Nghịch Thiên
Chương 391

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:56:09 | Lượt xem: 4

Ánh sáng trắng bạc bao trùm, nuốt chửng Lý Vân Tiêu vào một hư vô vô tận. Không gian xung quanh hắn không còn là khe nứt rách nát của Vô Ảnh Sơn, mà là một dòng chảy thuần túy của năng lượng, cuộn xoáy dữ dội như một cơn bão vũ trụ. Hắn cảm thấy thân thể mình như bị xé toạc, từng thớ thịt, từng kinh mạch đều phải chịu đựng áp lực khủng khiếp, như thể có vô số bàn tay vô hình đang cố gắng kéo căng hắn ra đến giới hạn cuối cùng. Nhưng Lý Vân Tiêu không hề hoảng sợ.

Ngọn lửa Nghịch Thiên trong huyết mạch hắn bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, hộ thể chân nguyên tự động vận chuyển đến cực hạn. Hắn nắm chặt quyền, cảm nhận được cái đau đớn tột cùng này chính là bằng chứng cho sự chuyển đổi, cho cánh cửa mà hắn khao khát. Phải, đây không phải là cái chết, đây là sự tái sinh, là bước nhảy vọt từ một thế giới nhỏ bé lên một cảnh giới cao hơn, nơi định mệnh được dệt nên bởi những sợi chỉ tinh vi hơn, phức tạp hơn.

Một khoảng thời gian dường như vô tận trôi qua, hoặc có lẽ chỉ là một khoảnh khắc. Ý thức của Lý Vân Tiêu chìm vào một trạng thái hỗn độn, nơi mọi giác quan đều bị tước đoạt. Rồi đột nhiên, một lực hút kinh hoàng kéo hắn xuống, như thể hắn là một giọt nước bị rơi vào đại dương mênh mông.

Ầm!

Hắn rơi mạnh xuống một bề mặt cứng rắn, tạo ra một tiếng động nhỏ giữa sự tĩnh lặng đến đáng sợ của môi trường mới. Cảm giác đau đớn ập đến, nhưng chỉ thoáng qua. Lý Vân Tiêu bật dậy ngay lập tức, toàn thân căng như dây đàn, cảnh giác quét qua xung quanh.

Một luồng linh khí nồng đậm đến mức khó tin ập vào khoang mũi hắn, khiến từng tế bào trong cơ thể hắn như reo hò phấn khích. Nó không phải là linh khí loãng nhạt của tiểu thế giới phàm nhân, cũng không phải là linh khí dồi dào của đại lục Thiên Vũ mà hắn vừa rời đi. Đây là một loại linh khí tinh khiết đến mức gần như hóa thành thực chất, mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác cường đại, thanh lọc. Chỉ cần hít thở ở đây, tốc độ tu luyện đã có thể tăng lên gấp bội. “Đây là Thượng Giới ư?” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc.

Hắn đang đứng trên một phiến đá cổ xưa, rêu phong phủ đầy, nằm giữa một khu rừng rậm rạp. Cây cối ở đây cao lớn đến mức khó tin, thân cây vươn thẳng lên trời xanh như những cột trụ khổng lồ, tán lá dày đặc che khuất ánh sáng mặt trời, khiến cả khu rừng chìm trong một thứ ánh sáng xanh lục huyền ảo. Những cây cổ thụ này không chỉ lớn về kích thước, mà còn tỏa ra một luồng sinh khí mạnh mẽ, như thể bản thân chúng cũng là những linh vật đã tu luyện ngàn năm.

Trên bầu trời, không có mặt trời hay mặt trăng quen thuộc. Thay vào đó là vô số tinh cầu lớn nhỏ lấp lánh như những viên ngọc quý khổng lồ, gần đến mức dường như có thể chạm tới. Chúng không đứng yên mà từ từ di chuyển, tạo ra một cảnh tượng kỳ vĩ và tráng lệ, như một bức tranh vũ trụ sống động. Thậm chí, một vài tinh cầu còn phát ra ánh sáng rực rỡ, chiếu rọi xuống mặt đất với những gam màu khác nhau, tạo nên một quang cảnh siêu thực, thoát tục.

Mắt thường không thể nhìn thấy hết được sự rộng lớn của không gian này. Thần thức của Lý Vân Tiêu tỏa ra, bao trùm một phạm vi rộng lớn. Hắn phát hiện ra những dấu vết của các loại linh thú cực kỳ mạnh mẽ, ẩn mình sâu trong rừng, phát ra khí tức khiến ngay cả hắn cũng phải cảnh giác. Đây không còn là nơi những cường giả Võ Tôn, Võ Đế có thể xưng hùng xưng bá nữa. Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi mọi thứ đều được nâng lên một cấp độ cao hơn.

“Thật thú vị,” Lý Vân Tiêu nhếch mép cười, sự mệt mỏi sau chuyến đi gian nan tan biến, thay vào đó là sự hưng phấn tột độ. Hắn biết mình đã đến đúng chỗ. Nơi đây chính là chiến trường mới, nơi hắn sẽ tiếp tục con đường Nghịch Thiên của mình.

Hắn bắt đầu di chuyển, cẩn trọng nhưng không chút sợ hãi. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm dấu hiệu của con người hoặc các chủng tộc khác, để hiểu rõ hơn về thế giới này. Linh khí quá nồng đậm, đến mức có thể cảm nhận được nó đang chảy trong không khí như một dòng sông vô hình. Hắn nhận ra, ở đây, cảnh giới tu luyện chắc chắn sẽ có những quy tắc và cấp bậc khác biệt.

Đi được một lúc, Lý Vân Tiêu dừng lại. Hắn nghe thấy tiếng động. Không phải tiếng linh thú gầm gừ, mà là tiếng người. Một tiếng cười đùa ồn ào, pha lẫn tiếng kim loại va chạm, vọng lại từ phía trước. Hắn ẩn mình vào một bụi cây khổng lồ, quan sát.

Một nhóm người khoảng chục tên đang đi tới. Trang phục của họ đơn giản nhưng được làm từ những chất liệu quý hiếm, ẩn chứa linh lực. Mỗi người đều có khí tức mạnh mẽ, ít nhất cũng đạt đến cấp độ Võ Đế đỉnh phong mà hắn từng biết ở hạ giới. Đặc biệt, có ba người dẫn đầu, khí tức của họ còn mạnh mẽ hơn nữa, mơ hồ chạm đến một cảnh giới mà Lý Vân Tiêu chưa từng thấy, nhưng lại mang đến cho hắn một cảm giác áp lực vô hình.

“Nhanh lên một chút, Lão Hồ! Nếu không kịp về trước khi Thần Vệ tuần tra, chúng ta lại phải chịu phạt mất!” Một tên trong nhóm cằn nhằn, đẩy một tên khác đang chậm chạp phía sau.

“Biết rồi, biết rồi! Cái tên Thần Vệ kia cứ như ma quỷ ấy, động một tí là mắng chửi. Sống ở cái nơi Linh Quang Thành này, áp lực thật lớn!” Lão Hồ than thở.

Linh Quang Thành. Thần Vệ. Những từ ngữ mới mẻ lọt vào tai Lý Vân Tiêu. Hắn tiếp tục lắng nghe, thu thập thông tin.

Đột nhiên, một tiếng “rắc” nhẹ vang lên dưới chân hắn. Một cành khô đã bị hắn vô tình giẫm phải. Ngay lập tức, cả nhóm người kia dừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét về phía bụi cây của hắn. Ba tên dẫn đầu đồng loạt rút vũ khí, khí thế bùng nổ.

“Kẻ nào?!” Một tên thủ lĩnh gầm lên, trường kiếm trong tay lóe lên hàn quang.

Lý Vân Tiêu không hề né tránh. Hắn bước ra khỏi bụi cây, đứng thẳng người. Hắn biết, trốn tránh ở đây vô ích. Hắn cần đối mặt.

Sự xuất hiện của hắn khiến nhóm người kia sững sờ. Lý Vân Tiêu ăn mặc đơn giản, không có bất kỳ biểu tượng thế lực nào, khí tức cũng không hề cố tình che giấu, nhưng lại mang một vẻ tự tin ngút trời. Điều khiến họ ngạc nhiên nhất là, bọn họ không thể cảm nhận được bất kỳ luồng linh lực rõ ràng nào từ hắn, như thể hắn là một phàm nhân.

“Ngươi là ai? Sao lại ẩn nấp ở đây?” Tên thủ lĩnh cau mày hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ. Hắn không nghĩ một phàm nhân có thể đi sâu vào khu rừng ngoại ô Linh Quang Thành như vậy mà không bị linh thú tấn công.

Lý Vân Tiêu quan sát kỹ ba tên thủ lĩnh. Hắn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh khác biệt từ họ, một thứ không phải là chân nguyên hay linh lực thông thường, mà là một sự dung hợp tinh tế hơn, như thể họ đã đạt đến một tầng thứ cao hơn của sự hiểu biết về Đạo. Hắn ước đoán, nếu so sánh với cảnh giới ở hạ giới, bọn họ ít nhất cũng phải là Võ Đế cấp cao, thậm chí đã bước chân vào cảnh giới mà hắn gọi là “Bán Thần”.

“Ta là Lý Vân Tiêu,” hắn bình thản đáp. “Vô tình lạc bước đến đây. Xin hỏi, đây là nơi nào?”

Cả nhóm người nhìn nhau, rồi bật cười. Tiếng cười vang vọng trong khu rừng, đầy vẻ chế giễu.

“Lạc bước? Ngươi nghĩ đây là đâu mà có thể ‘lạc bước’?” Tên thủ lĩnh cười khẩy. “Ngươi không có bất kỳ huy hiệu tông môn hay gia tộc nào. Khí tức mờ mịt, lại còn hỏi đây là nơi nào. Ngươi là hạ giới phi thăng giả?”

Lý Vân Tiêu hơi nhướng mày. “Hạ giới phi thăng giả?”

“Hừ! Không sai. Chỉ có những kẻ từ hạ giới mới có thể ngây thơ đến vậy. Nhìn bộ dạng của ngươi, chắc hẳn vừa mới phi thăng lên đây không lâu.” Tên thủ lĩnh nói, giọng điệu đầy khinh thường. “Ngươi không biết luật lệ Thượng Giới sao? Hạ giới phi thăng giả như ngươi không được phép tự do đi lại ở khu vực này. Mau mau báo danh tại Linh Quang Thành, nếu không bị Thần Vệ bắt được, nhẹ thì phế bỏ tu vi, nặng thì hồn phi phách tán!”

Ánh mắt Lý Vân Tiêu lóe lên một tia sắc lạnh. “Phế bỏ tu vi? Hồn phi phách tán?” Hắn đã đoán được sẽ có sự kỳ thị, nhưng không ngờ lại khắc nghiệt đến vậy. “Và ngươi nghĩ ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời các ngươi sao?”

Tên thủ lĩnh hừ lạnh. “Ngươi nghĩ mình là ai? Một kẻ mới lên từ hạ giới, chẳng qua chỉ là cảnh giới Bán Thần sơ cấp mà dám lớn tiếng ở đây? Ta khuyên ngươi nên biết điều. Thượng Giới này không phải là nơi để hạ giới phế vật các ngươi có thể làm càn.”

Lý Vân Tiêu cười khẩy. Bán Thần sơ cấp? Hắn chưa từng nghĩ mình lại bị đánh giá thấp như vậy. Hắn đã đạt đến đỉnh cao của Võ Đạo ở đại lục Thiên Vũ, thậm chí đã chạm tới ngưỡng cửa của một cảnh giới hoàn toàn mới. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra, cảnh giới ở đây có lẽ được phân chia khác biệt. “Phế vật?” Hắn nhắc lại từ đó, giọng điệu ẩn chứa một sự nguy hiểm khó lường.

“Phải, chính là phế vật!” Một tên đồng bọn lên tiếng, “Những kẻ như ngươi luôn mang theo phiền phức. Nào, để ta dạy cho ngươi biết một chút quy tắc của Thượng Giới!” Tên này không nói nhiều, trực tiếp vung quyền lao tới, một luồng sức mạnh cuộn xoáy như rồng bay, nhắm thẳng vào mặt Lý Vân Tiêu.

Lý Vân Tiêu không động đậy. Ngay cả khi đối mặt với cường giả Thần Cảnh, hắn cũng chưa từng lùi bước. Huống chi là những kẻ tự cho mình là cao quý này. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, một luồng khí thế vô hình đột ngột bùng nổ từ thân thể hắn. Đó không phải là linh lực hay chân nguyên, mà là một ý chí bất khuất, một sự ngạo nghễ đạp đổ mọi quy tắc, một ngọn lửa Nghịch Thiên đã tôi luyện qua vô vàn sinh tử.

Ngay lập tức, tên vừa xông lên cảm thấy như bị một ngọn núi đè nặng. Thân thể hắn khựng lại giữa không trung, khuôn mặt biến sắc vì kinh hãi. Hắn cảm nhận được một áp lực kinh hoàng, một luồng sức mạnh tuyệt đối mà hắn chưa từng đối mặt, không phải là cảnh giới mà là một loại bản chất cao hơn, áp chế hoàn toàn hắn.

“Ngươi… ngươi là ai?!” Tên thủ lĩnh hét lên, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được. Hắn đã lầm. Kẻ này không phải là phế vật hạ giới! Khí tức mà Lý Vân Tiêu vừa bộc lộ, dù chỉ là một khoảnh khắc, cũng đủ để khiến hắn rùng mình, như thể đang đối mặt với một vị cường giả cấp độ mà hắn chỉ có thể ngưỡng vọng.

Lý Vân Tiêu thu liễm khí thế, môi khẽ nhếch. “Ta đã nói, ta là Lý Vân Tiêu. Và ta đến đây, không phải để làm một ‘hạ giới phế vật’.” Ánh mắt hắn sắc bén như dao, nhìn thẳng vào từng tên trong nhóm. “Nếu các ngươi muốn dạy ta quy tắc của Thượng Giới, vậy ta sẽ dạy các ngươi một bài học về sự tôn trọng.”

Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai. Nhưng ngay tại khoảnh khắc này, hắn đã định hình được vị thế của mình. Hắn sẽ không chấp nhận sự khinh miệt hay áp bức. Hắn sẽ dùng chính đôi tay mình, dùng ý chí Nghịch Thiên của mình, để viết lại định nghĩa về một “hạ giới phi thăng giả” ở cái Thượng Giới này. Cuộc hành trình thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8