Nghịch Thiên
Chương 373
Lý Vân Tiêu bước chân vững vàng trên nền đất nứt nẻ của Cổ Thần Vực, mỗi nhịp bước đều mang theo một ý chí kiên định không thể lay chuyển. Những bức tường đổ nát cao vút như muốn chạm tới tầng mây, in hằn dấu vết của hàng triệu năm phong sương và những trận chiến kinh thiên động địa. Từng khối đá mang hình thù quái dị, dù đã sụp đổ một nửa, vẫn tỏa ra một thứ khí tức cổ xưa, nặng nề, như thể chúng vẫn còn lưu giữ linh hồn của các vị thần đã từng ngự trị nơi này.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí ở đây nồng đậm hơn gấp vạn lần so với Hạ Giới. Không chỉ là linh khí, mà còn có một loại năng lượng khác, tinh thuần và cường đại hơn, len lỏi trong từng tế bào của hắn. Đó là Thần Nguyên Khí, thứ năng lượng chỉ có ở Thượng Giới, là căn bản để các cường giả nơi đây đạt tới cảnh giới Tiên Thần, vượt xa giới hạn phàm trần.
“Cổ Thần Vực… quả nhiên không tầm thường.” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú. Hắn không hề cảm thấy choáng ngợp hay sợ hãi trước sự vĩ đại của nơi này. Ngược lại, một ngọn lửa cuồng nhiệt bùng cháy trong lồng ngực hắn. Hắn đến đây không phải để chiêm ngưỡng, mà là để chinh phục, để lật đổ.
Luồng năng lượng mạnh mẽ mà hắn cảm nhận được đang ngày càng rõ rệt, như một trái tim đang đập mạnh mẽ ở trung tâm quần thể di tích. Nó không phải là linh khí thuần túy, cũng không hẳn là thần lực. Nó mang một sắc thái kỳ dị, vừa thâm sâu cổ kính, vừa ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. Hắn bước nhanh hơn, xuyên qua những hành lang đổ nát, những quảng trường hoang phế, nơi từng có lẽ là nơi tụ hội của hàng ngàn Thần Nhân.
Dọc đường đi, Lý Vân Tiêu phát hiện những vết tích của các trận pháp cổ xưa, đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn còn lưu lại một chút uy năng. Hắn dừng lại trước một bức phù điêu khổng lồ, khắc họa hình ảnh một vị thần với sáu cánh tay, mỗi tay cầm một loại thần binh khác nhau, đang đối đầu với một con quái vật có hình dạng như rồng nhưng lại mọc ra vô số xúc tu. Bức phù điêu đã nứt nẻ, nhưng khí thế hùng tráng vẫn khiến người xem phải rùng mình. Hắn khẽ chạm tay vào, một dòng thông tin mơ hồ hiện lên trong tâm trí hắn – đây là một trong “Thập Nhị Cổ Thần”, vị thần chiến tranh tên là Hỏa Cực. Những truyền thuyết này, ở Hạ Giới, chỉ là những câu chuyện cổ tích xa vời, nhưng ở đây, chúng là lịch sử.
“Thập Nhị Cổ Thần… những kẻ tự xưng là đại diện của Thiên Đạo.” Lý Vân Tiêu nhếch mép cười khẩy. “Để xem, các ngươi có thật sự bất khả chiến bại như truyền thuyết hay không.”
Hắn tiếp tục tiến sâu hơn, cuối cùng đến một quảng trường rộng lớn hình tròn, ở trung tâm có một bệ đá cổ kính. Trên bệ đá, một viên thủy tinh thể trong suốt như pha lê đang lơ lửng, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc huyền ảo. Chính nó là nguồn phát ra luồng năng lượng mạnh mẽ mà hắn cảm nhận được. Viên thủy tinh không lớn, chỉ bằng nắm tay, nhưng bên trong nó dường như chứa đựng cả một vũ trụ thu nhỏ, với những dòng năng lượng xoáy cuộn không ngừng.
Lý Vân Tiêu nhận ra ngay đây không phải là một vật phẩm tầm thường. Nó không giống bất kỳ loại linh thạch hay bảo vật nào hắn từng thấy. Nó mang một sự rung động của Thiên Địa Đại Đạo, nhưng lại có chút lệch lạc, một chút hỗn độn. Hắn đưa tay ra, cảm nhận sức hút mãnh liệt từ viên thủy tinh. Đây chắc chắn là một cơ duyên nghịch thiên, thứ có thể giúp hắn nhanh chóng thích nghi và đứng vững ở Thượng Giới.
Nhưng đúng lúc đó, một cảm giác nguy hiểm đột ngột ập đến. Không phải từ viên thủy tinh, mà là từ bên ngoài. Hắn nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua những tàn tích xung quanh. Có người đang đến, và không phải một mà là rất nhiều.
*
Ở bên ngoài di tích Cổ Thần Vực, nam tử tóc dài tên Lục Phong vẫn còn run rẩy. Hắn vừa báo cáo sự việc lên đội trưởng tuần tra của Cổ Thần Vực, một vị cường giả cấp Đạo Tôn, Hắc Viêm. Hắc Viêm có thân hình vạm vỡ, khuôn mặt hằn những vết sẹo chiến trường, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng.
“Ngươi nói cái gì? Kẻ dị đoan từ hạ giới? Nghịch Thiên?” Hắc Viêm gầm lên, giọng nói vang vọng khắp hành lang đội tuần tra, khiến các binh sĩ xung quanh đều phải nín thở. “Ngươi có biết những từ đó có ý nghĩa gì không, Lục Phong? Hạ giới phàm nhân chỉ là lũ kiến hôi, làm sao có thể đặt chân đến Cổ Thần Vực? Và ‘Nghịch Thiên’… đó là sự sỉ nhục đối với các Cổ Thần, là hành động tìm chết!”
Lục Phong sợ hãi quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất. “Đội trưởng, thuộc hạ không dám nói dối! Hắn… hắn thật sự nói vậy! Hắn trông rất trẻ, nhưng khí chất lại vô cùng cổ quái, không giống phàm nhân hạ giới bình thường. Hắn phi thăng lên đây từ một lối đi cổ xưa trong di tích, và sau đó… hắn thản nhiên nói ‘Hành trình Nghịch Thiên ở Thượng Giới đã bắt đầu’! Xin đội trưởng hãy tin thuộc hạ!”
Hắc Viêm nhíu mày. Lục Phong là một tên nhát gan, nhưng hắn hiếm khi nói dối. Việc một người từ hạ giới có thể phi thăng trực tiếp lên Cổ Thần Vực đã là một chuyện kinh thiên động địa. Bình thường, những kẻ phi thăng đều phải trải qua Cửu Trọng Thiên Kiếp, sau đó được tiếp dẫn đến các tiểu thế giới phụ cận, rồi dần dần mới có cơ hội tiến vào Cổ Thần Vực. Một kẻ có thể trực tiếp đến đây, lại còn dám nói lời “Nghịch Thiên”…
“Điều này… có chút bất thường.” Hắc Viêm lẩm bẩm. “Dù hắn có là kẻ điên hay một cường giả ẩn mình, dám xúc phạm Thiên Đạo ngay tại Cổ Thần Vực thì cũng không thể dung thứ. Các ngươi, tập hợp một tiểu đội! Theo ta đến di tích Cổ Thần Vực. Nếu hắn thật sự là một kẻ từ hạ giới, thì hãy bắt sống hắn để thẩm vấn. Nếu hắn là kẻ điên, thì tiêu diệt ngay tại chỗ!”
“Rõ!” Mười binh sĩ tinh nhuệ lập tức tập hợp, mỗi người đều mang trên mình bộ giáp sắt đen kịt, tỏa ra khí tức hung hãn. Họ đều là những cường giả cấp Bán Thần, đủ sức san phẳng một tiểu thế giới hạ cấp. Hắc Viêm dẫn đầu, lao thẳng về phía di tích Cổ Thần Vực với tốc độ kinh người.
Chỉ trong chốc lát, đội tuần tra đã đến được khu vực trung tâm của di tích. Hắc Viêm vẫy tay ra hiệu cho binh sĩ tản ra, bao vây quảng trường nơi Lý Vân Tiêu đang đứng. Khi nhìn thấy Lý Vân Tiêu đang đứng đối diện viên thủy tinh thể ngũ sắc, Hắc Viêm khẽ rùng mình. Viên thủy tinh đó là một trong những bảo vật cổ xưa nhất của Cổ Thần Vực, được gọi là “Thiên Đạo Chi Tâm”, một mảnh vỡ từ ý chí của Thiên Đạo khi vũ trụ sơ khai. Nó ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp và chưa từng ai có thể chạm vào mà không bị phản phệ. Vậy mà kẻ này, một phàm nhân từ hạ giới, lại đứng đó bình thản như không?
“Kẻ kia! Ngươi là ai? Dám xâm nhập thánh địa của Cổ Thần Vực, còn buông lời ngông cuồng sỉ nhục Thiên Đạo!” Hắc Viêm gầm lên, giọng nói vang vọng khắp di tích, chứa đựng uy áp của một Đạo Tôn cường giả. “Mau báo danh tính, nếu không, đừng trách ta không khách khí!”
Lý Vân Tiêu quay đầu lại, ánh mắt bình thản quét qua đám người đang bao vây hắn. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay kinh ngạc. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười đầy ý vị. “Ta là ai ư? Ta là kẻ đến đây để Nghịch Thiên.”
Lời nói của hắn nhẹ nhàng, nhưng lại như sấm sét đánh thẳng vào tai Hắc Viêm và các binh sĩ. “Nghịch Thiên” – hai từ cấm kỵ, một sự sỉ nhục không thể tha thứ. Hắc Viêm cảm thấy máu nóng dồn lên não, chưa từng có một kẻ nào dám ngông cuồng đến thế trước mặt hắn, ngay tại Cổ Thần Vực này.
“Vô tri cuồng vọng! Dám dùng từ cấm kỵ ngay tại đây? Ngươi muốn chết!” Hắc Viêm gầm lên, rút ra thanh đại đao phía sau lưng, lưỡi đao lóe lên hàn quang lạnh lẽo. “Toàn bộ, xông lên! Bắt sống hắn! Nếu hắn phản kháng, giết không tha!”
Mười binh sĩ tinh nhuệ lập tức lao về phía Lý Vân Tiêu, mỗi người đều thi triển thần thông, khí thế hung hãn như mãnh thú. Thần Nguyên Khí cuồn cuộn bùng nổ, tạo thành một lưới áp lực khổng lồ bao trùm lấy Lý Vân Tiêu. Đây là màn chào hỏi đầu tiên của Thượng Giới dành cho hắn, một màn chào hỏi đầy chết chóc và khinh miệt.
Lý Vân Tiêu vẫn đứng im tại chỗ, chỉ là nụ cười trên môi hắn càng thêm sâu sắc. “Thượng Giới… quả nhiên thú vị hơn Hạ Giới nhiều. Tốt lắm, để xem cái gọi là cường giả Thượng Giới các ngươi có gì đặc biệt!”
Trong khoảnh khắc các binh sĩ lao đến, thân ảnh Lý Vân Tiêu đột nhiên biến mất, chỉ để lại một tàn ảnh mờ ảo. Hắn không lùi bước, mà chủ động nghênh đón. Cuộc chiến đầu tiên của kẻ Nghịch Thiên ở Cổ Thần Vực, đã chính thức khai màn.