Nghịch Thiên
Chương 399
Thân ảnh Lý Vân Tiêu hóa thành một vệt sáng, không ngừng xé rách không gian, lao đi như một mũi tên xuyên qua tầng mây. Hắn bỏ lại sau lưng những tiếng thét kinh hãi và những ánh mắt đầy vẻ sợ hãi của đám tu sĩ phía dưới. Đối với hắn, những kẻ đó chỉ là một phần nhỏ trong cái trật tự mục nát mà hắn sắp lật đổ. Mục tiêu của hắn rõ ràng hơn bao giờ hết: Thiên Linh Tông, Vân Phi Dương, và cái gọi là Thiên Mệnh.
Tây Bắc, một phương hướng rộng lớn, bao la, chứa đựng vô vàn hiểm trở và cơ duyên. Nhưng trong mắt Lý Vân Tiêu lúc này, tất cả chỉ là quãng đường cần phải vượt qua. Tốc độ của hắn đã đạt đến cực hạn, thân pháp “Ảnh Thần Vô Tích” được thúc đẩy đến mức hoàn mỹ, mỗi bước chân đều như hòa vào hư không, vượt qua không gian và thời gian. Linh khí trong cơ thể hắn cuồn cuộn không ngừng, duy trì trạng thái phi hành tốc độ cao mà không hề có dấu hiệu suy giảm. Trải qua bao nhiêu cuộc chiến sinh tử, bao lần tu luyện đến cực hạn, Lý Vân Tiêu giờ đây đã không còn là kẻ yếu ớt ngày xưa. Hắn là một cường giả chân chính, một tồn tại có thể uy hiếp đến cả trật tự của Thượng Giới.
Gió rít bên tai, mang theo hơi thở của những vùng đất lạ. Dưới chân hắn, núi non trùng điệp, sông hồ uốn lượn, những thành trì sừng sững tựa như những chấm nhỏ trong bức tranh vĩ đại của Thượng Giới. Hắn đã đi qua bao nhiêu nơi, gặp gỡ bao nhiêu con người, chứng kiến bao nhiêu bi kịch dưới cái danh nghĩa “Thiên Mệnh”. Những kẻ có thiên tư tuyệt đỉnh nhưng vì không được “Thiên” chiếu cố mà phải chịu cảnh trầm luân. Những kẻ cố gắng vươn lên nhưng bị số phận chèn ép, cuối cùng chỉ còn lại tro tàn. Tất cả những hình ảnh đó khắc sâu trong tâm trí hắn, nung nấu ý chí phản kháng. Hắn không thể chấp nhận một cái “Thiên” đầy bất công, một cái “Đạo” chỉ phục vụ cho một số ít kẻ được lựa chọn.
Lý Vân Tiêu nhắm mắt, cảm nhận sự dao động của linh khí xung quanh. Thiên Linh Tông, một trong những đại tông môn đứng đầu Thượng Giới, nơi Vân Phi Dương ngự trị, được đồn đại là nơi có linh mạch hội tụ, có Cổ Thần thủ hộ. Nơi đó không chỉ là một phái tu luyện, mà còn là biểu tượng của “Thiên Mệnh” trong mắt vô số sinh linh. Việc hắn đơn thương độc mã xông thẳng vào đó, tuyên chiến với Vân Phi Dương, không khác gì châm ngòi cho một trận đại chiến long trời lở đất. Nhưng hắn không hối hận. Kể từ ngày hắn nhặt được vật phẩm nghịch thiên kia, kể từ ngày hắn thề sẽ thay đổi số phận, con đường này đã được định sẵn.
“Thiên Mệnh Chi Tử…” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. “Cái tên đó, ta sẽ tự tay xé nát nó ra.”
Trong tâm trí hắn, hình ảnh Vân Phi Dương hiện lên mơ hồ. Một kẻ được sinh ra đã ở vạch đích, được “Thiên Đạo” ưu ái, được vô số tài nguyên và cường giả bảo vệ. Một kẻ mà mọi bước đi đều được sắp đặt, được định trước để trở thành bá chủ. Ngược lại, hắn, Lý Vân Tiêu, một phàm nhân bị ruồng bỏ, từng bước đi đều phải chiến đấu, phải đổ máu, phải đối mặt với cái chết để đổi lấy từng chút sức mạnh. Hắn là một “dị số”, một kẻ không thuộc về bất kỳ trật tự nào, một kẻ mà “Thiên Đạo” muốn bài trừ. Nhưng chính sự bài trừ đó lại tôi luyện nên một ý chí sắt đá, một trái tim không bao giờ chịu khuất phục.
Càng bay về phía Tây Bắc, linh khí trong không khí càng trở nên nồng đậm, tinh thuần hơn. Cảnh vật cũng dần thay đổi, từ những dãy núi hoang vu chuyển thành những ngọn linh sơn hùng vĩ, mây mù bao phủ, ánh sáng ngũ sắc lấp lánh. Đó là dấu hiệu cho thấy hắn đã đến gần phạm vi ảnh hưởng của Thiên Linh Tông. Nơi đây không chỉ có linh mạch dồi dào, mà còn được bao bọc bởi vô số trận pháp cổ xưa, do chính các Tiên Đế hoặc Cổ Thần đời trước đích thân bố trí, tạo thành một lá chắn kiên cố, gần như bất khả xâm phạm.
Sau gần một ngày một đêm phi hành không ngừng nghỉ, cuối cùng, một cảnh tượng hùng vĩ đến mức khiến người ta phải choáng váng hiện ra trước mắt Lý Vân Tiêu. Phía chân trời, một quần thể kiến trúc khổng lồ hiện lên giữa tầng mây, tựa như một tiên cảnh chốn nhân gian. Hàng ngàn ngọn núi nối tiếp nhau, cao vút chạm mây, mỗi đỉnh núi đều có những tòa cung điện lộng lẫy, những đình đài uốn lượn. Linh khí hội tụ thành sương mù, bao phủ khắp nơi, tạo nên một vẻ huyền ảo, linh thiêng. Đây chính là Thiên Linh Tông, đại bản doanh của những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên Mệnh”.
Lý Vân Tiêu không hề che giấu khí tức của mình. Hắn lao thẳng tới, khí thế hùng hồn như một đạo thiên thạch rực lửa. Ngay lập tức, những trận pháp phòng ngự bên ngoài Thiên Linh Tông bắt đầu phát ra ánh sáng chói lòa, những luồng năng lượng khổng lồ bắn lên trời cao, cảnh báo về sự xâm nhập. Vô số ánh mắt từ bên trong Thiên Linh Tông hướng về phía hắn, mang theo sự kinh ngạc, nghi ngờ, và cả sự phẫn nộ.
Chỉ trong chớp mắt, một đội ngũ tuần tra của Thiên Linh Tông đã xuất hiện, chặn đứng đường đi của Lý Vân Tiêu. Đó là hàng trăm tu sĩ mặc áo bào xanh lam, khí thế hùng tráng, đứng đầu là vài vị trưởng lão có tu vi Đại La Kim Tiên đỉnh phong. Ánh mắt họ sắc lạnh, đầy vẻ ngạo mạn. Từ lâu, chưa từng có ai dám ngang nhiên xông thẳng vào Thiên Linh Tông như vậy.
“Kẻ nào dám xông vào Thiên Linh Tông của ta?” Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, khuôn mặt uy nghiêm, quát lớn, giọng nói vang vọng khắp không gian. “Không biết sống chết!”
Lý Vân Tiêu dừng lại giữa không trung, đứng đối diện với đám người Thiên Linh Tông. Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua từng người một, không chút sợ hãi hay nao núng. Hắn không thèm để ý đến những lời đe dọa. Mục tiêu của hắn là Vân Phi Dương, không phải những kẻ này.
“Ta đến đây để gặp Vân Phi Dương,” Lý Vân Tiêu cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một uy áp vô hình, khiến cả không gian như ngưng đọng. “Nói hắn ra đây. Hắn có cái gọi là Thiên Mệnh, ta có cái gọi là Nghịch Thiên. Hãy xem cái nào mạnh hơn.”
Lời nói của Lý Vân Tiêu vang vọng như sấm sét giữa trời xanh, không chỉ khiến đám trưởng lão và đệ tử Thiên Linh Tông ngẩn người, mà còn truyền khắp các ngọn núi, các cung điện của tông môn. Ai cũng biết Vân Phi Dương là Thiên Kiêu đứng đầu, là niềm tự hào của Thiên Linh Tông, là “Thiên Mệnh Chi Tử” được Thượng Giới công nhận. Vậy mà giờ đây, một kẻ xa lạ lại dám ngang nhiên khiêu chiến, lại còn tuyên bố “Nghịch Thiên”? Đây quả là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được!
“Ngươi… ngươi là ai? Dám nói lời cuồng ngôn!” Một vị trưởng lão khác phẫn nộ quát, rút ra một thanh kiếm dài, mũi kiếm chỉ thẳng vào Lý Vân Tiêu, ánh sáng sắc bén lập lòe.
Lý Vân Tiêu không trả lời, hắn chỉ khẽ nhếch môi. Một luồng khí tức cường đại không thể tưởng tượng nổi bỗng nhiên bùng phát từ cơ thể hắn, hóa thành một cơn bão năng lượng quét ngang qua. Cơn bão đó không mang theo sát ý, nhưng lại chứa đựng một lực lượng áp chế kinh hoàng, tựa như một ngọn núi khổng lồ bất ngờ đè xuống. Tất cả các trưởng lão và đệ tử Thiên Linh Tông đều cảm thấy cơ thể mình bị một lực vô hình đè nát, kinh mạch tắc nghẽn, linh khí trong đan điền hỗn loạn. Họ hoảng sợ nhận ra, tu vi của đối phương vượt xa tưởng tượng của họ!
“Cút đi,” Lý Vân Tiêu khẽ nói, giọng điệu bình thản nhưng không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. “Ta không có hứng thú lãng phí thời gian với các ngươi. Nếu Vân Phi Dương không ra, ta sẽ tự mình tìm hắn.”
Nói xong, hắn không thèm đợi đám người kia phản ứng, trực tiếp xuyên qua hàng rào phòng thủ mà bọn họ đang cố gắng duy trì. Cơn bão khí tức của hắn mở ra một con đường thẳng tắp, những tu sĩ Thiên Linh Tông bị đẩy lùi về phía sau, ngã rạp xuống đất, mặt mũi tái mét vì sợ hãi. Trận pháp phòng ngự của Thiên Linh Tông cũng rung chuyển kịch liệt, những vầng sáng bảo vệ nhấp nháy liên hồi, suýt chút nữa đã tan vỡ. Hắn không tấn công, chỉ bằng khí thế đã khiến cho một đại tông môn phải chấn động.
Sự kiêu ngạo của Lý Vân Tiêu, sự khinh thường của hắn đối với Thiên Linh Tông, đã chạm đến giới hạn của các trưởng lão và cao thủ bên trong. Tiếng chuông cảnh báo vang lên dồn dập, báo hiệu cho toàn bộ tông môn về một kẻ địch mạnh mẽ và đầy thách thức. Từ sâu bên trong Thiên Linh Tông, nhiều luồng khí tức cường đại khác bắt đầu thức tỉnh, hướng thẳng về phía Lý Vân Tiêu. Họ là những vị thái thượng trưởng lão, những vị hộ pháp ẩn cư, những cường giả chân chính của Thiên Linh Tông.
Lý Vân Tiêu không hề bận tâm. Hắn tiếp tục tiến thẳng, bước chân vững vàng, ánh mắt kiên định. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến lật đổ “Thiên Mệnh”, chỉ vừa mới bắt đầu.
Và ngay lúc này, một luồng khí tức quen thuộc, mạnh mẽ và đầy tự phụ, từ một ngọn núi cao nhất trong Thiên Linh Tông bỗng nhiên bùng nổ, quét thẳng về phía hắn. Đó chính là Vân Phi Dương. Hắn đã cảm nhận được, và đã chuẩn bị nghênh đón.
“Lý Vân Tiêu! Ngươi dám!” Một giọng nói lạnh lùng, đầy uy áp, vang vọng khắp Thiên Linh Tông, tựa như Thiên Lôi giáng xuống, chứa đựng sự phẫn nộ và coi thường. Cuộc đối đầu giữa Thiên Mệnh và Nghịch Thiên, cuối cùng cũng đã chính thức bắt đầu.