Nghịch Thiên
Chương 354

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:37:48 | Lượt xem: 4

La Chinh từ từ mở mắt, đồng tử đen láy như hai hố sâu vũ trụ phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt từ trận pháp tụ linh trên đỉnh Dược Điền. Một tháng đã trôi qua kể từ khi hắn đặt chân đến Thượng Giới, bị ném vào nơi được coi là “tận cùng” của các đệ tử tạp dịch – khu Dược Điền chuyên biệt. Không có ai để ý đến một kẻ mới đến từ hạ giới như hắn, một sự lãng quên hoàn hảo để hắn ẩn mình, tập trung vào tu luyện.

Linh lực trong đan điền cuộn trào, mạnh mẽ hơn gấp bội so với một tháng trước. Hắn cảm nhận được từng mạch linh khí li ti trong cơ thể, dường như đã hòa làm một với linh khí nồng đậm của Thượng Giới. Dù chỉ là một góc nhỏ của Thượng Giới, linh khí nơi đây cũng đủ để một tu sĩ hạ giới như hắn cảm thấy như được tắm mình trong suối nguồn sinh mệnh. Nhưng La Chinh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cảnh giới hiện tại của hắn, dù đã vượt xa tưởng tượng của bất kỳ ai ở hạ giới, vẫn chỉ là một giọt nước trong biển cả mênh mông của Thượng Giới.

Hắn đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi đất trên y phục. Xung quanh hắn, hàng trăm luống linh thảo xanh tốt, tươi tắn đến lạ thường. Những cây Thanh Tâm Thảo, vốn chỉ cần hai tháng mới có thể thu hoạch, giờ đây đã căng mọng linh dịch, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ. Cụm Huyết Linh Chi ở góc vườn, thường phải mất cả năm để phát triển, nay đã hiện rõ những vân đỏ rực như máu, ẩn chứa linh lực dồi dào. Không chỉ vậy, những luống Cửu Diệp Lan hiếm hoi mà Vương Hạo đã gieo trồng với vẻ mặt đầy kiêu ngạo, nay cũng phát triển vượt trội, lá cây phảng phất ánh sáng huyền ảo.

Đó là kết quả của một tháng miệt mài không chỉ tu luyện bản thân mà còn dùng linh lực tinh thuần của mình để tưới tắm cho Dược Điền. La Chinh không dùng thủ pháp gieo trồng thông thường. Hắn dùng “Nghịch Đạo” của mình để cảm thụ sinh mệnh của linh thảo, dùng linh lực của mình để thúc đẩy chúng phát triển thuận theo bản chất sâu xa nhất. Kết quả là những linh thảo này không chỉ lớn nhanh mà còn mang một phẩm chất vượt trội, dường như đã được “lột xác” hoàn toàn.

Một âm thanh vang vọng từ phía cổng Dược Điền, phá vỡ sự tĩnh lặng. Đó là tiếng chuông báo hiệu đoàn kiểm tra đã đến. La Chinh khẽ nhếch môi. Đúng như dự đoán, Vương Hạo sẽ không để hắn yên ổn. Hắn chậm rãi bước ra khỏi khu vực của mình, hòa vào đám đông đệ tử tạp dịch đang túm tụm lại.

Đoàn kiểm tra gồm ba người. Đi đầu là một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, tên là Trưởng lão Mặc. Bên cạnh ông là một đệ tử nội môn trẻ tuổi, dáng vẻ cao ngạo, tên Lâm Kiệt, người được giao nhiệm vụ giám sát Dược Điền. Và cuối cùng, với vẻ mặt đắc ý không thể che giấu, là Vương Hạo.

“Đệ tử bái kiến Trưởng lão Mặc, sư huynh Lâm Kiệt!” Đám đông đệ tử tạp dịch đồng loạt cúi đầu. La Chinh cũng làm theo, nhưng ánh mắt hắn vẫn lướt qua Vương Hạo, kẻ đang ném cho hắn một cái nhìn đầy khinh miệt và chờ đợi.

Trưởng lão Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đệ tử. “Một tháng đã trôi qua. Hôm nay, chúng ta sẽ kiểm tra thành quả của các ngươi. Dược Điền là nền tảng của tông môn, tuyệt đối không được lơ là.”

Lâm Kiệt bước lên, giọng điệu lạnh lùng: “Theo lệ cũ, chúng ta sẽ kiểm tra từng khu vực. Người nào có linh thảo đạt tiêu chuẩn sẽ được thưởng, người nào không đạt, sẽ bị phạt. Vương Hạo, ngươi dẫn đường.”

Vương Hạo lập tức tiến lên, vẻ mặt tràn đầy tự tin. “Vâng, sư huynh Lâm Kiệt!” Hắn liếc nhìn La Chinh một cái, ý tứ rõ ràng: “Ngươi cứ chờ đó mà xem!”

Đoàn kiểm tra bắt đầu đi dọc theo các luống Dược Điền. Hầu hết các đệ tử đều chỉ đạt tiêu chuẩn tối thiểu, một số ít khá hơn một chút. Trưởng lão Mặc và Lâm Kiệt chỉ thỉnh thoảng gật đầu, biểu cảm không mấy thay đổi. Vương Hạo thì liên tục cười khẩy khi thấy những luống linh thảo còi cọc, hoặc tỏ vẻ châm chọc khi một đệ tử nào đó bị nhắc nhở.

Khi đến khu vực của Vương Hạo, hắn ta ra vẻ đắc ý. “Đây là khu vực của đệ tử. Trưởng lão, sư huynh xem.”

Quả thật, linh thảo của Vương Hạo khá tốt, được chăm sóc cẩn thận, linh khí cũng khá thuần khiết. Lâm Kiệt gật đầu hài lòng. “Không tệ, Vương Hạo. Ngươi vẫn giữ được phong độ.”

Vương Hạo cười hớn hở, liếc nhìn La Chinh đang đứng cách đó không xa. “Đa tạ sư huynh quá khen. Đệ tử luôn cố gắng hết sức mình. Không giống như một số kẻ, chỉ biết ăn bám, lười nhác.” Câu cuối, hắn ta cố tình nói to, hướng về phía La Chinh.

La Chinh vẫn đứng đó, vẻ mặt bình thản, không biểu lộ chút cảm xúc nào. Hắn biết, màn kịch chính sắp bắt đầu.

Trưởng lão Mặc khẽ nhíu mày trước thái độ của Vương Hạo, nhưng không nói gì. Ông ra hiệu tiếp tục đi. Cuối cùng, đoàn kiểm tra đi đến khu vực tận cùng của Dược Điền, nơi những đệ tử tạp dịch mới đến thường bị đẩy vào, khu vực có linh khí kém nhất và đất đai cằn cỗi nhất. Đây chính là khu vực của La Chinh.

Vương Hạo đi phía trước, vừa đi vừa nói với vẻ khinh thường: “Khu vực này vốn dĩ đã khó chăm sóc. Huống hồ lại có kẻ mới đến, không có kinh nghiệm, chắc hẳn là thảm hại vô cùng.” Hắn ta quay sang Lâm Kiệt, nháy mắt: “Sư huynh cứ xem, ta đoán mấy luống linh thảo này chắc đã chết khô hết rồi.”

Thế nhưng, khi họ bước vào khu vực của La Chinh, tất cả đều im bặt. Cả Trưởng lão Mặc, Lâm Kiệt, và đặc biệt là Vương Hạo, đều sững sờ. Khác hẳn với những gì Vương Hạo vừa nói, khu vực này không hề cằn cỗi. Ngược lại, nó tràn đầy sức sống một cách bất ngờ.

Những luống Thanh Tâm Thảo xanh mướt, lá cây tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu mát. Huyết Linh Chi đỏ rực như được nhúng trong máu tươi, mỗi vân đỏ đều ẩn chứa một nguồn năng lượng kinh người. Cửu Diệp Lan, vốn là loại linh thảo khó nuôi nhất, nay lại vươn cao, chín chiếc lá óng ánh như ngọc bích, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, khiến người ngửi cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Không chỉ vậy, một số linh thảo vốn bị coi là yếu ớt, nay lại có dấu hiệu đột biến nhẹ, màu sắc rực rỡ hơn, thậm chí còn có những đường vân linh lực tự nhiên hiện lên trên bề mặt lá.

“Đây… đây là thế nào?” Lâm Kiệt là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói đầy kinh ngạc. Ông ta bước tới, cẩn thận chạm vào một chiếc lá Cửu Diệp Lan. Nguồn linh khí thuần khiết và mạnh mẽ lập tức truyền vào lòng bàn tay ông.

Trưởng lão Mặc nheo mắt. Ông ta là một vị luyện đan sư cấp cao của tông môn, có kinh nghiệm dày dặn với linh thảo. Ông có thể cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Những linh thảo này không chỉ phát triển tốt mà còn có một phẩm chất cao hơn hẳn so với những linh thảo cùng loại được gieo trồng ở các khu vực khác, thậm chí là khu vực của Vương Hạo.

Vương Hạo đứng chết trân tại chỗ, khuôn mặt biến sắc từ đắc ý sang ngỡ ngàng, rồi đến khó tin. “Không thể nào! Làm sao có thể… hắn ta chỉ là một kẻ từ hạ giới! Hơn nữa, khu vực này là nơi cằn cỗi nhất! Chắc chắn là có gian lận!”

Trưởng lão Mặc quay đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn Vương Hạo. “Gian lận? Ngươi có bằng chứng gì không?”

Vương Hạo lắp bắp: “Đệ tử… đệ tử không biết! Nhưng điều này quá phi lý! Một kẻ mới đến như hắn, làm sao có thể làm được điều này?” Hắn ta căm ghét nhìn La Chinh, kẻ vẫn giữ vẻ mặt bình thản như không có gì xảy ra.

Lâm Kiệt cũng nghi ngờ, nhưng ông ta không dám nói thẳng. Ông ta kiểm tra thêm vài luống khác, cuối cùng phải thừa nhận. “Những linh thảo này đều được chăm sóc rất tốt, không hề có dấu hiệu gian lận hay dùng ngoại lực thúc ép. Ngược lại, chúng dường như đã được nuôi dưỡng bằng một loại linh lực cực kỳ tinh thuần, hòa hợp với bản chất của chúng.”

Trưởng lão Mặc nhìn La Chinh, ánh mắt lộ ra vẻ hứng thú. “Đệ tử này, ngươi tên là gì?”

La Chinh bước lên một bước, cung kính cúi đầu. “Đệ tử La Chinh, bái kiến Trưởng lão Mặc.”

“La Chinh?” Trưởng lão Mặc lẩm bẩm. “Ngươi đã dùng thủ pháp gì để chăm sóc những linh thảo này? Chúng dường như có một sức sống mãnh liệt hơn hẳn bình thường.”

La Chinh bình thản đáp: “Đệ tử không dùng thủ pháp đặc biệt nào. Chỉ là mỗi ngày đều dùng linh lực của mình để tưới tắm cho chúng, đồng thời thử cảm nhận sự sinh trưởng của chúng, cố gắng hiểu rõ bản chất của từng loại linh thảo mà thôi.” Hắn không nói dối, nhưng cũng không nói hết sự thật. “Nghịch Đạo” của hắn không phải thứ mà những người phàm tục ở Thượng Giới có thể hiểu được.

Trưởng lão Mặc vuốt râu, ánh mắt đầy suy tư. Cảm nhận sinh trưởng, hiểu rõ bản chất… nghe thì đơn giản, nhưng để làm được như vậy cần một sự đồng điệu linh hồn và linh lực cực kỳ cao. Một kẻ từ hạ giới làm sao có thể có được điều này?

“Không hổ là kẻ phế vật từ hạ giới!” Vương Hạo đột nhiên gầm lên, không thể kiềm chế được sự đố kỵ. “Chắc chắn là hắn đã dùng cổ trùng, hoặc cấm thuật gì đó! Hắn không xứng đáng!”

“Câm miệng!” Trưởng lão Mặc quát lớn, một luồng uy áp mạnh mẽ tỏa ra khiến Vương Hạo sợ hãi lùi lại. “Linh thảo ở đây không hề có chút tạp khí nào, ngược lại vô cùng tinh thuần. Ngươi dám vu khống đệ tử khác sao?”

Trưởng lão Mặc quay sang La Chinh, ánh mắt dịu đi đôi chút. “La Chinh, ngươi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chăm sóc Dược Điền. Không chỉ đạt chuẩn, mà còn vượt xa mong đợi. Ta sẽ báo cáo lên tông môn, ban thưởng cho ngươi. Đồng thời, ngươi sẽ được miễn nhiệm vụ Dược Điền trong tháng tới, và được phép vào Tàng Kinh Các tầng một để đọc sách ba ngày.”

Đám đông đệ tử tạp dịch lập tức xôn xao. Miễn nhiệm vụ Dược Điền đã là một phần thưởng lớn, nhưng được vào Tàng Kinh Các tầng một lại là một cơ hội hiếm có. Đó là nơi lưu giữ những công pháp, võ kỹ cơ bản của tông môn, thứ mà đệ tử tạp dịch như họ khó lòng tiếp cận.

Vương Hạo nghe xong, sắc mặt tái mét. Hắn ta không thể tin được La Chinh lại có thể nhận được phần thưởng lớn như vậy, chỉ từ việc chăm sóc Dược Điền.

La Chinh cúi đầu: “Đa tạ Trưởng lão Mặc.” Trong lòng hắn, một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy. Tàng Kinh Các! Đây chính là cơ hội để hắn hiểu rõ hơn về Thượng Giới, về các loại công pháp và cảnh giới tu luyện nơi đây. Một bước tiến nhỏ, nhưng lại mở ra một cánh cửa lớn.

Trưởng lão Mặc gật đầu hài lòng, sau đó cùng Lâm Kiệt tiếp tục đi. Vương Hạo thì vẫn đứng đó, ánh mắt hằn học nhìn La Chinh. “Ngươi đừng đắc ý sớm! Thượng Giới này không phải là Hạ Giới của ngươi! Ngươi sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi cái danh ‘phế vật’ đâu!”

La Chinh quay lại, đối diện với Vương Hạo, đôi mắt đen láy sâu thẳm. “Phế vật? Nếu ngươi đã từng thấy một kẻ phế vật từ bùn lầy đứng dậy, lật đổ mọi định kiến, vậy ngươi sẽ biết, danh xưng đó không có ý nghĩa gì với ta.” Hắn nói chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào lòng Vương Hạo. “Ngươi nên chuẩn bị đi. Bởi vì, đây mới chỉ là khởi đầu.”

Nói rồi, La Chinh quay lưng đi, để lại Vương Hạo đứng đó với khuôn mặt tái mét, đầy tức tối và căm phẫn. Hắn không còn là kẻ phế vật của Hạ Giới nữa. Hắn là La Chinh của Thượng Giới, một kẻ sẽ đạp đổ mọi quy tắc, lật ngược mọi định mệnh. Tàng Kinh Các, đó sẽ là bước đệm đầu tiên, để hắn bắt đầu hành trình nghịch chuyển thiên địa tại mảnh đất rộng lớn này.

Hắn khẽ siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong cơ thể. Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Đạo? Hắn sẽ chứng minh rằng, tất cả đều có thể bị phá vỡ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8