Nghịch Thiên
Chương 376
Lý Vân Tiêu hóa thành một đạo cầu vồng, xé gió bay vút. Dưới chân hắn, phàm trần đã lùi lại thành một chấm nhỏ, không còn chút hơi thở nào của thế giới cũ. Trước mắt hắn, Cổ Thần Vực hiện ra với một vẻ hùng vĩ khó tin, tựa như một bức tranh thủy mặc khổng lồ được vẽ bằng linh khí và những ngọn núi cao ngất trời. Hắn đã từng nhìn thấy nhiều kỳ quan, nhưng chưa bao giờ có thứ gì sánh bằng cái cảm giác choáng ngợp này.
Linh khí ở đây đậm đặc đến nỗi có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết thành từng dải sương mù lãng đãng quanh những đỉnh núi chót vót, nuôi dưỡng những loài linh thảo quý hiếm mà ở hạ giới chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Dưới những tầng mây trắng xóa, một tòa thành khổng lồ dần hiện rõ, đường nét kiến trúc cổ xưa nhưng lại mang vẻ hiện đại, lấp lánh ánh sáng huyền ảo. Đó là Thiên Khuyết Thành, cửa ngõ đầu tiên của Cổ Thần Vực mà hắn đặt chân đến.
Tòa thành không chỉ lớn, mà còn cao. Những bức tường thành sừng sững vươn lên đến tận mây xanh, được khắc đầy những phù văn cổ xưa phát ra ánh sáng nhàn nhạt, tựa như một pháo đài bất khả xâm phạm. Trên không trung, từng đoàn phi thuyền khổng lồ, những con linh thú mang theo cường giả, hoặc những tu sĩ tự mình ngự không, lướt qua lại tấp nập, tạo thành một khung cảnh vô cùng tráng lệ và sôi động. Lý Vân Tiêu hạ thấp độ cao, hòa mình vào dòng người đang hướng về phía cổng thành chính.
Cổng thành Thiên Khuyết rộng lớn đến mức mười chiếc xe ngựa cũng có thể song song đi qua. Hai bên cổng, những binh lính mặc giáp vàng, tay cầm trường thương, đứng gác với khí thế uy nghiêm. Khí tức của bọn họ, dù chỉ là những binh lính gác cổng, cũng đã đạt tới cảnh giới Tụ Đỉnh, thậm chí là Hóa Thần, khiến Lý Vân Tiêu thầm kinh ngạc. Ở hạ giới, những tu sĩ như vậy đã có thể xưng bá một phương, nhưng ở đây, họ chỉ là những người gác cổng bình thường.
Khi Lý Vân Tiêu tiến đến gần, một làn sóng thần thức quét qua người hắn. Đó là những người lính gác đang kiểm tra thân phận của những người ra vào. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc này, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu khi luồng thần thức thô bạo quét qua đan điền và linh hồn mình.
“Dừng lại!” Một tiếng quát vang lên, đầy vẻ khinh miệt. Một tên lính gác có vẻ ngoài cao ngạo, khuôn mặt đầy vẻ bất mãn, chặn đường Lý Vân Tiêu. Hắn có tu vi Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, ánh mắt sắc bén quét qua Lý Vân Tiêu, lộ rõ vẻ chán ghét.
“Ngươi là ai? Không có lệnh bài thông hành của Cổ Thần Vực, lại dám xông thẳng vào Thiên Khuyết Thành?” Tên lính gác tên Lục Hổ hất hàm, giọng điệu đầy vẻ bề trên.
Lý Vân Tiêu nhíu mày. Hắn biết mình sẽ bị coi thường vì xuất thân hạ giới, nhưng không ngờ lại bị làm khó ngay từ bước đầu tiên. Hắn bình tĩnh đáp: “Ta là Lý Vân Tiêu, đến từ hạ giới. Muốn vào thành để tìm kiếm cơ duyên tu luyện.”
Nghe thấy hai chữ “hạ giới”, Lục Hổ và những tên lính gác khác đều bật cười chế nhạo. “Hạ giới? Hóa ra là một phàm nhân chưa biết trời cao đất rộng! Ngươi nghĩ Thiên Khuyết Thành này là chợ rau sao mà muốn vào là vào?”
“Lệnh bài thông hành? Ngươi có biết để có được một tấm lệnh bài, cần phải có thân phận và tu vi như thế nào không? Ngươi một kẻ hạ giới, có vẻ ngoài tu vi chỉ là Tụ Đỉnh Cảnh, lại còn dám nói muốn vào thành tìm cơ duyên?” Một tên lính khác xen vào, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.
Lý Vân Tiêu khẽ cười lạnh trong lòng. Tu vi Tụ Đỉnh Cảnh chỉ là vẻ bề ngoài hắn cố tình che giấu, để tránh gây sự chú ý quá mức. Thực lực chân chính của hắn đã vượt xa cảnh giới đó, đủ để đối phó với những tên lính gác này mà không cần tốn quá nhiều sức. Tuy nhiên, hắn không muốn gây chuyện lớn ngay khi vừa đặt chân đến đây. Mục tiêu của hắn là tìm hiểu, không phải gây thù chuốc oán vô cớ.
“Vậy phải làm thế nào mới có thể vào thành?” Lý Vân Tiêu hỏi, giọng điệu vẫn bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển.
Lục Hổ thấy Lý Vân Tiêu vẫn giữ được vẻ mặt bình thản, không hề hoảng sợ hay quỳ lạy cầu xin như những kẻ hạ giới khác, trong lòng càng thêm khó chịu. “Muốn vào thành à? Có hai cách. Một là nộp mười viên Thượng Phẩm Linh Thạch để đổi lấy lệnh bài tạm thời. Hai là… làm phu dịch cho thành, làm việc ba năm không công, sau đó mới được xem xét cấp lệnh bài.”
Mười viên Thượng Phẩm Linh Thạch! Con số đó là một gia tài khổng lồ ở hạ giới, đủ để xây dựng một tông môn nhỏ. Với Lý Vân Tiêu, dù hắn không thiếu linh thạch, nhưng cảm giác bị lợi dụng và khinh miệt như vậy khiến hắn không khỏi tức giận.
“Làm phu dịch? Ngươi nghĩ ta là ai?” Lý Vân Tiêu cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo. Khí thế từ cơ thể hắn đột nhiên hơi bùng lên, tuy chỉ là một tia rất nhỏ, nhưng cũng đủ khiến Lục Hổ và những tên lính gác khác cảm thấy một áp lực vô hình đè nén.
Lục Hổ giật mình. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh ẩn chứa trong người Lý Vân Tiêu, không hề đơn giản như vẻ ngoài Tụ Đỉnh Cảnh kia. Nhưng hắn đã quen với việc bắt nạt những kẻ yếu thế, nên vẫn cố giữ vẻ mặt hung hãn. “Hừ, dù ngươi có chút bản lĩnh, thì cũng chỉ là kẻ hạ giới mà thôi! Ở Cổ Thần Vực này, rồng cũng phải cuộn, hổ cũng phải nằm! Ngươi không có lệnh bài, không có thân phận, thì chỉ là một con kiến mà thôi!”
Lý Vân Tiêu không nói nhiều. Hắn vung tay, một túi trữ vật nhỏ bay thẳng về phía Lục Hổ. “Đây là mười viên Thượng Phẩm Linh Thạch. Đổi lấy lệnh bài.”
Lục Hổ bắt lấy túi trữ vật, thần thức quét qua, quả nhiên là mười viên Thượng Phẩm Linh Thạch sáng lấp lánh, linh khí tràn đầy. Hắn không ngờ một kẻ hạ giới lại có nhiều linh thạch đến vậy. Trong lòng tuy có chút kinh ngạc, nhưng vẫn lộ ra vẻ khinh thường. “Ngươi có linh thạch thì sao? Lệnh bài tạm thời cũng chỉ cho phép ngươi ở trong thành tối đa ba tháng. Sau đó, nếu không có thân phận chính thức, ngươi vẫn sẽ bị đuổi ra ngoài!”
Hắn ném một tấm lệnh bài bằng ngọc thô về phía Lý Vân Tiêu, rồi lạnh lùng nói: “Vào đi! Nhớ cho kỹ, ở đây không phải hạ giới của ngươi, đừng có gây chuyện!”
Lý Vân Tiêu nắm chặt lệnh bài, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa từ nó. Hắn không thèm để ý đến lời đe dọa của Lục Hổ, quay người bước qua cổng thành. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, không hề có chút do dự hay sợ hãi nào. Hắn không muốn làm phu dịch, hắn muốn đứng trên đỉnh cao, đối đầu trực diện với những kẻ tự xưng là đại diện của Thiên, và hơn thế nữa, thách thức chính cái Thiên Đạo mục nát này.
Vừa vào trong thành, một làn sóng ồn ào lập tức ập đến. Thiên Khuyết Thành rộng lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Những con phố đá xanh trải dài tít tắp, hai bên là những cửa hàng san sát nhau, bán đủ loại linh thảo, đan dược, pháp khí, công pháp mà hắn chưa từng thấy. Những tu sĩ đi lại trên phố, đa số đều mang khí tức mạnh mẽ, ít nhất cũng là Tụ Đỉnh Cảnh, thậm chí Hóa Thần Cảnh cũng không hiếm. Có những vị lão giả tóc bạc phơ, bước đi chậm rãi nhưng khí tức ẩn chứa còn đáng sợ hơn cả những tên lính gác kia, khiến Lý Vân Tiêu phải thầm rùng mình.
Hắn cũng nhận ra sự khác biệt rõ rệt về trang phục và khí chất của những người ở đây. Họ ăn mặc lộng lẫy hơn, khí tức cao quý hơn, và ánh mắt thường mang theo vẻ tự mãn, ít khi đặt kẻ khác vào trong mắt. Đặc biệt, những ánh mắt mà họ dành cho những kẻ có vẻ ngoài chất phác, hoặc có khí tức không thuần khiết như hắn, đều mang theo sự khinh bỉ rõ ràng.
“Kẻ hạ giới.” Hắn nghe loáng thoáng những lời thì thầm từ những tu sĩ lướt qua. Dù đã che giấu tốt đến mức nào, nhưng cái khí tức đặc trưng của hạ giới vẫn không thể hoàn toàn biến mất, ít nhất là đối với những cường giả thực sự ở đây.
Lý Vân Tiêu không quan tâm. Hắn đảo mắt quan sát, cố gắng thu thập càng nhiều thông tin càng tốt. Hắn cần một chỗ ở tạm thời, một nơi để bắt đầu tìm hiểu về Cổ Thần Vực, về các thế lực, về các quy tắc tu luyện ở đây. Hắn cần phải xây dựng lại từ con số 0, không phải về sức mạnh (vì hắn đã có đủ), mà là về danh tiếng, về vị thế.
Hắn đi sâu vào trong thành, tìm kiếm một khách điếm trông có vẻ bình dân hơn. Cuối cùng, hắn dừng lại trước một tòa nhà ba tầng khá cũ kỹ, treo tấm biển “Thiên Hạ Khách Điếm”. Dù là “bình dân”, nhưng so với những khách điếm ở hạ giới, nó vẫn vô cùng sang trọng.
Vào bên trong, một tiểu nhị với tu vi Tụ Đỉnh Cảnh sơ kỳ tiến đến, cung kính hỏi: “Vị khách quan này, ngài muốn nghỉ ngơi hay dùng bữa?”
Lý Vân Tiêu lấy ra lệnh bài tạm thời, đưa cho tiểu nhị. “Một phòng tốt nhất, và một bữa ăn đầy đủ, có thể cung cấp thêm thông tin về Thiên Khuyết Thành và Cổ Thần Vực thì càng tốt.”
Tiểu nhị liếc nhìn lệnh bài tạm thời, ánh mắt thoáng qua vẻ khinh thường nhưng rất nhanh đã che giấu đi. Hắn đã quá quen với những “kẻ hạ giới” như Lý Vân Tiêu. “Khách quan, phòng tốt nhất của chúng ta là Thiên Tự Phòng, giá một ngày là một viên Trung Phẩm Linh Thạch. Về thông tin, chúng ta có thể cung cấp một ít, nhưng sẽ tính thêm phí.”
Một viên Trung Phẩm Linh Thạch một ngày! Giá cả ở đây đắt đỏ đến kinh người. Nhưng Lý Vân Tiêu không hề nhíu mày. Hắn lấy ra một viên Thượng Phẩm Linh Thạch, đặt lên bàn. “Đây là mười viên Trung Phẩm Linh Thạch, đủ cho mười ngày. Và đây là một viên nữa, dùng để mua thông tin.”
Tiểu nhị hai mắt sáng rực. Một kẻ hạ giới lại hào phóng đến vậy! Hắn lập tức thay đổi thái độ, nụ cười trở nên niềm nở hơn. “Khách quan xin mời! Mời ngài lên lầu hai, Thiên Tự Phòng số ba. Về thông tin, xin ngài chờ một lát, ta sẽ lập tức chuẩn bị một quyển ngọc giản chi tiết nhất cho ngài.”
Lý Vân Tiêu gật đầu, theo tiểu nhị lên lầu. Dù vẫn bị coi thường, nhưng ít ra, tiền bạc vẫn có thể khiến người khác thay đổi thái độ. Hắn bước vào căn phòng, cảm nhận linh khí dồi dào hơn cả bên ngoài, được bố trí tinh xảo và có cả một pháp trận tụ linh nhỏ. Căn phòng này, dù chỉ là tạm bợ, sẽ là điểm khởi đầu cho hành trình “Nghịch Thiên” của hắn tại Cổ Thần Vực.
Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người tấp nập bên dưới. “Cổ Thần Vực… Thượng Giới… Thiên Đạo…” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm. Mọi thứ ở đây đều lớn hơn, mạnh mẽ hơn, và khắc nghiệt hơn. Nhưng cũng chính vì thế, thách thức càng lớn, cơ hội để hắn phá vỡ giới hạn của chính mình, vượt qua cái định mệnh đã được an bài, lại càng rõ ràng. Hắn sẽ không chấp nhận số phận “phu dịch” hay “kẻ hạ giới” bị khinh miệt. Hắn sẽ chứng minh, ý chí của một phàm nhân có thể lật đổ cả Thiên Đạo.
Trận chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.