Nghịch Thiên
Chương 396
Lý Vân Tiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt rực lửa nhìn về phía chân trời. Hắn không hề ngần ngại. Ngay lập tức, một luồng linh lực cuồn cuộn từ đan điền bùng nổ, bao bọc lấy thân thể hắn. Dưới chân hắn, một đạo quang ảnh mờ ảo hiện ra, là dấu hiệu của “Phi Thiên Quyết” đã đạt đến cảnh giới cực hạn, cho phép hắn di chuyển với tốc độ kinh người ngay cả ở Thượng Giới đầy áp lực này.
Hắn vút đi như một mũi tên xé gió, hướng thẳng đến nơi mà linh khí dường như hội tụ thành một dòng sông vô hình. Thượng Giới! Cái tên này đã từng là một huyền thoại xa vời, một mục tiêu mà không biết bao nhiêu cường giả Hạ Giới khao khát nhưng không thể chạm tới. Giờ đây, hắn đang thực sự đặt chân lên mảnh đất này, cảm nhận từng làn gió mang theo linh khí tinh khiết đến mức có thể ngưng tụ thành sương. Mỗi hơi thở của hắn đều như đang thanh lọc cơ thể, đẩy lùi tạp chất và củng cố căn cơ.
Lý Vân Tiêu cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Linh khí ở đây không chỉ dồi dào hơn gấp trăm lần so với Hạ Giới, mà còn mang theo một sự tinh thuần khó tả. Nó không chỉ bổ sung cho nguyên lực trong cơ thể mà còn thẩm thấu vào từng tế bào, từng mạch máu, nhẹ nhàng gột rửa và tăng cường khả năng hấp thu. Hắn có cảm giác như mọi gông cùm trói buộc ở Hạ Giới đều đã được tháo bỏ, con đường tu luyện dường như rộng mở hơn rất nhiều.
Cảnh sắc Thượng Giới hiện ra hùng vĩ đến choáng ngợp. Những ngọn núi cao vút, mây mù bao phủ đỉnh, như những trụ trời chống đỡ vũ trụ. Dưới chân núi là những dòng sông linh tuyền trong vắt, chảy xiết mang theo năng lượng sinh mệnh. Thảm thực vật ở đây cũng hoàn toàn khác biệt. Những cây cổ thụ cao hàng ngàn trượng, thân cây to lớn đến mức mấy chục người ôm không xuể, lá cây óng ánh linh quang. Thỉnh thoảng, hắn còn bắt gặp những linh thú hiếm thấy ở Hạ Giới, chúng tự do chạy nhảy, tỏa ra khí tức mạnh mẽ nhưng không hề hung hãn, dường như đã sống hòa mình vào tự nhiên.
Tuy nhiên, sự thanh bình này cũng ẩn chứa những hiểm nguy. Lý Vân Tiêu cảm nhận được vài luồng khí tức mạnh mẽ thoáng qua, có lẽ là của những cường giả Thượng Giới đang bế quan hoặc du hành. Hắn cẩn trọng thu liễm khí tức, dù có tự tin vào thực lực của mình, nhưng hắn hiểu rằng ở một nơi hoàn toàn mới, sự khiêm tốn và cẩn trọng là điều tối cần thiết.
Sau vài canh giờ bay vút, Lý Vân Tiêu dần tiến vào một khu vực có dấu hiệu của sự sống. Những kiến trúc cổ kính, tráng lệ dần hiện ra dưới tầm mắt hắn. Đó là một thành phố khổng lồ, được xây dựng bằng những loại đá quý hiếm, ánh lên đủ sắc màu dưới ánh mặt trời. Tường thành cao ngút trời, được khắc đầy những trận pháp phòng ngự phức tạp mà ngay cả Lý Vân Tiêu cũng phải kinh ngạc. Trên bầu trời, thỉnh thoảng có những bóng người cưỡi linh thú hoặc ngự kiếm bay qua, khí thế hùng hồn, mạnh mẽ hơn hẳn những cường giả hắn từng gặp ở Hạ Giới.
Hắn hạ xuống bên ngoài thành, hòa vào dòng người đang tiến vào cổng. Đám đông ở đây đông đúc nhưng trật tự. Hầu hết mọi người đều mang theo khí tức tu vi không hề yếu, thậm chí những người gác cổng cũng là những cường giả ở cảnh giới mà Hạ Giới khó lòng đạt tới. Lý Vân Tiêu cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ giữa sa mạc bao la, nhưng trong lòng hắn không hề có chút tự ti, ngược lại là một sự kích thích đến tột độ. Đây mới chính là nơi để hắn vẫy vùng, nơi để hắn thực sự kiểm chứng “Đạo Nghịch Thiên” của mình.
Khi tiến vào cổng thành, hắn bị một nhóm lính canh chặn lại. Một tên lính canh có khuôn mặt lạnh lùng, tu vi đạt tới cảnh giới Nguyên Anh Hậu Kỳ (tương đương với cấp độ khá cao ở Hạ Giới) lên tiếng, giọng điệu hờ hững: “Người từ hạ giới đến? Quy tắc của Phù Vân Thành, mỗi người hạ giới muốn nhập thành phải nộp một vạn hạ phẩm linh thạch hoặc chứng minh được thân phận rõ ràng. Nếu không, mời quay về.”
Lý Vân Tiêu khẽ nhíu mày. Một vạn hạ phẩm linh thạch không phải là con số nhỏ, dù hắn có mang theo một chút tích trữ từ Hạ Giới, nhưng hắn không muốn lãng phí vào những chuyện vô bổ như vậy. Hơn nữa, cái thái độ khinh thường ra mặt của tên lính canh khiến hắn cảm thấy khó chịu. “Hạ Giới thì sao? Các ngươi có quy định này từ bao giờ?” hắn hỏi lại, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén.
Tên lính canh kia ngẩn ra, không ngờ có kẻ hạ giới lại dám chất vấn hắn. Hắn cười khẩy, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt rõ ràng: “Từ bao giờ ư? Từ khi Thượng Giới là Thượng Giới, và Hạ Giới là Hạ Giới. Kẻ hạ giới như các ngươi, muốn đặt chân lên đây mà không có chút lễ nghi, không có chút cống nạp, thì mơ đi!” Hắn vung tay, một luồng nguyên lực nhẹ nhàng đẩy tới, ý muốn xua đuổi Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu không hề nhúc nhích. Luồng nguyên lực kia chạm vào hắn liền tan biến như không khí. Hắn vẫn đứng đó, dáng vẻ bình thản, nhưng ánh mắt đã trở nên lạnh lẽo. “Lễ nghi? Cống nạp? Ta đến Thượng Giới này không phải để quỳ gối xin xỏ ai. Nếu các ngươi muốn linh thạch, vậy thì phải xem các ngươi có đủ bản lĩnh để lấy hay không.”
Tên lính canh kia biến sắc. Hắn không ngờ một kẻ hạ giới lại có thể dễ dàng hóa giải công kích của mình, hơn nữa còn dám ngông cuồng như vậy. “Ngươi… Ngươi dám!” Hắn rút ra một thanh trường kiếm, kiếm khí sắc lạnh bao trùm. Những lính canh khác cũng lập tức bao vây Lý Vân Tiêu, ánh mắt cảnh giác. Xung quanh, đám đông bắt đầu xì xào bàn tán, có người tò mò, có người chế giễu, có người lắc đầu thương hại cho kẻ ngông cuồng từ Hạ Giới.
“Có gì mà không dám?” Lý Vân Tiêu cười khẩy. “Chỉ là một vài con chó gác cổng, cũng dám dương oai diễu võ trước mặt ta?”
“Hỗn xược!” Tên lính canh kia tức giận đến mức mặt đỏ tía tai. Hắn vung kiếm chém xuống, một đạo kiếm quang rực rỡ mang theo sức mạnh của Nguyên Anh Hậu Kỳ lao thẳng vào Lý Vân Tiêu. Hắn muốn dạy cho kẻ hạ giới này một bài học nhớ đời, để hắn hiểu rằng Thượng Giới không phải là nơi hắn có thể muốn làm gì thì làm.
Nhưng Lý Vân Tiêu không hề tránh né. Hắn chỉ khẽ nhấc tay, một luồng ánh sáng vàng nhạt chợt lóe lên từ lòng bàn tay. Không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, không có bất kỳ tiếng động long trời lở đất nào. Kiếm quang của tên lính canh kia vừa chạm vào ánh sáng vàng, liền như gặp phải một bức tường vô hình, vỡ tan thành những đốm sáng li ti, rồi hoàn toàn biến mất.
Tên lính canh và những người xung quanh đều kinh hãi. Đây không phải là sức mạnh mà một kẻ hạ giới có thể có được! Ngay cả một cường giả Nguyên Anh Đỉnh Phong cũng khó lòng hóa giải công kích của hắn một cách nhẹ nhàng đến vậy.
Lý Vân Tiêu bước tới một bước, tốc độ nhanh đến mức tên lính canh không kịp phản ứng. Một bàn tay đã đặt lên vai hắn, lực đạo không lớn, nhưng lại khiến hắn cảm thấy như bị một ngọn núi đè nặng, không thể nhúc nhích. “Ngươi muốn linh thạch, đúng không?” Giọng Lý Vân Tiêu trầm thấp, lạnh lẽo. “Vậy thì hãy xem ngươi có xứng đáng nhận hay không.”
Hắn khẽ bóp nhẹ. Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên. Tên lính canh kêu lên một tiếng thảm thiết, vai hắn lập tức trật khớp, đau đớn đến mức quỳ sụp xuống. Những tên lính canh khác lập tức rút vũ khí, định xông lên, nhưng một ánh mắt lạnh như băng của Lý Vân Tiêu quét qua, khiến tất cả bọn chúng đều rùng mình, không dám tiến tới.
“Ngươi… Ngươi dám làm loạn ở Phù Vân Thành!” Một tên lính canh khác lắp bắp, khuôn mặt tái mét. Chúng chưa từng thấy kẻ nào ngông cuồng đến mức dám ra tay ngay trước cổng thành, lại còn là một kẻ đến từ Hạ Giới.
Lý Vân Tiêu không thèm để ý đến chúng. Hắn lấy ra một túi trữ vật, ném thẳng vào mặt tên lính canh đang quỳ dưới đất. “Đây là linh thạch của ngươi. Cầm lấy, và nhớ kỹ, không phải kẻ hạ giới nào cũng là kẻ yếu đuối để các ngươi có thể tùy ý bắt nạt.”
Tên lính canh run rẩy nhặt lấy túi trữ vật, mở ra nhìn vào bên trong. Hắn trợn tròn mắt. Bên trong không phải là hạ phẩm linh thạch, mà là một đống trung phẩm linh thạch, số lượng ước chừng lên tới hàng trăm viên! Giá trị của nó gấp hàng trăm lần số linh thạch hắn yêu cầu. Hắn ngẩng đầu nhìn Lý Vân Tiêu, ánh mắt vừa sợ hãi vừa phức tạp.
“Ta cần biết đường đến Thiên Linh Tông.” Lý Vân Tiêu nói, giọng điệu không cho phép từ chối. “Nói cho ta biết, nếu không…” Hắn không nói hết câu, nhưng cái nhìn sắc lạnh của hắn đã đủ để khiến tên lính canh hiểu được hậu quả.
Tên lính canh sợ hãi đến mức quên cả cơn đau ở vai, vội vàng chỉ về một hướng: “Thiên Linh Tông… Thiên Linh Tông ở phía Tây Bắc… cách đây khoảng ba ngày đường nếu đi bằng phi hành linh khí cấp cao. Ngài… ngài cứ đi thẳng theo con đường chính này, ra khỏi thành rồi rẽ trái, sẽ có bảng chỉ dẫn…” Hắn không dám giấu giếm chút nào, chỉ mong Lý Vân Tiêu nhanh chóng rời đi.
Lý Vân Tiêu gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn sải bước vào trong thành, bỏ lại phía sau đám lính canh đang xì xào bàn tán và những ánh mắt kinh ngạc của đám đông. Hắn biết, hành động vừa rồi có thể sẽ thu hút sự chú ý của một vài thế lực trong Phù Vân Thành, nhưng hắn không quan tâm. Hắn cần phải thiết lập uy tín của mình ngay từ đầu, để không ai dám xem thường hắn chỉ vì hắn đến từ Hạ Giới.
Bên trong Phù Vân Thành, sự phồn hoa và tráng lệ còn vượt xa những gì hắn tưởng tượng. Các cửa hàng san sát nhau, bày bán đủ loại linh dược, pháp bảo, công pháp mà hắn chưa từng thấy. Khắp nơi đều là những cường giả, có người cưỡi linh thú hùng vĩ, có người mang theo kiếm khí sắc bén, có người lại trầm tĩnh như những ngọn núi. Hắn cảm nhận được rất nhiều luồng khí tức mạnh mẽ, trong số đó có không ít kẻ tu vi vượt xa hắn ở Hạ Giới. Nhưng điều đó càng khiến hắn thêm hưng phấn. Thượng Giới này, đúng là một sân khấu lớn để hắn thể hiện bản thân.
Hắn không dừng lại lâu trong thành. Mục tiêu của hắn là Thiên Linh Tông, nơi mà Vân Phi Dương đang chờ đợi. Hắn cần phải tìm hiểu thêm về thế lực này, về Vân Phi Dương, và về những bí ẩn đằng sau Thượng Giới. Lý Vân Tiêu biết, cuộc hành trình này sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn là kẻ Nghịch Thiên, và hắn sẽ không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ quy tắc hay thế lực nào, dù đó có là “Thiên Đạo” đi chăng nữa.
Rời khỏi Phù Vân Thành, Lý Vân Tiêu bay vút về hướng Tây Bắc. Cơn gió thổi mạnh, mang theo hương vị của đất trời Thượng Giới. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng dồi dào chảy trong huyết quản, báo hiệu một sự đột phá đang đến gần. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chỉ là khởi đầu.