Nghịch Thiên
Chương 379

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:50:05 | Lượt xem: 4

Thời gian, một khái niệm vốn trừu tượng, giờ đây đối với Lý Vân Tiêu lại càng trở nên vô nghĩa. Trong không gian bí ẩn mà hắn đã khai thác, mỗi khắc trôi qua đều như một niên đại. Hắn không còn cảm nhận được sự tuần hoàn của ngày đêm, không còn bị giới hạn bởi những quy tắc vật lý thông thường. Trí óc hắn là một cỗ máy không ngừng vận hành, nghiền ngẫm, phân tích, và tổng hợp vô vàn kiến thức từ cổ thư, từ những tàn phiến công pháp thượng cổ, từ những kinh nghiệm đan đạo mà hắn chưa từng hình dung. Từng dòng chữ, từng phù văn, từng công thức, tất cả đều được khắc sâu vào thần hồn, biến thành một phần của hắn.

Hắn hít thở sâu, một luồng khí tức thanh khiết, mang theo hương vị của hàng vạn loại linh thảo và nguyên liệu quý hiếm tràn vào đan điền. Không gian này không chỉ là thư viện, mà còn là một lò luyện đan khổng lồ, nơi hắn có thể thử nghiệm mọi ý tưởng điên rồ nhất của mình mà không sợ bị quấy rầy hay thiếu hụt tài nguyên. Hàng trăm, hàng ngàn lò đan đã được hắn kích hoạt, vô số loại đan dược kỳ dị được tinh luyện, từ những viên đan cơ bản giúp tăng cường tu vi, đến những viên thần đan có thể cải tử hoàn sinh, thậm chí là những loại đan dược nghịch thiên có thể thay đổi huyết mạch, tái tạo kinh mạch.

Sự thấu hiểu của hắn về Đan Đạo đã đạt đến một cảnh giới mà ngay cả những Đan Thần thượng cổ cũng khó lòng sánh kịp. Hắn không chỉ hiểu công thức, mà còn hiểu bản chất của từng loại linh thảo, từng loại khoáng thạch, cách chúng tương tác với nhau, cách chúng hòa hợp với Đạo. Hắn đã tìm ra những phương pháp luyện đan thất truyền, thậm chí sáng tạo ra những loại đan dược mới, vượt xa tưởng tượng của người đời. Cái gọi là “Đan Đạo chí tôn” ở hạ giới, giờ đây trong mắt hắn chỉ là những trò vặt trẻ con.

Nhưng Đan Đạo chỉ là một phần. Quan trọng hơn, hắn đã khám phá ra những bí mật sâu xa hơn về tu luyện và bản chất của vũ trụ. Những cuốn cổ thư ở đây không chỉ ghi lại công pháp, mà còn chứa đựng những triết lý, những suy tư của các cường giả viễn cổ về Thiên Đạo, về Luân Hồi, về sự tồn tại. Hắn đã học được cách nhìn nhận thế giới không chỉ bằng mắt thường, mà bằng cả thần hồn, bằng cả ý chí. Hắn cảm nhận được sự vận hành của các quy tắc, sự luân chuyển của năng lượng, và cả những lỗ hổng, những điểm yếu trong cái gọi là “Thiên Đạo” mà bấy lâu nay mọi người vẫn tôn sùng.

Một tiếng thở dài nhẹ nhàng thoát ra từ lồng ngực. Lý Vân Tiêu mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn vẻ sắc sảo thường ngày, mà thay vào đó là sự thâm thúy, tĩnh lặng như biển cả, nhưng ẩn chứa một dòng điện cuộn trào của ý chí và trí tuệ. Hắn đã hấp thụ quá nhiều, đồng hóa quá nhiều. Giờ đây, hắn không còn là Lý Vân Tiêu của ngày xưa, mà là một thực thể hoàn toàn mới, một kẻ mang trong mình tri thức của hàng vạn năm, sức mạnh của hàng ngàn kỷ nguyên.

Hắn đứng dậy, cảm nhận luồng năng lượng cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều đang reo vang, mỗi sợi tóc đều tỏa ra linh quang nhàn nhạt. Tu vi của hắn không thể dùng cảnh giới thông thường để đo lường nữa. Hắn đã vượt qua những giới hạn mà người hạ giới không thể tưởng tượng, và giờ đây, ngay cả những cường giả Thượng Giới cũng sẽ phải giật mình nếu cảm nhận được khí tức của hắn.

“Đã bao lâu rồi?” Hắn tự hỏi. Thời gian trong không gian này bị bóp méo, nhưng trực giác của hắn mách bảo rằng đã có một khoảng thời gian đáng kể trôi qua bên ngoài. Có lẽ là vài năm, hoặc thậm chí là vài thập kỷ. Nhưng đối với hắn, đó chỉ là một cái chớp mắt trong hành trình vô tận. Hắn không quan tâm. Thời gian chỉ là một công cụ, và hắn đã sử dụng nó hiệu quả hơn bất cứ ai.

Hắn khẽ vẫy tay, một viên đan dược màu tím ngọc bích xuất hiện trên lòng bàn tay. Viên đan này không có mùi hương nồng nặc, không có linh quang chói mắt, nhưng lại toát ra một sự cổ xưa, một sự vĩnh hằng khó tả. Đây là thành quả mới nhất của hắn, một viên đan có thể củng cố căn cơ, tinh lọc huyết mạch, và thậm chí kích thích tiềm năng ẩn sâu nhất của một tu sĩ. Hắn gọi nó là “Nghịch Thiên Đan” – một cái tên đầy ngạo nghễ, một lời tuyên chiến với định mệnh.

“Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Kiêu?” Hắn nhắc lại những lời hắn đã nói trước khi chìm đắm vào tu luyện. Một nụ cười khinh miệt hiện lên trên môi. “Các ngươi chỉ là những con rối được sắp đặt bởi cái gọi là ‘Thiên Đạo’. Còn ta, ta là kẻ sẽ phá tan sân khấu đó, xé nát tấm màn che mắt thiên hạ, và để lộ ra bản chất mục nát của các ngươi.”

Hắn đã sẵn sàng. Cánh cửa bí ẩn dẫn đến không gian này vẫn mở ra, chào đón hắn bất cứ lúc nào hắn muốn trở lại để nghiên cứu thêm. Nhưng giờ là lúc hắn phải đối mặt với thế giới bên ngoài, thế giới Thượng Giới khắc nghiệt, nơi những cường giả tự xưng là Thần, là Tiên đang nắm giữ quyền lực. Hắn sẽ không trốn tránh. Hắn sẽ đối đầu. Hắn sẽ chứng minh rằng một phàm nhân bị ruồng bỏ từ hạ giới có thể lật đổ mọi quy tắc.

Với một ý niệm, cảnh tượng xung quanh hắn bắt đầu thay đổi. Những kệ sách khổng lồ, những lò luyện đan rực lửa, những dòng chữ phù văn cổ xưa dần mờ đi, tan biến vào hư vô. Hắn cảm thấy một lực hút nhẹ nhàng kéo mình về phía trước, về phía cánh cửa mà hắn đã bước vào từ rất lâu trước đây.

Khi tầm nhìn ổn định trở lại, Lý Vân Tiêu nhận ra mình đang đứng trong một hang động hoang vắng, nơi hắn đã tìm thấy lối vào bí mật. Hang động vẫn y nguyên, không một chút thay đổi. Điều này cho thấy không có ai phát hiện ra sự tồn tại của không gian bí mật hay sự biến mất của hắn trong thời gian qua. Đây là một tin tốt. Sự bí ẩn luôn là một lợi thế.

Hắn hít thở luồng không khí bên ngoài, cảm nhận linh khí Thượng Giới dồi dào hơn gấp trăm lần so với hạ giới. Linh khí này đã được hắn thanh lọc và hấp thụ trong không gian bí mật, giờ đây đối với hắn không còn là trở ngại mà là nguồn tài nguyên vô tận. Hắn khẽ nhắm mắt, thần thức khuếch tán ra xung quanh. Lập tức, một bản đồ tinh thần khổng lồ hiện lên trong tâm trí hắn.

Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những sinh linh mạnh mẽ cách đó hàng ngàn dặm, những dòng linh mạch khổng lồ chảy sâu dưới lòng đất, và cả những vùng cấm địa ẩn chứa sức mạnh cổ xưa. Thần thức của hắn giờ đây đã đạt đến cấp độ có thể bao trùm một khu vực rộng lớn, vượt xa bất kỳ cường giả Thượng Giới nào mà hắn từng biết đến từ những ký ức hay ghi chép. Hắn có thể dễ dàng phát hiện ra những cạm bẫy, những trận pháp ẩn giấu, và cả những bí mật mà người khác không thể nhìn thấy.

Qua thần thức, hắn nhận ra mình đang ở trong một khu vực hiểm trở, xa xôi của Thượng Giới, một nơi ít người đặt chân tới. Điều này cũng tốt, giúp hắn có thời gian thích nghi và lên kế hoạch mà không bị phát hiện quá sớm. Nhưng hắn cũng nhận thấy một số dấu hiệu bất thường. Có vẻ như trong thời gian hắn bế quan, đã có những cuộc giao tranh diễn ra ở khu vực lân cận, hoặc có những thế lực mới đang hoạt động.

Một âm thanh nhỏ vang lên trong thần thức của hắn, như tiếng một luồng khí tức yếu ớt đang cố gắng di chuyển. Hắn tập trung, nhận ra đó là một sinh vật nhỏ bé, có vẻ như đang bị thương nặng, đang cố gắng thoát khỏi một thứ gì đó. Hắn khẽ nhíu mày. Đối với hắn bây giờ, bất kỳ sinh linh nào cũng là một mắt xích trong mạng lưới thông tin của Thượng Giới. Hơn nữa, giúp đỡ một sinh linh yếu ớt có thể là khởi đầu cho một cơ duyên, hoặc ít nhất là một cách để hiểu rõ hơn về tình hình hiện tại.

Lý Vân Tiêu không hề do dự. Hắn vận chuyển thân pháp, biến thành một tia sáng mờ ảo, lao vút về phía nguồn khí tức yếu ớt kia. Tốc độ của hắn nhanh đến kinh người, gần như xuyên qua không gian. Đây cũng là một trong những kỹ năng mà hắn đã lĩnh ngộ được từ các cổ thư, một loại thân pháp có thể sánh ngang với các thần thông dịch chuyển của Thượng Giới.

Chỉ trong vài hơi thở, hắn đã đến được vị trí. Đó là một khu rừng rậm rạp, cây cối cổ thụ vươn cao ngất trời, lá cây to lớn che khuất ánh sáng mặt trời. Giữa khu rừng, một con Linh Thú nhỏ bé, hình dáng giống như một con hồ ly trắng muốt, đang thoi thóp nằm dưới gốc cây, thân thể đầy vết thương, máu nhuộm đỏ bộ lông trắng tinh. Đôi mắt nó nhìn Lý Vân Tiêu đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng.

Ngay bên cạnh nó, có một vài dấu vết của trận pháp và một luồng khí tức tà ác còn vương lại. Rõ ràng, con Linh Thú này đã bị một kẻ nào đó tấn công và trọng thương. Lý Vân Tiêu khẽ lắc đầu. Dù là ở hạ giới hay thượng giới, kẻ mạnh vẫn luôn bắt nạt kẻ yếu. Đây là một quy luật không đổi, nhưng cũng là quy luật mà hắn muốn phá bỏ.

Hắn không nói gì, chỉ khẽ vươn tay. Một luồng linh lực tinh khiết, mang theo sinh cơ dồi dào, nhẹ nhàng bao phủ lấy con Linh Thú. Các vết thương trên người nó bắt đầu khép lại, máu ngừng chảy, và bộ lông trắng muốt dần trở lại vẻ ban đầu. Con hồ ly nhỏ run rẩy, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn hắn, không còn vẻ sợ hãi mà thay vào đó là sự kinh ngạc và biết ơn sâu sắc.

Đây chỉ là một hành động nhỏ, nhưng nó thể hiện rõ ràng sức mạnh và sự thấu hiểu của Lý Vân Tiêu đối với sinh mệnh. Hắn không chỉ là một chiến sĩ, một đan sư, mà còn là một người có thể điều khiển sinh tử, xoay chuyển càn khôn. Hắn đã sẵn sàng cho những gì sắp tới. Thượng Giới sẽ không còn yên bình nữa. Kẻ “Nghịch Thiên” đã trở lại, và hắn sẽ không chỉ bước qua mọi rào cản, mà còn tạo ra những con đường mới, không ai có thể ngờ tới.

“Tên của ta là Lý Vân Tiêu,” hắn khẽ nói, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. “Ngươi có muốn theo ta không?”

Con hồ ly nhỏ khẽ cụp tai, rồi dùng hết sức mình đứng dậy, khập khiễng bước về phía hắn, dụi đầu vào chân hắn, như một lời thề nguyện trung thành. Nó không biết, quyết định này của nó sẽ dẫn nó đến một hành trình vĩ đại, một hành trình cùng với một kẻ sẽ thay đổi cả vận mệnh của Chư Thiên Vạn Giới. Cánh cửa Thượng Giới đã hoàn toàn mở ra, và Lý Vân Tiêu, với tất cả sự kiêu ngạo và tự tin của mình, đã sẵn sàng để viết lại lịch sử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8