vật lý, mà là một sự can thiệp trực tiếp vào khí vận của đối phương. Tông Cảnh Hồng đột nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên, linh hồn hắn run rẩy, Tiên Linh lực trong cơ thể hỗn loạn, không thể điều khiển. Hắn biết, chiêu thức này có thể không giết hắn ngay lập tức, nhưng nó sẽ gieo rắc một mầm mống tai ương vào vận mệnh của hắn, khiến hắn từ nay về sau sẽ gặp vô số rắc rối, thậm chí là Thiên Kiếp của hắn sẽ trở nên khắc nghiệt hơn gấp bội.

Đây chính là cách Lý Vân Tiêu trả lời những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”. Hắn không chỉ đánh bại đối thủ về sức mạnh, mà còn thách thức ngay cả cái “Thiên Mệnh” mà họ tôn thờ. Hắn muốn cho họ thấy, cái “Thiên Đạo” mà họ tin tưởng, không phải là bất khả xâm phạm.

Lý Vân Tiêu thu tay lại, ánh mắt quét qua những tu sĩ Thượng Giới đang sợ hãi nhìn hắn. “Hãy nhớ kỹ, không có cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ bất biến. Chỉ có ý chí của bản thân mới là thứ quyết định số phận. Kẻ nào dám nói ‘Thiên Đạo’ là chân lý, kẻ đó sẽ phải đối mặt với ta.”

Hắn quay người, không chút chần chừ, bước đi về phía chân trời. Bóng dáng hắn dần biến mất trong màn sương mù của Thượng Giới, nhưng lời nói của hắn, cùng với cảnh tượng Tông Cảnh Hồng bị đánh bại thảm hại, đã khắc sâu vào tâm trí mọi người. Một kẻ dị số đã xuất hiện, một ngọn cờ Nghịch Thiên đã được dựng lên trong Thượng Giới. Các đại tông môn, các thế lực cổ xưa, sẽ không thể nào phớt lờ sự tồn tại của Lý Vân Tiêu nữa.

Con đường Thượng Giới Tranh Bá của hắn, giờ đây, không còn là những bước đi dò dẫm, mà là những bước chân vững chắc, mang theo quyết tâm lật đổ mọi xiềng xích, phá vỡ mọi quy tắc. Hắn sẽ là người định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”, không phải cho riêng mình, mà cho toàn bộ sinh linh Vạn Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8