Nghịch Thiên
Chương 364
La Chinh quay trở lại thôn, mang theo bó củi lớn. Ánh chiều tà đã buông, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng trong lòng hắn lại là một sự tĩnh lặng đến lạ. Hắn biết, sự yên bình này chỉ là tạm thời, một điểm dừng chân ngắn ngủi trước khi con đường chông gai thực sự mở ra.
Một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng, đang ngồi trước hiên nhà, cặm cụi đan lát. Bà ngẩng đầu lên khi thấy La Chinh, nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. “Tiểu La, con đã về rồi. Củi có vẻ nặng lắm nhỉ, để ta giúp con một tay.”
La Chinh vội vàng lắc đầu. “Không sao đâu bà, cháu còn khỏe lắm. Chút củi này thấm vào đâu.” Hắn đặt bó củi xuống góc sân, nơi đã chất đầy những bó củi khô khác. Đây là gia đình mà hắn đã được một người tiều phu tốt bụng giới thiệu khi vừa đặt chân đến Thượng Giới. Họ không giàu có, nhưng tấm lòng nhân hậu của họ đã giúp hắn có một chỗ nương thân tạm thời.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ấm cúng. Món ăn giản dị, nhưng đối với La Chinh, nó mang một ý nghĩa đặc biệt. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, quá nhiều hiểm nguy, đến mức một bữa cơm gia đình bình thường cũng trở nên quý giá. Hắn nhìn những gương mặt chất phác, những nụ cười vô tư của lũ trẻ trong thôn, lòng chợt dâng lên một cảm giác phức tạp.
Thôn làng này, với những người dân hiền lành, những ngôi nhà gỗ đơn sơ, thật sự là một ốc đảo bình yên giữa cái Thượng Giới đầy rẫy cường giả và hiểm ác. Nhưng hắn không thuộc về nơi đây. Hắn là một người đến từ hạ giới, một dị số, một hạt giống nghịch thiên đang chờ ngày nảy mầm. Mục tiêu của hắn không phải là an phận thủ thường, mà là lật đổ mọi định lý, phá vỡ mọi quy tắc.
Sau bữa cơm, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, La Chinh một mình bước ra ngoài, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Thượng Giới. Những vì sao ở đây dường như sáng hơn, lấp lánh hơn, như muốn hé lộ vô vàn bí mật của vũ trụ. Hắn cảm nhận được linh khí trong không khí, tuy dồi dào hơn hạ giới rất nhiều, nhưng vẫn không đủ để hắn bứt phá với đan điền bị phong ấn và thể chất còn chưa hoàn toàn thích nghi.
Vật phẩm nghịch thiên mà hắn mang theo, một tàn phiến ngọc bội cổ xưa, vẫn lặng lẽ nằm trong không gian trữ vật của hắn, tỏa ra một luồng năng lượng bí ẩn mà hắn vẫn chưa thể giải mã. Nó là tia hy vọng cuối cùng, là điểm tựa vững chắc nhất của hắn lúc này, nhưng tiếc thay, nó vẫn chưa thức tỉnh hoàn toàn. Hắn cần một cơ hội, một chất xúc tác để kích hoạt nó, hoặc ít nhất là tìm ra cách để khôi phục sức mạnh.
Huyền Phong Môn. Cái tên này cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Từ những lời đồn đại của người dân trong thôn, đây là một trong những tông môn nhỏ ở vùng này, nhưng vẫn là một thế lực mà người thường khó có thể chạm tới. Hắn cần thông tin, cần một con đường để tiếp cận.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, La Chinh đã rời giường. Hắn quyết định đi ra khu chợ nhỏ của thôn, hy vọng có thể nghe ngóng được điều gì đó. Chợ không lớn, chỉ vài gian hàng bày bán nông sản, vải vóc thô sơ và một vài loại thảo dược dân dã. Hắn cố tình đi qua những nhóm người đang trò chuyện, lắng tai nghe những câu chuyện phiếm.
“Nghe nói năm nay Huyền Phong Môn lại tuyển đệ tử đấy,” một người đàn ông trung niên nói, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ. “Tiểu tử nhà lão Tam may mắn được một vị trưởng lão để mắt, đưa về tông môn rồi. Chắc chắn sau này sẽ thành cường giả.”
“Đâu phải ai cũng có vận may như vậy,” một người khác thở dài. “Huyền Phong Môn đâu dễ vào. Trừ phi có căn cốt cực tốt, hoặc có ai đó tiến cử. Chúng ta phàm nhân, chỉ mong con cháu được bình an là đủ.”
La Chinh đứng lại, giả vờ xem xét một gánh rau. Hắn đã thu thập được vài thông tin quan trọng. Huyền Phong Môn tuyển đệ tử, nhưng điều kiện không hề đơn giản. “Căn cốt cực tốt” hay “người tiến cử” đều là những thứ hắn không có. Hắn là một phế nhân ở Thượng Giới, một kẻ không có chút liên hệ nào với thế giới này.
Đột nhiên, một tiếng ồn ào vang lên từ phía cuối chợ. Một nhóm người ăn mặc sang trọng, cưỡi những con linh thú cao lớn, đang đi qua. Lá cờ thêu hình một ngọn gió xanh lam tung bay phần phật, biểu tượng của Huyền Phong Môn. Chúng là những đệ tử ngoại môn của tông môn, đến đây để thu mua vật liệu và thị sát.
Một trong số đó, một thanh niên có vẻ kiêu ngạo, ánh mắt lướt qua những người dân thôn nghèo nàn với vẻ khinh thường. Hắn ta chợt dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua La Chinh. Có lẽ hắn ta cảm nhận được một điều gì đó khác lạ từ La Chinh, một sự khác biệt dù hắn ta không thể gọi tên.
“Ngươi là ai? Sao lại ở đây?” thanh niên đó lạnh lùng hỏi, giọng điệu đầy vẻ bề trên.
La Chinh cúi đầu, che giấu ánh mắt. “Tiểu nhân là người đến từ phương xa, tạm trú trong thôn, phụ giúp việc nhà.” Hắn cố gắng giữ giọng điệu khiêm nhường nhất có thể.
Thanh niên kia nhếch mép cười khẩy. “Người phương xa? Nhìn bộ dạng ngươi cũng không giống người tu luyện. Chắc là hạ nhân ở đâu đó bị lạc đường thôi. Nhớ giữ mình cho cẩn thận, Thượng Giới này không phải nơi kẻ yếu có thể sống sót dễ dàng đâu.” Hắn ta không thèm đợi câu trả lời, thúc linh thú tiếp tục đi, để lại một làn khói bụi và tiếng cười cợt của những đệ tử khác.
La Chinh siết chặt nắm tay. Hắn đã quá quen với sự khinh miệt này. Ở hạ giới, hắn từng bị coi là phế vật. Lên Thượng Giới, hắn lại trở thành “hạ nhân bị lạc đường”. Nhưng chính những lời lẽ đó, những ánh mắt coi thường đó lại càng hun đúc thêm ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong hắn. Kẻ yếu không thể sống sót dễ dàng? Hắn sẽ chứng minh điều ngược lại. Hắn sẽ khiến những kẻ này phải quỳ gối dưới chân hắn.
Hắn trở về nhà, lòng tràn đầy suy nghĩ. Cánh cửa thông thường để vào Huyền Phong Môn đã bị đóng lại. Hắn cần một cách khác, một cơ duyên khác. Vật phẩm nghịch thiên trong hắn như đang âm thầm chờ đợi. Hắn cần một sự kích thích, một áp lực đủ lớn để nó thức tỉnh.
Buổi chiều hôm đó, một tin tức chấn động lan truyền khắp thôn. Một nhóm yêu thú từ Tụ Linh Sơn, ngọn núi phía sau Huyền Phong Môn, đã tràn xuống, cướp bóc lương thực và thậm chí là bắt đi vài người dân. Cả thôn chìm trong hoảng loạn. Người ta nói, Huyền Phong Môn đang bận rộn với một sự kiện lớn, không có thời gian để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này.
La Chinh nghe tin, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng. Tụ Linh Sơn? Yêu thú? Đây có lẽ là cơ hội của hắn. Một nơi nguy hiểm, một tình huống khẩn cấp, đôi khi lại là chìa khóa để mở ra những bí mật bị chôn vùi.
Hắn không thể ngồi yên nhìn người dân thôn bị tàn sát. Dù chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng hắn vẫn có đủ sức mạnh để làm điều gì đó. Hơn nữa, việc này có thể sẽ dẫn hắn đến gần hơn với Huyền Phong Môn, hoặc ít nhất là giúp hắn tìm được một cơ duyên nào đó trong Tụ Linh Sơn.
Hắn tìm gặp trưởng thôn, một ông lão già nua với vẻ mặt khắc khổ. “Trưởng thôn, cháu muốn đi Tụ Linh Sơn. Cháu sẽ cố gắng giúp mọi người.”
Trưởng thôn nhìn hắn với ánh mắt đầy nghi hoặc và lo lắng. “Tiểu La, con… con không phải người tu luyện. Tụ Linh Sơn nguy hiểm lắm. Ở đó có Yêu thú cấp thấp, thậm chí có cả Yêu thú cấp trung nữa. Con đi sẽ rất nguy hiểm!”
La Chinh cười nhẹ. “Cháu biết. Nhưng cháu không thể đứng nhìn. Hơn nữa, cháu có một chút võ công phòng thân. Có thể cháu sẽ không đánh lại được yêu thú mạnh, nhưng ít nhất cháu có thể tìm cách cứu những người bị bắt, hoặc tìm hiểu tình hình.”
Trưởng thôn vẫn còn do dự, nhưng thấy ánh mắt kiên định của La Chinh, cuối cùng cũng đành thở dài. “Vậy con hãy cẩn thận. Nếu thấy nguy hiểm, phải lập tức rút lui. Mạng sống của con là quan trọng nhất.”
La Chinh gật đầu. “Cháu hiểu.”
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, La Chinh âm thầm rời thôn. Hắn không mang theo nhiều thứ, chỉ một thanh kiếm gỗ đơn giản và vài bình nước. Hắn đã quen với việc bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng. Hắn nhìn về phía Tụ Linh Sơn, ngọn núi cao vút ẩn hiện trong màn đêm, nơi những tiếng gầm gừ yếu ớt vọng lại. Huyền Phong Môn nằm sâu trong đó, và Yêu thú cũng trú ngụ ở đó. Đây là bước đi đầu tiên của hắn ở Thượng Giới, một bước đi đầy rủi ro, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Con đường Nghịch Thiên của hắn, giờ đây đã thực sự bắt đầu.