Nghịch Thiên
Chương 377
Trận chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Lý Vân Tiêu khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng linh khí tinh thuần tràn vào cơ thể, tẩy rửa kinh mạch. Khác biệt hoàn toàn so với hạ giới. Dù chỉ là một pháp trận tụ linh nhỏ, nhưng hiệu quả mang lại lại vượt xa những gì hắn từng trải nghiệm. Cổ Thần Vực, đúng là một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Hắn hít sâu một hơi, mở mắt ra. Ánh mắt tĩnh lặng như hồ sâu, nhưng lại ẩn chứa một ngọn lửa bất khuất. Hắn không phải là kẻ yếu đuối, cũng không phải là kẻ cam chịu. Từ khi sinh ra đã bị coi là phế vật, hắn đã quen với việc lật ngược mọi định kiến. “Phu dịch” ư? “Hạ giới” ư? Những danh xưng đó chỉ càng khiến ngọn lửa trong tim hắn bùng cháy dữ dội hơn.
Căn phòng tuy tinh xảo nhưng vẫn mang đậm khí tức tạm bợ, như thể chỉ dành cho những kẻ không đáng để đầu tư lâu dài. Điều này càng củng cố thêm suy nghĩ của Lý Vân Tiêu về địa vị của mình ở nơi đây. Hắn không vội vàng tu luyện. Điều quan trọng nhất lúc này là thu thập thông tin.
Hắn nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, cánh cửa gỗ lim khẽ khàng đóng lại phía sau. Hành lang dài và rộng, được chạm khắc tinh xảo với những phù điêu cổ xưa mà hắn chưa từng thấy. Tiếng bước chân của hắn vang vọng trong sự tĩnh mịch, nhưng rồi lại bị nuốt chửng bởi sự ồn ào từ xa vọng lại – có lẽ là khu vực làm việc của các phu dịch khác.
Một lúc sau, hắn đến một đại sảnh lớn, nơi có rất nhiều người đang qua lại. Hầu hết đều mặc đồng phục màu xám tro, giống như hắn, biểu thị thân phận phu dịch. Tuy nhiên, cũng có một số ít người mặc trang phục lụa là, toát ra khí chất cao quý, ánh mắt quét qua những phu dịch như thể nhìn những hạt bụi. Lý Vân Tiêu cảm nhận được vô số ánh mắt dò xét, khinh thường lướt qua mình. Hắn không để tâm, chỉ lặng lẽ quan sát.
Bỗng, một giọng nói the thé vang lên:
“Này, tiểu tử kia! Ngươi là người mới đến sao? Không biết quy tắc à? Nhìn thấy Tiêu quản sự không cúi đầu hành lễ sao?”
Lý Vân Tiêu quay đầu lại. Một nam nhân dáng người gầy gò, đôi mắt ti hí, vẻ mặt kênh kiệu đang đứng cách hắn không xa. Hắn mặc một bộ y phục màu lam nhạt, tuy cũng là phu dịch nhưng lại có vẻ cao hơn một bậc. Sau lưng hắn là hai tên phu dịch khác đang nhe răng cười cợt.
“Ngươi đang nói ta?” Lý Vân Tiêu thản nhiên hỏi, ánh mắt không chút dao động.
Nam nhân gầy gò nhướng mày: “Ha! Đúng là kẻ hạ giới không có quy củ. Ngươi không biết ‘Tiêu quản sự’ là chức vị gì sao? Ta là Tiêu Thụy, phụ trách quản lý khu vực phu dịch mới đến này. Ngươi là kẻ vừa phi thăng lên từ hạ giới đúng không? Mùi bùn đất còn chưa rửa sạch mà đã dám ngẩng cao đầu như vậy?”
Hắn tiến lại gần, chóp mũi hếch lên, dò xét Lý Vân Tiêu từ đầu đến chân. “Thôi được, ta không chấp nhặt với kẻ mới đến như ngươi. Nhưng nhớ kỹ, ở Cổ Thần Vực này, thân phận Tiêu Thụy ta cao quý hơn ngươi nhiều. Ngươi là phu dịch mới, phải làm quen với công việc. Ngươi sẽ được phân công quét dọn toàn bộ Thần Đan Các ở tầng dưới. Nhớ kỹ, phải sạch sẽ không một hạt bụi, nếu không, đừng trách ta không khách khí!”
Thần Đan Các là nơi cất giữ các loại linh đan dược liệu quý giá của Cổ Thần Vực, vô cùng rộng lớn và quan trọng. Việc giao cho một kẻ mới đến công việc quét dọn nơi này, lại còn là toàn bộ tầng dưới, rõ ràng là một sự sỉ nhục và thử thách. Một phu dịch bình thường sẽ mất ít nhất vài ngày, thậm chí cả tuần để hoàn thành công việc này một cách tươm tất.
Lý Vân Tiêu nheo mắt. Đây chính là sự khinh miệt mà hắn đã dự đoán. Nhưng hắn không tức giận. Hắn đã thấy vô số kẻ như Tiêu Thụy ở hạ giới, chỉ là một con chó sai vặt của kẻ mạnh hơn, nhưng lại thích ra oai với kẻ yếu hơn mình.
“Thần Đan Các?” Lý Vân Tiêu lặp lại, giọng điệu bình tĩnh đến lạ. “Ta có thể hỏi, Thần Đan Các có bao nhiêu tầng không?”
Tiêu Thụy bật cười khinh miệt: “Ngươi hỏi làm gì? Với thân phận của ngươi, đừng hòng bước chân lên tầng hai! Thần Đan Các tổng cộng có chín tầng, mỗi tầng đều có pháp trận bảo vệ, cấm kẻ không có lệnh bài tự tiện xông vào. Nhưng thôi, ta nói cho ngươi biết làm gì, dù sao ngươi cũng chỉ là một con kiến mà thôi.”
Hắn vỗ vai Lý Vân Tiêu một cái thật mạnh, ý muốn gây áp lực. “Nhớ kỹ lời ta, đừng có làm hỏng việc. Nếu không, ở Cổ Thần Vực này, có trăm ngàn cách để khiến ngươi sống không bằng chết!”
Lý Vân Tiêu không hề nhúc nhích trước cái vỗ vai đó. Sức lực của Tiêu Thụy đối với hắn chẳng khác nào gãi ngứa. Hắn chỉ khẽ nhếch môi, nở một nụ cười khó lường.
“Đa tạ Tiêu quản sự đã chỉ giáo. Ta sẽ ghi nhớ.” Hắn nói, giọng điệu vẫn bình thản. “Vậy, ta có thể đi làm việc được chưa?”
Tiêu Thụy có chút bất ngờ trước thái độ bình tĩnh của Lý Vân Tiêu. Hắn nghĩ rằng kẻ hạ giới này sẽ phải sợ hãi, thậm chí van xin. Nhưng không ngờ, hắn lại lạnh nhạt như vậy. Điều này khiến Tiêu Thụy càng thêm khó chịu.
“Hừ! Cứ đi đi! Nhớ kỹ, phải sạch sẽ! Ta sẽ đích thân kiểm tra!” Tiêu Thụy hất hàm, ra hiệu cho hai tên phu dịch kia đi theo mình.
Lý Vân Tiêu không nói gì thêm, quay người bước đi theo hướng Tiêu Thụy đã chỉ. Hắn không quan tâm đến ánh mắt chế giễu của Tiêu Thụy hay những lời xì xào của những phu dịch khác. Điều hắn quan tâm là Thần Đan Các.
Một nơi cất giữ linh đan dược liệu quý giá, lại có tới chín tầng, mỗi tầng đều có pháp trận bảo vệ. Đây không chỉ là một công việc lao động đơn thuần, mà còn là một cơ hội tuyệt vời để Lý Vân Tiêu thăm dò. Với kiến thức về trận pháp và luyện đan của hắn, đây chẳng khác nào một kho báu đang chờ được khai thác.
Hắn nhanh chóng tìm đến Thần Đan Các. Đó là một tòa kiến trúc đồ sộ, được xây dựng bằng những loại đá quý hiếm, tỏa ra một luồng linh khí nồng đậm và hương thơm dược liệu thoang thoảng. Cánh cửa chính cao lớn, trạm trổ hình ảnh rồng phượng uy nghi, bên trên có khắc một tấm biển lớn với ba chữ “Thần Đan Các” lấp lánh linh quang.
Bên trong, không gian rộng lớn đến choáng ngợp. Hàng loạt giá gỗ lim đen bóng cao vút, chất đầy các loại bình ngọc, hộp gấm, mỗi thứ đều chứa đựng một loại linh dược hoặc đan dược nào đó. Không khí ẩm ướt nhưng lại tinh khiết, có lẽ là để bảo quản dược liệu. Có vài phu dịch khác cũng đang làm việc lặt vặt ở đây, nhưng họ chỉ ở những khu vực nhỏ và không có quyền tiếp cận sâu hơn.
Lý Vân Tiêu không vội vã bắt tay vào quét dọn. Hắn đi dọc theo hành lang, ánh mắt lướt qua từng kệ dược liệu. Hắn nhận ra một số loại dược liệu quý hiếm mà hắn chỉ từng đọc trong sách cổ ở hạ giới, có những loại thậm chí đã tuyệt chủng. Giá trị của chúng ở đây dường như không được coi trọng như hắn tưởng tượng.
Điều này càng khẳng định suy nghĩ của hắn: Cổ Thần Vực này có tài nguyên phong phú đến mức vượt xa trí tưởng tượng của hạ giới. Và điều đó cũng có nghĩa là, nếu hắn có thể lợi dụng những tài nguyên này, tốc độ tu luyện của hắn sẽ tăng lên gấp bội.
Hắn chú ý đến các pháp trận. Đúng như Tiêu Thụy nói, mỗi khu vực đều có pháp trận bảo vệ. Chúng tuy không phải là pháp trận công kích, nhưng lại là pháp trận phong ấn, ngăn cản kẻ không phận sự tiếp cận. Tuy nhiên, với trình độ của Lý Vân Tiêu, hắn có thể nhận ra rằng những pháp trận này không quá phức tạp, chỉ là cấp độ cơ bản của Cổ Thần Vực.
Hắn khẽ chạm tay vào một cột đá gần đó, nơi có một đường vân pháp trận ẩn hiện. Một dòng linh lực tinh tế lướt qua ngón tay hắn. Hắn mỉm cười. Những pháp trận này, đối với hắn, không phải là bức tường, mà là những cánh cửa.
“Quét dọn sạch sẽ không một hạt bụi sao?” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm. Hắn nhặt lên một chiếc chổi cũ kỹ mà một phu dịch bỏ lại. “Được thôi, ta sẽ quét dọn. Nhưng không chỉ là bụi bẩn bên ngoài, mà còn là những ‘bụi bẩn’ đã che mờ tầm nhìn của các ngươi về một kẻ hạ giới.”
Hắn bắt đầu công việc, nhưng không phải theo cách thông thường. Mỗi bước đi, mỗi động tác của hắn đều ẩn chứa sự tính toán. Hắn không chỉ quét dọn, mà còn thăm dò. Hắn không chỉ làm nhiệm vụ, mà còn tìm kiếm cơ hội. Hắn sẽ dùng chính cái thân phận “phu dịch” này để ẩn mình, để học hỏi, và để chuẩn bị cho sự bùng nổ của mình.
Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi Lý Vân Tiêu. Cổ Thần Vực, Thượng Giới, Thiên Đạo… tất cả đều sẽ phải run sợ trước ý chí nghịch thiên của hắn. Con đường này mới chỉ bắt đầu, nhưng hắn tin chắc, sẽ có một ngày, tên của hắn sẽ vang vọng khắp Chư Thiên Vạn Giới, không phải với tư cách một phu dịch, mà là kẻ đã lật đổ Thiên Đạo.
Hắn nhắm mắt lại, linh hồn lực lan tỏa, lướt qua từng ngóc ngách của Thần Đan Các tầng một. Hắn không chỉ cảm nhận được linh khí, mà còn cảm nhận được sự dao động của các pháp trận, cấu trúc của các kệ thuốc, thậm chí cả từng loại dược liệu được cất giữ. Kỹ năng thăm dò của hắn đã đạt đến một cảnh giới mà người thường khó có thể tưởng tượng được.
Một ý tưởng nảy ra trong đầu hắn. Nếu đây là Thần Đan Các, vậy chắc chắn sẽ có rất nhiều tài liệu về đan dược và pháp trận. Những thứ này đối với Cổ Thần Vực có thể là phổ biến, nhưng đối với hắn, chúng là kho tàng kiến thức vô giá. Hắn sẽ không chỉ hoàn thành nhiệm vụ quét dọn, mà còn biến nơi này thành thư viện cá nhân của mình.
“Tiêu Thụy, ngươi nghĩ rằng ngươi đã giao cho ta một công việc khổ sai?” Lý Vân Tiêu thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên một tia sáng rực rỡ. “Ngươi đã vô tình mở ra cánh cửa cho ta tiến vào thế giới này, và ta sẽ không khiến ngươi thất vọng… về sự thay đổi mà ta sẽ mang lại.”
Hắn đặt chiếc chổi xuống, ngồi xếp bằng giữa căn phòng rộng lớn. Không, hắn không tu luyện. Hắn đang lắng nghe. Lắng nghe tiếng thì thầm của linh khí, tiếng rung động của pháp trận, tiếng gọi của những bí mật bị chôn vùi trong Thần Đan Các này. Hắn đang bắt đầu xây dựng nền móng cho cuộc hành trình Nghịch Thiên của mình, ngay tại nơi mà người khác coi là điểm xuất phát thấp hèn nhất.