Nghịch Thiên
Chương 362
La Chinh hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí tràn vào đan điền. Linh khí ở Thượng Giới quả nhiên khác biệt hoàn toàn so với Hạ Giới. Nó không chỉ nồng đậm hơn gấp bội, mà còn mang theo một loại năng lượng tinh thuần, tựa như được tinh luyện qua hàng vạn năm, mang theo dấu ấn của những quy tắc cao cấp hơn. Mỗi lần hấp thu, hắn đều cảm thấy kinh mạch được tẩy rửa, cơ thể như được thanh lọc, và nguyên lực trong cơ thể cũng trở nên cô đọng hơn.
Hắn biết, việc tu luyện ở đây sẽ mang lại hiệu quả nhanh chóng hơn. Nhưng đồng thời, nó cũng đòi hỏi một nền tảng vững chắc và một ý chí kiên cường hơn. Cái gọi là “Thiên Đạo” ở Thượng Giới không chỉ là một khái niệm mơ hồ, mà là một trật tự cụ thể, một hệ thống quy tắc được thiết lập bởi những cường giả tối cao từ thuở khai thiên lập địa. Những người như hắn, từ Hạ Giới phi thăng lên, thường bị coi là những kẻ “ngoại lai”, “phế vật” không đáng được chú ý.
Nhắm mắt lại, La Chinh không ngừng vận chuyển công pháp. Tam Diệp Linh Thảo và Linh Tuyền mà hắn tìm được là một khởi đầu không tệ. Chúng cung cấp đủ năng lượng để hắn ổn định lại cơ thể sau hành trình phi thăng đầy gian nan, và giúp hắn nhanh chóng thích nghi với linh khí Thượng Giới. Hắn đã mất đi tín vật quan trọng nhất, thứ có thể chứng minh thân phận và tiềm lực của hắn ở Hạ Giới, nhưng hắn không hối tiếc quá lâu. Mất mát là một phần của con đường Nghịch Thiên. Quan trọng là hắn vẫn còn sống, và ý chí của hắn vẫn còn nguyên vẹn.
Sáng hôm sau, mặt trời Thượng Giới từ từ nhô lên, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu rọi qua những cột đá khổng lồ, tạo thành một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy hoang dã. La Chinh rời khỏi hang động tạm bợ, bắt đầu hành trình khám phá thế giới mới. Nơi hắn đặt chân tới là một vùng đất hoang vu, được gọi là Dung Thạch Lâm, một khu vực rìa của một tiểu vực nào đó thuộc Thượng Giới. Ở đây, linh khí tuy dồi dào, nhưng tài nguyên lại khan hiếm, và thường là nơi trú ngụ của những kẻ phi thăng từ Hạ Giới hoặc những tu sĩ cấp thấp không có chỗ đứng.
Hắn cần phải tìm hiểu về các quy tắc ở đây, tìm kiếm một thành trấn để đổi lấy linh thạch hoặc các vật phẩm cần thiết. Hắn không thể mãi ẩn mình trong rừng đá này. Vừa đi, La Chinh vừa cẩn trọng quan sát xung quanh. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.
Đi được một đoạn, La Chinh phát hiện một nhóm ba tu sĩ đang vây quanh một gốc cây cổ thụ. Gốc cây này tỏa ra một loại linh quang yếu ớt, cho thấy nó có thể chứa đựng một loại linh vật nào đó. Ba tu sĩ kia đều có tu vi khá cao, tương đương với tầng ba, tầng bốn của Cảnh Giới Chân Thần ở Hạ Giới, nhưng ở Thượng Giới, họ chỉ được coi là những tu sĩ bình thường. Dáng vẻ của họ có chút hung hăng, và ánh mắt họ không ngừng quét qua khu vực xung quanh, đề phòng có kẻ khác nhòm ngó.
La Chinh không có ý định tranh giành, hắn chỉ muốn đi qua. Nhưng khi hắn lọt vào tầm mắt của một trong số đó, một gã tu sĩ râu quai nón, vẻ mặt lập tức trở nên khó chịu.
“Này, tiểu tử kia! Ngươi là kẻ phương nào? Không thấy chúng ta đang làm việc sao? Cút ngay!” gã tu sĩ quát lớn, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.
La Chinh dừng lại, bình tĩnh nhìn đối phương. “Ta chỉ là người lữ hành qua đây, không có ý quấy rầy. Xin lỗi nếu đã làm phiền.” Hắn nói với thái độ khiêm nhường, không muốn gây rắc rối không cần thiết.
“Người lữ hành? Nhìn ngươi ăn mặc rách rưới, khí tức yếu ớt, chắc là thằng nhóc vừa mới phi thăng từ hạ giới lên chứ gì?” Gã tu sĩ cười khẩy, cùng hai đồng bọn còn lại cũng bật cười theo. “Hạ giới nhân thì nên biết điều một chút. Thượng Giới này không phải nơi để các ngươi tùy tiện đi lại. Mau cút đi, đừng để ta phải động thủ.”
La Chinh khẽ nhíu mày. Hắn đã đoán trước được sự khinh miệt này, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn khiến hắn cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên, hắn vẫn giữ thái độ bình tĩnh.
“Ta sẽ rời đi ngay.” La Chinh đáp, toan quay người đi.
“Khoan đã!” Một tên khác, gã tu sĩ gầy gò với ánh mắt gian xảo, chặn đường La Chinh. “Nhìn ngươi có vẻ mới lên, chắc mang theo chút đồ lặt vặt từ hạ giới chứ? Để lại chút ‘phí qua đường’ rồi muốn đi đâu thì đi.”
La Chinh dừng lại. Hắn đã nhường nhịn, nhưng đối phương lại được đà lấn tới. Ánh mắt hắn dần trở nên lạnh lẽo. “Ta không có gì để cho các ngươi.”
“Ồ? Thật sao?” Gã tu sĩ râu quai nón tiến lên một bước, vung tay định tát La Chinh. “Đừng tưởng chúng ta không biết. Những kẻ từ hạ giới lên, ai mà chẳng giấu vài món bảo bối nhỏ. Mau giao ra, nếu không đừng trách ta không khách khí!”
Ngay khi bàn tay của gã tu sĩ sắp chạm vào mặt La Chinh, một luồng nguyên lực mạnh mẽ bùng nổ. La Chinh không hề né tránh, mà chỉ khẽ nghiêng đầu. Bàn tay kia sượt qua má hắn, nhưng ngay sau đó, một lực phản chấn mạnh mẽ từ cơ thể La Chinh bật ngược trở lại, khiến gã tu sĩ râu quai nón lảo đảo lùi về sau mấy bước, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.
“Ngươi… ngươi làm cái gì?” Gã râu quai nón kinh ngạc nhìn La Chinh, cảm thấy bàn tay mình tê dại. Hắn không ngờ một kẻ trông yếu ớt như La Chinh lại có phản ứng mạnh như vậy.
La Chinh không nói gì, chỉ chậm rãi đưa tay lên xoa nhẹ má. Hắn không muốn dùng vũ lực, nhưng cũng không thể để người khác tùy tiện sỉ nhục. Cái khí tức yếu ớt mà họ cảm nhận được là do hắn cố tình che giấu, để tránh những rắc rối không cần thiết. Nhưng nếu bị ép buộc, hắn cũng không ngần ngại ra tay.
“Ngươi dám phản kháng?” Tên gầy gò rút ra một thanh đoản đao, chỉ thẳng vào La Chinh. “Tên hạ giới nhân này không biết sống chết. Lên đây rồi vẫn nghĩ mình là cường giả ở cái xó xỉnh của các ngươi sao? Hôm nay chúng ta sẽ dạy cho ngươi biết quy tắc của Thượng Giới!”
Ba người cùng lúc xông lên. La Chinh thở dài một tiếng. Hắn không muốn lãng phí sức lực vào những trận chiến vô nghĩa này. Với tu vi hiện tại của hắn, dù chỉ sử dụng một phần nhỏ sức mạnh, cũng đủ để áp đảo ba tu sĩ này.
Hắn không rút binh khí, chỉ vận chuyển nguyên lực trong đan điền. Một luồng linh quang màu vàng nhạt bùng lên quanh người hắn. La Chinh nhanh như chớp lướt qua ba người. Hắn không tấn công vào yếu điểm, mà chỉ tung ra ba chưởng vào vai và bụng của mỗi tên. Sức mạnh của hắn được kiểm soát một cách hoàn hảo, đủ để khiến họ mất khả năng chiến đấu mà không gây ra vết thương nghiêm trọng.
Ba tu sĩ kêu lên một tiếng thảm thiết, bị đánh bay ra xa, ngã vật xuống đất. Họ ôm lấy vai và bụng, gương mặt trắng bệch vì đau đớn và kinh hãi. Họ hoàn toàn không thấy rõ La Chinh đã ra tay như thế nào, chỉ cảm thấy một lực đạo kinh khủng ập đến, khiến toàn thân tê liệt.
“Ngươi… ngươi là ai?” Gã râu quai nón run rẩy hỏi, ánh mắt đã không còn vẻ khinh miệt mà thay vào đó là sự sợ hãi tột độ.
La Chinh nhìn họ một cái, ánh mắt lạnh như băng. “Ta là ai không quan trọng. Điều quan trọng là các ngươi nên nhớ, ở bất kỳ nơi nào, kẻ yếu không có quyền khinh thường kẻ mạnh.”
Nói xong, La Chinh không thèm để ý đến ba kẻ đang nằm co quắp trên đất, tiếp tục bước đi. Hắn cần một nơi có nhiều người hơn, một thành trấn thực sự. Trận chiến nhỏ này chỉ là một lời nhắc nhở rằng Thượng Giới cũng không khác Hạ Giới là bao về bản chất: kẻ mạnh được tôn trọng, kẻ yếu bị khinh thường. Hắn sẽ phải chứng minh giá trị của mình, từng bước một.
Đi thêm một lúc, La Chinh cuối cùng cũng nhìn thấy một con đường mòn được khai phá rõ ràng hơn, dẫn đến một thung lũng ở phía xa. Ở đó, một vài mái nhà lờ mờ hiện ra, cùng với một cột khói mỏng bốc lên trời. Đó là một dấu hiệu của sự sống, của một thôn trấn nhỏ. Có lẽ đó là nơi hắn có thể tìm hiểu thêm về thế giới này, và bắt đầu xây dựng lại mọi thứ từ con số 0.
Hắn biết con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy những thử thách và những kẻ mạnh hơn. Nhưng La Chinh không hề nao núng. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, mang theo ý chí Nghịch Thiên bất khuất. Hắn sẽ không chỉ đứng vững ở Thượng Giới, mà còn phải lật đổ cái trật tự được gọi là “Thiên Đạo” ở đây. Đó là định mệnh mà hắn tự tay mình tạo ra.