Nghịch Thiên
Chương 383

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:52:22 | Lượt xem: 4

Lý Vân Tiêu tiếp tục hành trình về phía Đông Bắc. Thượng Giới rộng lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, và không khí nơi đây cũng mang một loại linh khí đặc thù, nồng đậm đến mức khiến từng tế bào trong cơ thể hắn như được tắm gội. Dù đã đạt tới cảnh giới Lục Diệu Thiên Tôn ở Hạ Giới, nhưng khi đặt chân lên mảnh đất này, hắn vẫn cảm thấy một áp lực vô hình. Cảm giác như mỗi hơi thở, mỗi bước chân đều phải vượt qua một tầng màng chắn vô hình, đòi hỏi sự thích nghi và điều chỉnh liên tục.

Địa hình thay đổi liên tục. Từ những bình nguyên bát ngát với cỏ cây cao quá đầu người, hắn băng qua những dãy núi hùng vĩ, vách đá dựng đứng chọc trời, rồi lại lọt vào những khu rừng nguyên sinh cổ thụ, nơi ánh sáng mặt trời cũng khó lòng xuyên thấu. Sinh vật nơi đây cũng khác biệt hoàn toàn. Những con yêu thú hắn từng đối phó ở Hạ Giới giờ đây chỉ như những con kiến nhỏ. Hắn đã thoáng thấy những con chim khổng lồ sải cánh hàng trăm trượng, lướt qua đỉnh núi như những đám mây đen, hay những con mãng xà toàn thân bao phủ vảy sắt, chỉ một cái liếc mắt cũng đủ khiến người ta rợn tóc gáy. Hắn thận trọng hơn, không còn tùy tiện phóng thích khí tức, mà thu liễm toàn bộ vào trong, đi lại lặng lẽ như một bóng ma.

Ba ngày trôi qua, Lý Vân Tiêu đã đi được một quãng đường đáng kể. Vô Ảnh Sơn, theo như thông tin hắn có được, vẫn còn rất xa. Hắn cần tìm một nơi để nghỉ chân, điều chỉnh trạng thái và có lẽ, tìm hiểu thêm về địa hình cùng các thế lực xung quanh. Linh khí Thượng Giới tuy nồng đậm, nhưng cũng đòi hỏi công pháp tu luyện phù hợp để hấp thu hiệu quả. Công pháp của hắn tuy bá đạo, nhưng muốn đạt tới cảnh giới cao hơn ở nơi này, hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về “Đạo” của Thượng Giới.

Khi hoàng hôn buông xuống, hắn phát hiện một con đường mòn nhỏ. Dù đường mòn có vẻ ít người qua lại, nhưng sự tồn tại của nó cho thấy có dấu hiệu của con người. Hắn quyết định đi theo con đường đó. Không lâu sau, một ngôi làng nhỏ dần hiện ra giữa màn sương chiều. Ngôi làng được bao quanh bởi một hàng rào gỗ chắc chắn, bên trong có vài chục căn nhà đơn sơ, nhưng đều tỏa ra ánh đèn ấm áp. Mùi thức ăn và khói bếp lan tỏa trong không khí, mang theo một chút hơi ấm quen thuộc của phàm trần.

Lý Vân Tiêu không muốn gây sự chú ý, nên hắn chọn một quán trọ nhỏ nằm khuất ở rìa làng. Quán trọ có vẻ vắng khách, chỉ có một lão bản mập mạp đang ngủ gật sau quầy. Tiếng bước chân của hắn khiến lão giật mình tỉnh dậy.

“Khách quan, muốn nghỉ chân sao?” Lão bản dụi mắt, giọng ngái ngủ. “Chỗ chúng tôi có phòng, có rượu, có thức ăn. Nhưng mà… nhìn khách quan có vẻ lạ mặt.”

Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu, đặt một viên linh thạch hạ phẩm lên bàn. “Cho ta một phòng, và một ít thức ăn. Không cần quá cầu kỳ.”

Lão bản nhìn thấy linh thạch, đôi mắt lập tức sáng lên. “Ài, khách quan thật hào phóng! Mời mời, phòng của ngài ở tầng trên. Đồ ăn sẽ được mang lên ngay.” Lão nhanh chóng cầm lấy linh thạch, thái độ niềm nở hơn hẳn. Ở Thượng Giới này, linh thạch hạ phẩm không phải là quá hiếm, nhưng đối với một quán trọ nhỏ ở một ngôi làng hẻo lánh thì cũng là một khoản kha khá.

Lý Vân Tiêu không nói nhiều, im lặng đi lên tầng. Căn phòng tuy nhỏ nhưng sạch sẽ, có một cửa sổ nhìn ra khu vườn sau. Hắn đặt hành lý xuống, ngồi xuống bàn gỗ. Đồ ăn nhanh chóng được mang lên, là một đĩa thịt rừng nướng và một bát canh rau dại. Hương vị tuy đơn giản nhưng khá ngon, giúp hắn xua đi sự mệt mỏi sau chuyến đi dài.

Khi hắn đang dùng bữa, tiếng ồn ào từ tầng dưới vọng lên. Có vài người bước vào quán trọ, giọng nói ồn ào và mang theo vẻ ngạo mạn. Lý Vân Tiêu không để ý lắm, tiếp tục ăn. Nhưng rồi, hắn nghe thấy những từ ngữ quen thuộc.

“Lão bản, có thấy tên tiểu tử nào lạ mặt đi qua đây không? Khoảng ba ngày trước, một tên phàm nhân hạ giới, có vẻ ngoài thư sinh, nhưng ánh mắt rất sắc bén.” Một giọng nói thô lỗ vang lên.

Lý Vân Tiêu hơi nhướng mày. Hạ giới phàm nhân? Chắc chắn là đang nói về hắn. Hắn đã cố gắng thu liễm khí tức, nhưng dường như vẫn có kẻ nhận ra. Hắn nhớ lại lời của vị trưởng lão ở trạm dịch, rằng những kẻ phi thăng từ Hạ Giới thường có một loại khí tức đặc thù, khó lòng che giấu hoàn toàn.

Lão bản run rẩy. “Dạ… dạ không có. Từ trước đến giờ, chưa có ai từ Hạ Giới đến làng chúng tôi cả. Chỉ có khách quan trên kia là người lạ mặt thôi ạ…”

Tiếng bước chân dồn dập, rồi cánh cửa phòng Lý Vân Tiêu bị đá tung. Ba nam nhân đứng sừng sững ở ngưỡng cửa. Kẻ đi đầu, một gã thanh niên mặc y phục màu xám, khuôn mặt đầy vẻ ngạo mạn, ánh mắt quét qua Lý Vân Tiêu một cách khinh miệt. Hai kẻ còn lại là tùy tùng, cũng mang vẻ mặt hung hãn.

“Ngươi chính là tên hạ giới phàm nhân đó?” Gã thanh niên xám phục hỏi, giọng điệu đầy khinh thường, như thể Lý Vân Tiêu là một loài sâu bọ.

Lý Vân Tiêu đặt đũa xuống, chậm rãi lau miệng bằng một miếng vải sạch. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào gã thanh niên. “Ngươi là ai? Và có chuyện gì?”

Gã thanh niên cười khẩy. “Hừ, còn dám hỏi ta là ai? Ngươi từ Hạ Giới mới lên, chắc chưa biết quy củ Thượng Giới nhỉ? Ta là Đàm Phong, đệ tử của Thánh Long Tông, phụng mệnh sư môn truy bắt một tên nghịch tặc từ Hạ Giới. Xem ra chính là ngươi!”

Thánh Long Tông? Cái tên này không xa lạ gì. Chính là tông môn mà vị trưởng lão trạm dịch đã nhắc đến, nơi tập trung nhiều Thiên Kiêu và Thiên Mệnh Chi Tử. Lý Vân Tiêu thầm nghĩ, quả nhiên Thượng Giới này không hề đơn giản. Vừa đặt chân đến đã bị truy lùng. Nhưng hắn không hề hoảng sợ, ngược lại còn cảm thấy một chút hứng thú.

“Nghịch tặc?” Lý Vân Tiêu hỏi lại, ngữ khí vẫn bình tĩnh. “Ta vừa mới đến Thượng Giới, chưa kịp làm gì mà đã thành nghịch tặc rồi sao? Hơn nữa, ta không nhớ đã từng gây thù chuốc oán với Thánh Long Tông các ngươi.”

Đàm Phong nhếch mép. “Ngươi không cần biết. Chỉ cần biết, kẻ nào từ Hạ Giới phi thăng lên mà không có sự cho phép của các đại tông môn, đều là nghịch tặc. Hơn nữa, ngươi còn mang theo khí tức hỗn tạp của Hạ Giới, là mối nguy hại cho sự thanh khiết của linh khí Thượng Giới. Sư môn ta đã hạ lệnh, phàm nhân Hạ Giới không được phép đặt chân lên vùng đất này. Tốt nhất là ngươi nên ngoan ngoãn theo ta về Thánh Long Tông, nếu không, đừng trách ta không khách khí!”

Lời lẽ của Đàm Phong tràn đầy sự ngạo mạn và coi thường. Hắn không hề che giấu sự khinh bỉ đối với Lý Vân Tiêu, một “phàm nhân Hạ Giới”. Đối với những người như Đàm Phong, những kẻ sinh ra và lớn lên ở Thượng Giới, họ tự cho mình là cao quý hơn, thuần khiết hơn, và coi những người từ Hạ Giới là những kẻ hạ đẳng, ô uế.

Lý Vân Tiêu khẽ lắc đầu. “Thật nực cười. Trời đất bao la, sao lại có nơi không cho phép người khác đặt chân? Các ngươi tự xưng là đại diện cho ‘Thiên’, vậy ‘Thiên’ mà các ngươi nói là ‘Thiên’ của riêng các ngươi thôi sao?”

“Càn rỡ!” Đàm Phong biến sắc, sát khí tỏa ra. “Ngươi dám nói năng ngông cuồng! Thánh Long Tông chính là đại diện cho Thiên Đạo ở vùng đất này! Ngươi, một kẻ hạ đẳng, lại dám nghi ngờ Thiên Đạo? Xem ra ngươi muốn tìm chết!”

Gã vung tay, một luồng kiếm khí sắc bén lao thẳng vào Lý Vân Tiêu. Đây là một chiêu thức mang theo uy lực của Tiên Khí, mạnh hơn gấp bội so với những gì hắn từng đối mặt ở Hạ Giới. Lý Vân Tiêu hơi nghiêng người, kiếm khí xượt qua vai hắn, để lại một vết rách trên áo. Hắn vẫn ngồi yên, không hề đứng dậy.

“Ồ?” Lý Vân Tiêu khẽ nhếch mép. “Không tồi, chiêu này có chút lực. Nhưng nếu chỉ có vậy, e rằng ngươi không đủ tư cách để bắt ta.”

Đàm Phong giật mình. Hắn không ngờ một chiêu thức của mình, dù chỉ là thăm dò, lại bị đối phương né tránh nhẹ nhàng như vậy, mà đối phương lại vẫn ngồi yên không nhúc nhích. Hắn vốn nghĩ rằng, một tên phàm nhân Hạ Giới vừa lên Thượng Giới, chắc chắn sẽ không quen với linh khí và quy tắc nơi này, sẽ bị áp chế hoàn toàn. Nhưng tên này… lại có vẻ bình tĩnh đến lạ.

“Ngươi thật sự là phàm nhân Hạ Giới?” Đàm Phong nghi ngờ, nhưng rồi hắn lại cười khẩy. “Cho dù ngươi có chút bản lĩnh, thì cũng không thể so với Thiên Kiêu của Thượng Giới! Ta sẽ cho ngươi thấy, khoảng cách giữa Hạ Giới và Thượng Giới là lớn đến mức nào!”

Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp, toàn thân tỏa ra một luồng khí thế mạnh mẽ hơn hẳn. Hai tên tùy tùng cũng lập tức bao vây, rút vũ khí, sẵn sàng hỗ trợ. Lý Vân Tiêu nhìn ba kẻ này, ánh mắt bình thản. Hắn biết, đây chỉ là những kẻ tép riu, nhưng lại là những kẻ đầu tiên đại diện cho “quy tắc” của Thượng Giới mà hắn phải đối mặt.

Hắn đứng dậy, không khí trong phòng chợt trở nên căng thẳng. “Ta không muốn gây sự, nhưng nếu các ngươi muốn tìm chết, ta cũng không ngại tiễn các ngươi một đoạn.”

Đàm Phong cười lớn. “Ha ha ha! Ngông cuồng! Ngươi nghĩ ngươi là ai? Một tên hạ giới phế vật mà dám nói lời đó với đệ tử Thánh Long Tông ta?”

Lý Vân Tiêu không nói thêm nữa. Hắn vươn tay phải ra, một luồng sức mạnh vô hình chợt bùng nổ. Không cần bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một cái tát đơn giản, nhưng lại mang theo một loại “Đạo” hoàn toàn khác biệt. Đàm Phong còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy một lực lượng kinh khủng ập tới, đánh thẳng vào mặt hắn. Một tiếng “bốp” giòn tan vang lên, gã thanh niên xám phục bay thẳng ra ngoài cửa, đâm sầm vào vách tường phía đối diện, toàn thân mềm nhũn, bất tỉnh nhân sự.

Hai tên tùy tùng trợn tròn mắt. Chúng không hề nhìn thấy Lý Vân Tiêu di chuyển, cũng không cảm nhận được bất kỳ dao động linh khí nào quá lớn, nhưng Đàm Phong, một cường giả cảnh giới Tiên Nhân Sơ Kỳ, lại bị đánh bay chỉ bằng một cái tát? Điều này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của chúng.

Lý Vân Tiêu thu tay về, ánh mắt quét qua hai tên tùy tùng. “Còn các ngươi?”

Hai tên tùy tùng lập tức quỳ sụp xuống, run rẩy. “Tiền bối tha mạng! Chúng tôi không biết… không biết ngài lại là cường giả ẩn thế! Chúng tôi chỉ là vâng lệnh sư huynh Đàm Phong thôi ạ!”

Lý Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng. “Cường giả ẩn thế? Ta chỉ là một phàm nhân Hạ Giới mà các ngươi khinh thường thôi.” Hắn nhấn mạnh từ “phàm nhân Hạ Giới”, như một lời cảnh cáo ngầm. “Thánh Long Tông là gì? Thiên Đạo là gì? Các ngươi có thể tin vào những điều đó, nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng chúng có thể trói buộc ta.”

Hắn không giết chúng. Việc giết ba tên đệ tử này không mang lại lợi ích gì, ngược lại còn dễ gây thù chuốc oán quá sớm. Hắn cần thông tin, cần thời gian để thích nghi và tìm hiểu. Việc khiến chúng sợ hãi, và truyền đi một thông điệp về một “phàm nhân Hạ Giới” không hề dễ chọc, có lẽ sẽ hiệu quả hơn.

“Cút đi.” Lý Vân Tiêu lạnh giọng. “Và nói với Thánh Long Tông của các ngươi, nếu còn dám tìm đến ta, thì đừng trách ta không nể mặt.”

Hai tên tùy tùng vội vàng kéo Đàm Phong đang bất tỉnh dậy, cuống cuồng chạy ra khỏi quán trọ, biến mất trong màn đêm. Lão bản quán trọ nãy giờ đã sợ đến tái mét mặt, run lẩy bẩy núp sau quầy, không dám thở mạnh.

Lý Vân Tiêu quay lại bàn, tiếp tục dùng bữa như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Món thịt rừng nướng đã nguội bớt, nhưng hắn vẫn ăn một cách bình thản. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thượng Giới này, sẽ còn nhiều “Thiên Mệnh Chi Tử”, nhiều “Thiên Kiêu” khác đến tìm hắn. Nhưng điều đó càng khiến hắn thêm quyết tâm. “Thiên” mà họ thờ phụng, “Thiên” mà họ coi là chân lý, hắn sẽ tự tay lật đổ.

Con đường đến Vô Ảnh Sơn vẫn còn xa, và con đường “Nghịch Thiên” của hắn còn xa hơn nữa. Nhưng hắn tin rằng, mỗi bước chân trên mảnh đất Thượng Giới này, mỗi lần đối đầu với những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên Đạo”, đều là một sự khẳng định cho ý chí không thể bị bẻ cong của hắn. Hắn, Lý Vân Tiêu, không phải là một dị số của “Thiên Đạo”, mà sẽ là người định nghĩa lại “Đạo” cho toàn bộ vũ trụ.

Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch, hướng về phía Đông Bắc xa xăm. Vô Ảnh Sơn, nơi ẩn mình của hắn, cũng sẽ là nơi khởi đầu cho hành trình lật đổ định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8