Nghịch Thiên
Chương 378

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:49:40 | Lượt xem: 4

Lý Vân Tiêu ngồi xếp bằng, đôi mắt khẽ nhắm nhưng thần thức lại mở rộng đến cực hạn, xuyên thấu qua từng lớp bụi bặm, từng vết nứt của thời gian mà khám phá. Cái gọi là “quét dọn” trong mắt Tiêu Thụy chỉ là một công việc tạp vụ, nhưng trong mắt hắn, đây là một cơ hội vàng để chạm vào những bí mật mà người khác không thể nhìn thấy.

Tiếng thì thầm của linh khí không phải là những luồng năng lượng trôi nổi vô định. Chúng mang theo ký ức. Từng hạt bụi linh khí trong Thần Đan Các này dường như đã tồn tại qua hàng ngàn năm, hấp thụ vô số thông tin về những người từng bước qua, những công pháp từng được thi triển, những loại đan dược từng được luyện chế. Hắn “nghe” thấy tiếng oanh minh của một lò luyện đan khổng lồ đã im lìm từ lâu, tiếng xào xạc của những trang sách cổ bị thời gian ăn mòn, tiếng cười nói, tiếng thở dài của những vị Đan sư vĩ đại từng ngự trị nơi đây.

Tiếng rung động của pháp trận thì càng rõ ràng hơn. Thần Đan Các này không hề đơn giản. Dưới lớp vỏ hoang tàn, một hệ thống pháp trận đồ sộ vẫn đang vận hành, dù chỉ còn là những tàn dư yếu ớt. Chúng không phải là những trận pháp phòng thủ thông thường, mà là những trận pháp bảo hộ và phong ấn. Bảo hộ những thứ quý giá bên trong, và phong ấn những bí mật không muốn bị tiết lộ ra ngoài. Lý Vân Tiêu, với kiến thức trận pháp đỉnh cao từ kiếp trước, nhanh chóng nhận ra sự phức tạp và tinh vi của chúng. Những trận pháp này có lẽ đã có từ thời xa xưa, khi Thần Đan Các còn ở thời kỳ huy hoàng nhất, đủ để che mắt cả những cường giả Thượng Giới hiện tại.

Hắn hít một hơi thật sâu, luồng linh khí cổ xưa tràn vào phổi, mang theo một chút mùi ẩm mốc và sự tịch mịch của thời gian. Thần thức của hắn dần dần tìm thấy một điểm kỳ lạ. Đó là một khu vực ở phía tây bắc của căn phòng, nơi linh khí trở nên đặc quánh một cách bất thường, nhưng lại bị một lực lượng vô hình nào đó ép nén, khiến nó gần như không thể cảm nhận được bằng thần thức thông thường. Đây chính là “tiếng gọi của những bí mật bị chôn vùi”.

Lý Vân Tiêu đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng không một tiếng động. Hắn đi thẳng tới bức tường đá sẫm màu, nơi mà ngay cả ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ cũng khó lòng chiếu tới. Bức tường này thoạt nhìn không khác gì những bức tường khác, đầy rêu phong và bụi bặm. Nhưng khi Lý Vân Tiêu đặt lòng bàn tay lên đó, hắn cảm nhận được một luồng nhiệt độ rất nhẹ, khác biệt hoàn toàn với sự lạnh lẽo xung quanh.

“Có lẽ nào…” hắn lẩm bẩm. Hắn nhắm mắt lại, truyền một dòng thần thức tinh thuần vào bức tường. Dòng thần thức của hắn không bị cản trở bởi vật lý, mà nó xuyên qua lớp đá, chạm vào một lớp kết giới vô hình bên trong. Kết giới này không phải là để ngăn cản, mà là để “xác nhận”.

Hắn bắt đầu phân tích. Đây là một trận pháp nhận chủ, cực kỳ cổ xưa và phức tạp, đòi hỏi một loại huyết mạch đặc thù hoặc một dấu ấn linh hồn cụ thể để kích hoạt. Tuy nhiên, qua hàng vạn năm, sức mạnh của trận pháp đã suy yếu đến mức cực điểm, và dấu ấn huyết mạch ban đầu có lẽ cũng đã phai nhạt.

“Một trận pháp nhận chủ đã suy yếu ư? Vậy thì ta có thể phá giải bằng cách cưỡng chế nhận chủ, hoặc đơn giản hơn, lợi dụng lỗ hổng của thời gian.”

Lý Vân Tiêu vận chuyển Hỗn Độn Chi Khí trong đan điền, một luồng năng lượng nguyên thủy, vượt qua mọi quy tắc thông thường, từ từ thẩm thấu vào trận pháp. Hỗn Độn Chi Khí không thuộc về bất kỳ huyết mạch hay dòng tộc nào, nó là cội nguồn của vạn vật, và cũng là kẻ phá vỡ mọi xiềng xích. Ngay lập tức, trận pháp cổ xưa như gặp phải khắc tinh, bắt đầu rung động dữ dội. Những hoa văn mờ nhạt xuất hiện trên bức tường, lúc ẩn lúc hiện, như những linh hồn bị giam cầm đang cố gắng giãy giụa.

Một tiếng “cạch” khẽ vang lên. Bức tường đá từ từ tách ra ở giữa, lộ ra một khe hở nhỏ, rồi dần dần mở rộng, hé lộ một lối đi tối đen như mực. Một luồng linh khí tinh thuần và cổ xưa hơn rất nhiều tràn ra, mang theo hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc và một chút mùi mực giấy đã phong hóa. Mùi hương này không hề làm Lý Vân Tiêu khó chịu, ngược lại, nó khiến hắn cảm thấy sảng khoái và tràn đầy sức sống.

Hắn bước vào trong, không chút do dự. Lối đi dẫn xuống một cầu thang xoắn ốc, được chạm khắc tinh xảo nhưng đã phủ đầy bụi. Dưới ánh sáng mờ ảo của một viên dạ minh châu tự phát sáng trên đỉnh đầu (hẳn là một phần của trận pháp bảo hộ), hắn thấy một căn phòng bí mật rộng lớn. Nó không hề có vẻ hoang tàn như bên ngoài, mà được bảo quản gần như nguyên vẹn.

Căn phòng chất đầy những kệ sách làm từ gỗ Tử Kim, loại gỗ cực kỳ quý hiếm có khả năng chống lại sự ăn mòn của thời gian và linh khí. Trên các kệ là vô số những ngọc giản, cuốn sách cổ được viết trên da thú, và những tấm bia đá nhỏ khắc đầy phù văn. Ở trung tâm căn phòng, một chiếc lò luyện đan cổ kính, to lớn, màu xanh đen, đứng sừng sững, bề mặt khắc họa vô số hình ảnh kỳ dị của chim thú và tinh tú.

“Đây rồi!” Lý Vân Tiêu thở ra một hơi, ánh mắt rực sáng. “Đây mới là Thần Đan Các chân chính!”

Hắn tiến lại gần chiếc lò luyện đan. Nó tỏa ra một luồng khí tức hùng vĩ nhưng lại cực kỳ ôn hòa, giống như một vị tiền bối ẩn mình trong núi sâu. Tay hắn chạm vào bề mặt lạnh lẽo của lò. Một dòng cảm ứng truyền đến, cho hắn biết rằng chiếc lò này không chỉ là một công cụ, mà còn có linh tính, một linh tính đang ngủ say.

“Thiên Hoang Đan Lô… không ngờ nó lại ở đây!” Lý Vân Tiêu không kìm được mà thốt lên. Thiên Hoang Đan Lô là một trong Thập Đại Thần Lô của giới luyện đan cổ đại, có khả năng hấp thụ linh khí trời đất để tự động tẩm bổ dược liệu, thậm chí có thể nâng cao phẩm chất của đan dược thêm một cấp. Nó đã biến mất từ hàng vạn năm trước, trở thành một truyền thuyết.

Hắn quay sang những kệ sách. Không cần đọc, chỉ cần dùng thần thức lướt qua, Lý Vân Tiêu đã cảm nhận được sự uyên thâm của những tri thức được chứa đựng bên trong. Đây không phải là những công pháp, đan phương tầm thường. Đây là những ghi chép về các loại linh dược đã thất truyền, những phương pháp luyện đan đã bị quên lãng, những lý luận về Đan Đạo sâu xa mà ngay cả những Đan Vương Đan Hoàng ở Thượng Giới hiện tại cũng khó lòng chạm tới.

Một cuốn ngọc giản cổ xưa nhất, nằm ở vị trí trung tâm, thu hút sự chú ý của hắn. Hắn nhẹ nhàng cầm lên. Trên đó không có tên, nhưng khi thần thức hắn chạm vào, một dòng thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí hắn. Đó là “Đan Đạo Nguyên Khải”, một bộ sách kinh điển được cho là đã bị hủy diệt trong một trận đại chiến cổ xưa, ghi chép lại nguồn gốc của Đan Đạo và những chân lý tối thượng của nó.

“Đan Đạo Nguyên Khải… Thiên Hoang Đan Lô…” Lý Vân Tiêu cảm thấy như mình vừa trúng phải một món quà từ trời rơi xuống. Tiêu Thụy chỉ muốn hắn quét dọn một căn phòng bỏ hoang, nhưng hắn lại vô tình tìm thấy một kho báu vô giá, đủ để lay chuyển toàn bộ giới luyện đan của Thượng Giới.

Hắn ngồi xuống trước kệ sách, không vội vàng đọc từng cuốn một. Thay vào đó, hắn lại nhắm mắt, để thần thức của mình như một tấm lưới khổng lồ, từ từ bao phủ toàn bộ căn phòng bí mật. Hắn không chỉ đọc chữ, mà còn cảm nhận những vết tích của thời gian, những năng lượng còn sót lại từ những Đan sư cổ đại, những tư tưởng đã chìm sâu vào quên lãng.

“Thần Đan Các này không phải là một nơi bị bỏ hoang, mà là một nơi bị phong ấn.” Lý Vân Tiêu thầm nghĩ. “Những tri thức này, những bảo vật này, có lẽ là quá nguy hiểm, hoặc quá mạnh mẽ, không phù hợp với cái gọi là ‘Thiên Đạo’ của thời đại này. Chúng là những hạt giống của sự ‘Nghịch Thiên’.”

Hắn bắt đầu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Không phải là để báo thù ngay lập tức, mà là để hấp thụ, để thấu hiểu, để biến tất cả những thứ này thành một phần của bản thân. Hắn sẽ không chỉ biến nơi này thành thư viện cá nhân, mà còn là lò luyện đan cá nhân, là thánh địa cá nhân của hắn trên con đường Nghịch Thiên.

Thời gian trôi qua, Lý Vân Tiêu chìm đắm trong biển kiến thức vô tận. Hắn không biết bên ngoài đã bao lâu, chỉ biết rằng mỗi giây phút trôi qua, tầm nhìn của hắn về Đan Đạo, về tu luyện, và thậm chí về vũ trụ, đều được mở rộng thêm một tầng. Cái gọi là “phế vật” từ hạ giới, giờ đây đang nắm giữ những bí mật có thể định nghĩa lại cả một kỷ nguyên.

“Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Kiêu?” Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười đầy tự tin và khinh bạc xuất hiện trên gương mặt. “Rồi các ngươi sẽ thấy, thế nào là một kẻ ‘Nghịch Thiên’ thực sự. Cánh cửa này vừa được mở ra, và ta sẽ không chỉ bước qua, mà còn phá tan mọi rào cản trên con đường của mình.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8