Nghịch Thiên
Chương 384

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:52:42 | Lượt xem: 4

Căn phòng vẫn chìm trong tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí Lý Vân Tiêu, một cơn bão dữ dội đang gào thét. Lời thề lật đổ “Thiên” vừa thốt ra không chỉ là một sự thách thức với định mệnh, mà còn là một bản tuyên ngôn cho con đường sắp tới của hắn. Hắn không phải là kẻ nông nổi, không nói lời khoác lác. Mỗi một chữ, đều là sự đúc kết từ những bi kịch, những gông xiềng mà hắn và vô số sinh linh khác đã phải chịu đựng.

Ánh trăng lạnh lẽo từ ngoài khung cửa sổ rọi vào, vẽ lên sàn nhà một vệt sáng bạc. Vô Ảnh Sơn, cái tên đó cứ vang vọng trong đầu hắn. Nơi đó là mục tiêu trước mắt, là điểm tựa để hắn bắt đầu hành trình nghịch thiên tại Thượng Giới này. Nhưng Vô Ảnh Sơn cũng không phải là nơi dễ đến. Thượng Giới rộng lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, và mỗi tấc đất nơi đây đều ẩn chứa vô vàn nguy hiểm.

Lý Vân Tiêu ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại. Hắn không vội vã. Sự cẩn trọng luôn là kim chỉ nam giúp hắn sống sót qua bao kiếp nạn. Đến Thượng Giới, mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ con số không, ngoại trừ kinh nghiệm và ý chí bất diệt của hắn. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ hơn về địa hình, về các thế lực, về những quy tắc ngầm vận hành mảnh đất này.

Hắn nhớ lại những lời kể vụn vặt hắn nghe được từ một vài tu sĩ địa phương trong những ngày đầu đặt chân đến. Thượng Giới phân chia thành nhiều Vực, mỗi Vực lại có vô số tông môn, thế gia hùng mạnh. Các cường giả ở đây, dù chỉ là cấp thấp nhất, cũng đã có tu vi sánh ngang với đỉnh phong của Hạ Giới. Càng lên cao, sự chênh lệch càng kinh khủng. Và quan trọng hơn cả, khái niệm “Thiên Mệnh Chi Tử” không chỉ là một truyền thuyết, mà là một thực tại được nhiều người tin tưởng và tôn sùng. Những người này được cho là mang theo ý chí của “Thiên Đạo”, được ban cho cơ duyên lớn, tốc độ tu luyện kinh người, và thường có vận khí nghịch thiên. Đối đầu với họ, chính là đối đầu với “Thiên”.

“Thiên Mệnh Chi Tử… Thiên Kiêu…” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn đã quá quen với những kẻ như vậy. Ở Hạ Giới, hắn cũng từng bị coi là phế vật, là dị số, là kẻ đi ngược lại tất cả. Nhưng cuối cùng, hắn lại là người đứng vững. Thượng Giới này, có lẽ cũng không khác biệt là bao.

Hắn mở mắt, lấy ra một tấm bản đồ da thú cũ kỹ mà hắn vô tình có được. Đó là bản đồ của một Vực nhỏ thuộc Thượng Giới, nơi hắn đang tạm trú. Vô Ảnh Sơn nằm ở phía Đông Bắc, cách đây hàng vạn dặm, băng qua vài dãy núi khổng lồ và một khu rừng rậm rạp được đồn đại là nơi sinh sống của vô số yêu thú cường đại. Hành trình này sẽ không hề dễ dàng.

“Trước tiên, cần phải có một thân phận hợp pháp.” Hắn nghĩ. Ở Thượng Giới, một người không rõ lai lịch, không có bối cảnh sẽ rất khó khăn trong việc di chuyển, giao dịch, thậm chí là bị các thế lực lớn để mắt tới. Với tu vi hiện tại của hắn, tuy không sợ hãi bất cứ ai ở Vực này, nhưng hắn không muốn gây ra quá nhiều động tĩnh không cần thiết ngay lúc này. Mục tiêu của hắn là Vô Ảnh Sơn, không phải là làm bá chủ một Vực nhỏ.

Sáng hôm sau, Lý Vân Tiêu rời khỏi khách sạn. Hắn không vội vã đi ngay, mà lang thang trong thành trấn, quan sát cuộc sống của các tu sĩ Thượng Giới. Linh khí ở đây quả thực nồng đậm hơn Hạ Giới rất nhiều, ngay cả những tu sĩ cấp thấp nhất cũng có thể dễ dàng cảm nhận được. Các cửa hàng linh dược, pháp bảo, công pháp mọc lên san sát, bày bán vô số kỳ trân dị bảo mà ở Hạ Giới chỉ có trong truyền thuyết.

Hắn đi ngang qua một quán trà đạo, nơi các tu sĩ thường tụ tập để trao đổi tin tức. Hắn nghe lỏm được vài câu chuyện về các vị Thiên Kiêu trẻ tuổi vừa nổi lên, về một đệ tử của Thiên Kiếm Tông mới đột phá cảnh giới, hay về một cuộc thi tài sắp diễn ra giữa các tông môn lớn trong Vực. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: Thượng Giới này, cũng không thoát khỏi vòng xoáy tranh giành danh lợi và quyền lực.

Đột nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ từ phía xa truyền đến, khiến không khí trong thành trấn như đông đặc lại. Mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt đầy kính sợ. Trên bầu trời, một con phi cầm khổng lồ, toàn thân phủ lông vũ vàng óng, đang sải cánh lướt đi. Trên lưng nó là một đội ngũ tu sĩ mặc giáp trụ sáng loáng, dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khí chất ngạo nghễ, mày kiếm mắt sao, toàn thân toát ra linh quang chói mắt.

“Là Lôi Minh công tử của Lôi Viêm Cung!”

“Nghe nói hắn vừa trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở biên giới Vực, tu vi lại tinh tiến không ít!”

“Lôi Minh công tử chính là một trong số những Thiên Kiêu trẻ tuổi nổi bật nhất Vực này, được Lôi Viêm Cung dốc sức bồi dưỡng, tương lai chắc chắn sẽ là một vị cường giả cấp bậc Thần Vương!”

Những lời bàn tán xôn xao vang lên. Lý Vân Tiêu khẽ nhíu mày. Lôi Viêm Cung, Lôi Minh công tử… Hắn đã nghe tên này vài lần. Đây chính là một trong những “Thiên Kiêu” điển hình mà hắn sẽ phải đối mặt. Nhìn khí chất và sự tự mãn trên gương mặt Lôi Minh, hắn có thể đoán được kẻ này đã quen với việc được người khác ngưỡng mộ và coi trọng.

Lôi Minh công tử lướt qua trên không trung, ánh mắt đảo xuống dưới, quét qua đám đông một cách khinh thường. Ánh mắt hắn ta dừng lại trên người Lý Vân Tiêu chỉ trong một khoảnh khắc, như thể cảm nhận được một luồng khí tức khác biệt, nhưng rồi lại nhanh chóng rời đi, không để tâm. Đối với Lôi Minh, một tu sĩ bình thường đứng trong đám đông như Lý Vân Tiêu không đáng để hắn chú ý.

Lý Vân Tiêu nhận ra ánh mắt đó. Hắn không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào, nhưng trong lòng đã ghi nhớ cái tên Lôi Minh. Sự khinh miệt vô thức đó, chính là biểu hiện của cái “Thiên Đạo” mà hắn muốn lật đổ. Cái “Thiên” tự cho mình là cao quý, là chân lý, và coi thường mọi sinh linh khác.

“Lôi Viêm Cung…” Hắn thầm nhủ. “Cũng sẽ là một điểm đến không thể tránh khỏi.”

Sau khi Lôi Minh và đội ngũ của hắn khuất dạng, không khí trong thành trấn mới trở lại bình thường. Lý Vân Tiêu không ở lại đó lâu nữa. Hắn đã thu thập đủ thông tin cơ bản, và cũng đã cảm nhận được một phần cái gọi là “quy tắc” của Thượng Giới. Mục tiêu trước mắt của hắn vẫn là Vô Ảnh Sơn.

Hắn quay về khách sạn, chuẩn bị đồ đạc. Hắn lấy ra một vài viên linh thạch thượng phẩm, đổi lấy một bộ y phục giản dị hơn, một ít đan dược cần thiết cho hành trình dài, và một số phù trận phòng thân. Hắn cũng không quên mang theo Huyết Ma Đỉnh và những vật phẩm nghịch thiên khác mà hắn đã từng đoạt được. Chúng là những con át chủ bài, những bí mật mà hắn sẽ không bao giờ để lộ ra ngoài trừ khi thực sự cần thiết.

Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, Lý Vân Tiêu lặng lẽ rời khỏi thành trấn. Hắn không đi theo con đường lớn, mà chọn một con đường mòn ít người qua lại, lẩn vào bóng tối của những khu rừng rậm rạp. Hắn không muốn bị bất kỳ thế lực nào để mắt tới ngay lúc này. Hắn cần thời gian để phát triển, để mạnh mẽ hơn nữa, trước khi chính thức đối đầu với bất kỳ “Thiên Kiêu” hay “Thiên Mệnh Chi Tử” nào.

Hành trình đến Vô Ảnh Sơn sẽ là một thử thách. Nhưng hắn biết, đó chỉ là bước khởi đầu. Mỗi một bước chân, mỗi một hơi thở, đều là sự khẳng định cho ý chí không thể bị bẻ cong của hắn. Hắn, Lý Vân Tiêu, không phải là một dị số của “Thiên Đạo”, mà sẽ là người định nghĩa lại “Đạo” cho toàn bộ vũ trụ. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8