Nghịch Thiên
Chương 393
Cái khoảnh khắc Lý Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Thượng Giới, không gian xung quanh hắn dường như cũng ngừng lại trong giây lát, rồi đột ngột giãn nở. Không còn là áp lực ngột ngạt của Hạ Giới, mà là một cảm giác bành trướng vô tận, nơi mỗi hơi thở đều hít vào một lượng linh khí thuần túy đến kinh người. Linh khí ở đây không chỉ đậm đặc hơn gấp vạn lần, mà còn mang theo một sự tinh khiết, một sự sống động mà hắn chưa từng cảm nhận được. Nó như những dòng suối mát lành chảy qua kinh mạch, nhẹ nhàng xoa dịu những vết thương vô hình trong cơ thể hắn sau cuộc phi thăng đầy hiểm nguy. Hạt châu đen như mực trong đan điền hắn, giờ đây đã ẩn sâu hơn, không còn dao động mạnh mẽ như khi còn ở Hạ Giới, nhưng vẫn đều đặn hấp thụ, như một kẻ phàm ăn đang chậm rãi nuốt trọn bữa tiệc thịnh soạn.
Hắn hạ tầm mắt, quan sát khung cảnh xung quanh. Hắn không bị dịch chuyển đến một thành phố phồn hoa hay một tông môn cổ kính nào đó như hắn từng hình dung. Thay vào đó, hắn đang đứng trên một đỉnh núi hoang vắng, xung quanh là những dãy núi trùng điệp, mây mù bao phủ, tạo nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ u tịch. Cỏ cây ở đây cao lớn đến bất ngờ, thân cây cổ thụ vươn thẳng lên trời xanh, tán lá rậm rạp che kín cả một vùng, phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt huyền ảo. Dưới chân hắn, đất đá mang một sắc thái kỳ lạ, lấp lánh như có tinh thể ẩn chứa bên trong. Đây chính là Thượng Giới, là thế giới của những cường giả, của những kẻ tự xưng là thần linh, là nơi hắn phải bắt đầu lại từ con số không.
“Sức mạnh của Thiên Đạo ở đây… thật khác biệt,” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, cảm nhận từng luồng năng lượng vô hình đang bao trùm lấy mình. “Nó không chỉ là quy tắc, mà là một ý chí, một áp lực vô hình nhưng lại hiện hữu rõ rệt, như một con mắt đang giám sát mọi sinh linh.”
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng điều chỉnh cơ thể cho phù hợp với môi trường mới. Linh khí dồi dào là một chuyện, nhưng việc cơ thể Hạ Giới hấp thụ nó một cách hiệu quả lại là chuyện khác. Hắn cảm thấy kinh mạch của mình như những con sông nhỏ đang cố gắng chứa một đại dương mênh mông, vừa hưng phấn vừa có chút quá tải. May mắn thay, công pháp mà hắn tu luyện, cùng với sự hỗ trợ của hạt châu đen, đã giúp hắn nhanh chóng thích nghi. Hạt châu đen, dường như, chính là chìa khóa để hắn có thể “nghịch” lại những quy tắc tự nhiên của thế giới này.
Lý Vân Tiêu mở mắt, ánh sáng trong đồng tử như ngọn lửa bùng cháy. Hắn quyết định không nán lại đây lâu. Một đỉnh núi hoang vắng có thể an toàn trong chốc lát, nhưng về lâu dài, hắn cần phải tìm hiểu về Thượng Giới, về những thế lực đang tồn tại, và quan trọng nhất, về cách thức để trở nên mạnh mẽ hơn nữa.
Hắn bắt đầu di chuyển, không vội vã mà cẩn trọng, từng bước chân đều dò xét địa hình. Linh thức của hắn được khuếch đại bởi linh khí Thượng Giới, quét qua một phạm vi rộng lớn hơn nhiều so với khi còn ở Hạ Giới. Hắn nhanh chóng phát hiện ra những dấu hiệu của sự sống, không chỉ là thực vật mà còn là những loài yêu thú mang khí tức mạnh mẽ hơn hẳn những gì hắn từng thấy. Một con hổ vằn khổng lồ, lông vằn ánh vàng, đang nằm ngủ say trên một tảng đá cách đó vài dặm. Khí tức của nó đã đạt đến cấp bậc mà ở Hạ Giới có thể xưng bá một phương, nhưng ở đây, nó chỉ đơn thuần là một con yêu thú bình thường.
“Thú vị,” Lý Vân Tiêu nhếch mép. “Thượng Giới này, đến cả yêu thú cũng mạnh mẽ hơn nhiều.”
Hắn tiếp tục đi, tránh né con yêu hổ. Hiện tại hắn không muốn gây sự chú ý. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm một thành trấn, hoặc ít nhất là một nơi có dấu hiệu của con người để thu thập thông tin.
Sau khoảng nửa ngày đường, xuyên qua những khu rừng rậm rạp và những khe núi sâu thẳm, Lý Vân Tiêu bắt gặp một con đường mòn. Con đường này không phải là do tự nhiên tạo thành, mà có dấu hiệu của sự đi lại thường xuyên, với những vết xe và dấu chân in hằn trên đất đá. Ánh mắt hắn lóe lên. Đây chính là thứ hắn cần.
Hắn đi theo con đường mòn, thận trọng hơn, giấu mình vào những bụi cây rậm rạp. Càng đi sâu, linh khí xung quanh càng trở nên hỗn tạp hơn, mang theo hơi thở của con người và những luồng năng lượng tu luyện khác nhau. Không lâu sau, một thị trấn nhỏ dần hiện ra trước mắt hắn, nằm nép mình dưới chân một ngọn núi thấp hơn. Những ngôi nhà được xây bằng đá và gỗ, kiến trúc đơn giản nhưng kiên cố. Từ xa, hắn có thể nghe thấy tiếng ồn ào của chợ búa, tiếng rao hàng và tiếng cười nói.
Lý Vân Tiêu thu liễm toàn bộ khí tức, biến mình thành một kẻ phàm nhân bình thường nhất có thể. Hắn không muốn thu hút sự chú ý không cần thiết ngay lúc này. Hắn vẫn là một “người ngoài cuộc”, một “dị số” từ Hạ Giới, và điều đó có thể mang lại rắc rối.
Khi bước vào thị trấn, hắn cảm nhận được vô số luồng linh thức quét qua mình, nhưng tất cả đều chỉ lướt qua một cách hời hợt, không hề để tâm đến một “kẻ yếu ớt” như hắn. Hắn nhận ra, ở Thượng Giới này, đẳng cấp tu luyện được thể hiện rất rõ ràng. Những người có tu vi cao hơn sẽ không bao giờ để ý đến những kẻ thấp kém hơn, trừ khi có điều gì đó đặc biệt. Và hắn, trong mắt họ, chỉ là một kẻ mới tập tễnh bước vào con đường tu luyện, thậm chí còn chưa đạt đến cảnh giới nhập môn của Thượng Giới.
Hắn đi đến một quán trà nhỏ ven đường, gọi một chén trà linh thảo và một ít bánh bao. Dù giá cả có hơi đắt đỏ so với Hạ Giới, nhưng linh khí trong đó cũng dồi dào hơn nhiều. Hắn ngồi ở một góc khuất, lắng nghe những câu chuyện phiếm của những người xung quanh.
“Nghe nói, gần đây Thần Tử của Thiên Linh Tông lại đột phá rồi,” một lão già râu bạc nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ. “Quả nhiên là Thiên Mệnh Chi Tử, vận khí và tài năng đều không ai sánh bằng. Tương lai nhất định sẽ trở thành một vị Tiên Tôn.”
“Đúng vậy,” một người đàn ông trung niên tiếp lời. “Thiên Linh Tông có được Thiên Mệnh Chi Tử phù hộ, thế lực ngày càng lớn mạnh. Nghe nói họ đang chuẩn bị cử người đi thanh trừng những dị giáo đồ ở Vô Tận Hoang Mạc, những kẻ không chịu quy phục ý chí của ‘Thiên’.”
Lý Vân Tiêu khẽ nhíu mày. “Thiên Mệnh Chi Tử”, “ý chí của Thiên”. Những khái niệm này không hề xa lạ, nhưng ở Thượng Giới, chúng được nhắc đến với một thái độ sùng bái và mặc định như một chân lý không thể lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự áp đặt trong từng lời nói, sự chấp nhận số phận một cách tự nhiên. Đó chính là những xiềng xích vô hình mà “Thiên” đã giăng ra cho toàn bộ sinh linh ở thế giới này.
“Ngươi có biết không, những kẻ từ Hạ Giới phi thăng lên đây, đa số đều không trụ được lâu,” một người phụ nữ trẻ tuổi xen vào. “Linh khí Hạ Giới thưa thớt, căn cơ yếu kém. Lên đến Thượng Giới này, không những không thể thích nghi, mà còn bị các trưởng lão của các đại tông môn khinh rẻ. Có người còn bị coi là điềm gở, bị trục xuất vào những vùng đất cấm.”
Lý Vân Tiêu nắm chặt chén trà trong tay, một tia lạnh lẽo lướt qua đáy mắt. “Khinh miệt” và “áp bức”, đây chính là những gì hắn đã dự đoán. Cái Thượng Giới này, không phải là thiên đường, mà là một chiến trường khắc nghiệt hơn nhiều. Nhưng điều đó càng khiến ý chí trong lòng hắn trở nên kiên định.
Hắn rời quán trà, đi dạo một vòng quanh thị trấn. Hắn cần tìm một nơi an toàn để ổn định, để tiếp tục tu luyện và tìm hiểu sâu hơn về thế giới này. Linh khí trong hạt châu đen vẫn đang âm thầm vận chuyển, hấp thụ tinh hoa của Thượng Giới, nhưng tốc độ vẫn còn quá chậm. Hắn cần một cơ duyên, một điểm tựa để tăng tốc quá trình này.
Khi màn đêm buông xuống, Lý Vân Tiêu tìm thấy một lữ quán nhỏ, thuê một căn phòng đơn sơ. Hắn thiết lập một vài kết giới đơn giản, rồi ngồi xuống bắt đầu vận công. Hắn không chỉ muốn tu luyện, mà còn muốn phân tích bản chất của linh khí Thượng Giới, tìm ra cách để tối ưu hóa quá trình hấp thụ của mình. Hắn biết, nếu chỉ đi theo con đường thông thường, hắn sẽ mãi mãi là kẻ yếu thế trong mắt những cường giả Thượng Giới.
Đêm đó, trong căn phòng nhỏ bé, Lý Vân Tiêu cảm nhận được sự khác biệt trong từng hơi thở. Linh khí Thượng Giới mang theo một dấu ấn đặc biệt, một sự “định hình” từ “Thiên Đạo” của thế giới này. Các công pháp thông thường của Hạ Giới sẽ bị giới hạn bởi dấu ấn đó, không thể phát huy hết tiềm lực. Nhưng hạt châu đen trong đan điền hắn, lại dường như hoàn toàn bỏ qua sự định hình này, nó hấp thụ một cách nguyên thủy và thuần túy nhất.
“Đây chính là sự khác biệt,” hắn thầm nghĩ. “Hạt giống Nghịch Thiên của mình, có thể vượt qua sự khống chế của Thiên Đạo ở đây.”
Hắn bắt đầu thử nghiệm, dùng hạt châu đen làm trung tâm, dẫn dắt linh khí Thượng Giới chảy vào cơ thể. Từng dòng linh khí được thanh lọc, loại bỏ đi những dấu ấn không cần thiết, trở nên tinh khiết hơn, phù hợp hơn với công pháp của hắn. Tốc độ hấp thụ tăng lên đáng kể, dù vẫn chưa phải là đột phá vượt bậc, nhưng đã đủ để hắn cảm thấy hy vọng.
Sáng hôm sau, Lý Vân Tiêu rời lữ quán. Hắn không có ý định nán lại thị trấn nhỏ này lâu. Nơi này quá bình thường, không đủ để hắn phát triển. Hắn cần đi đến những nơi sôi động hơn, nơi có nhiều cơ hội hơn, và cũng nhiều nguy hiểm hơn. Hắn cần phải đối mặt với những “Thiên Kiêu” của Thượng Giới, những kẻ được cho là mang “Thiên Mệnh”, để chứng minh rằng “Thiên Mệnh” có thể bị lật đổ.
Ánh mắt hắn hướng về phía đông, nơi có những ngọn núi cao chót vót ẩn mình trong mây. Hắn đã nghe loáng thoáng về một tông môn lớn ở phía đó, Thiên Linh Tông, nơi có Thiên Mệnh Chi Tử mà những người dân trong thị trấn vẫn luôn ca ngợi. Đó có thể là điểm đến đầu tiên của hắn, không phải để gia nhập, mà là để quan sát, để hiểu rõ hơn về cách “Thiên” vận hành ở Thượng Giới này, và để tìm kiếm những kẻ sẽ cùng hắn “Nghịch Thiên”.
“Thiên Mệnh Chi Tử ư?” Lý Vân Tiêu khẽ cười. “Để xem, Thiên Mệnh của các ngươi, có vững chắc đến mức nào khi đối diện với ý chí Nghịch Thiên của ta.”
Hắn bước đi, bóng lưng cô độc nhưng đầy kiên định, hòa vào dòng người của Thượng Giới. Cuộc hành trình thực sự của một kẻ Nghịch Thiên, giờ đây, mới chỉ là khởi đầu.