Nghịch Thiên
Chương 353

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:37:19 | Lượt xem: 4

La Chinh khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mang theo chút hương đất và linh khí thoảng qua. Làn gió này, dù vẫn còn pha tạp nhiều tạp chất, nhưng rõ ràng đã tinh khiết hơn gấp bội so với bất kỳ nơi nào ở Hạ Giới. Hắn biết, đây chính là Thượng Giới, nơi những huyền thoại bắt đầu và cũng là nơi những kẻ yếu đuối bị vùi dập không thương tiếc.

Hắn nhìn quanh Dược Điền. Hàng trăm luống linh thảo, mỗi luống đều được chăm sóc cẩn thận, nhưng trong mắt La Chinh, chúng vẫn còn thiếu một điều gì đó. Một sự sống động, một linh tính mà hắn tin rằng chúng có thể đạt được. Những người chăm sóc ở đây, dù thành thục trong kỹ thuật, nhưng dường như thiếu đi sự kết nối sâu sắc với vạn vật, thứ mà La Chinh đã rèn giũa qua bao kiếp nạn, qua sự thức tỉnh của huyết mạch Nghịch Thiên.

Nhiệm vụ của hắn là chăm sóc một khu vực linh thảo tương đối hẻo lánh, được cho là có thổ nhưỡng kém nhất trong toàn bộ Dược Điền. Đây rõ ràng là sự sắp đặt cố ý, một cách để thử thách, hoặc đúng hơn là để hạ thấp một kẻ đến từ Hạ Giới như hắn. La Chinh không hề bận tâm. Đối với hắn, đây không phải là hình phạt, mà là cơ hội.

Hắn bắt đầu công việc. Thay vì chỉ tưới nước linh tuyền và bón linh phì theo quy định, La Chinh dùng tay trần chạm vào từng gốc linh thảo. Linh lực đặc biệt trong cơ thể hắn, thứ linh lực đã từng phá tan xiềng xích phế vật ở Hạ Giới, từ từ thấm vào lòng đất, truyền đến rễ cây. Đây không phải là bón phì, mà là một sự “thức tỉnh” nhẹ nhàng.

Linh lực Nghịch Thiên của hắn khác biệt. Nó không chỉ đơn thuần là năng lượng, mà còn mang theo một ý chí, một khát vọng phá vỡ mọi giới hạn. Khi linh lực này tiếp xúc với linh thảo, những gốc cây vốn đã cằn cỗi ở khu vực này dường như cảm nhận được một luồng sinh khí mới. Lá cây khẽ rung động, thân cây như được tiếp thêm nhựa sống, thậm chí những nụ hoa chưa hé cũng trở nên căng mọng hơn.

Những ngày đầu trôi qua trong sự im lặng. La Chinh làm việc từ sáng sớm đến tối mịt, không ngừng nghỉ. Những người làm công khác, đa phần là những tu sĩ cấp thấp của các tông môn hoặc những kẻ không có chỗ đứng trong Thượng Giới, nhìn hắn với ánh mắt dò xét, đôi khi là khinh miệt. Một số kẻ còn buông lời trêu chọc:

“Này, tên Hạ Giới kia! Ngươi tưởng Thượng Giới này dễ kiếm chác sao? Cứ chăm sóc mấy gốc cỏ dại đó đi, rồi ngươi sẽ biết thế nào là thất vọng.”

“Đúng vậy, linh thảo ở khu đó vốn đã khó sống, có cố gắng đến mấy cũng chỉ phí công. Ngươi cứ an phận làm cỏ đi.”

La Chinh phớt lờ tất cả. Hắn đã quen với những lời khinh miệt như vậy. Ở Hạ Giới, hắn từng bị gọi là phế vật, là dị chủng. Nhưng chính những lời nói đó đã hun đúc nên ý chí sắt đá của hắn. Hắn biết, lời nói không thể giết chết hắn, nhưng sự lơ là của hắn có thể.

Trong những đêm khuya, khi mọi người đã đi ngủ, La Chinh vẫn ở lại Dược Điền. Hắn không ngủ. Hắn ngồi thiền giữa những luống linh thảo, hấp thụ linh khí của Thượng Giới. Linh khí ở đây dồi dào hơn nhiều, nhưng cũng phức tạp hơn. Hắn cần thời gian để dung hợp, để biến nó thành linh lực Nghịch Thiên của riêng mình.

Hắn cũng dùng thời gian này để nghiên cứu. Từ những cuốn sách cổ mà hắn vô tình nhặt được ở Hạ Giới, đến những mảnh ký ức vụn vỡ của vật phẩm Nghịch Thiên trong cơ thể, La Chinh có một nền tảng kiến thức độc đáo về vạn vật. Hắn không chỉ nhìn linh thảo như những cây trồng, mà nhìn chúng như những sinh linh có Đạo của riêng mình. Hắn tìm cách không phải để ép buộc, mà là để “giao tiếp” với chúng, giúp chúng phát huy tiềm năng tối đa.

Tuần đầu tiên trôi qua. Sự thay đổi bắt đầu xuất hiện, rất nhỏ, nhưng đủ để La Chinh nhận ra. Những gốc linh thảo ở khu vực hắn phụ trách không còn vẻ héo úa như trước. Lá cây xanh hơn, thân cây cứng cáp hơn. Một số nụ hoa bắt đầu hé mở, tỏa ra mùi hương thoang thoảng, tinh khiết hơn hẳn so với những luống bên cạnh.

Một buổi sáng, một giám công tên Lý Sơn, người nổi tiếng khắc nghiệt và hay bắt bẻ, đi tuần tra. Hắn vốn định tìm lỗi của La Chinh để khiển trách, hoặc thậm chí là phạt. Lý Sơn nhìn chằm chằm vào khu vực của La Chinh. Hắn cau mày. Khu vực này lẽ ra phải là nơi tồi tệ nhất, nhưng những gốc linh thảo ở đây lại đang phát triển một cách đáng kinh ngạc.

“Ngươi đã làm gì ở đây?” Lý Sơn hỏi, giọng điệu đầy nghi ngờ. Hắn không tin một kẻ Hạ Giới lại có thể làm được điều này.

La Chinh ngẩng đầu, ánh mắt bình thản. “Ta chỉ chăm sóc chúng theo cách của ta.”

“Cách của ngươi?” Lý Sơn cười khẩy. “Ngươi nghĩ mình có thể cải thiện được thổ nhưỡng ở đây chỉ bằng cách ‘chăm sóc’ sao? Chớ có giở trò ma quỷ!”

Hắn cúi xuống, nhổ một gốc linh thảo nhỏ. Rễ cây trắng muốt, chắc khỏe, không hề có dấu hiệu sâu bệnh hay thiếu chất. Hắn kiểm tra đất, không có dấu vết của bất kỳ linh phì đặc biệt nào. Lý Sơn càng thêm khó hiểu. Hắn không thể tìm ra bất kỳ sự bất thường nào, nhưng rõ ràng có điều gì đó không đúng.

“Ngươi…” Lý Sơn định nói gì đó, nhưng rồi hắn ngập ngừng. Hắn không thể giải thích được hiện tượng này. Với kinh nghiệm nhiều năm trong Dược Điền, hắn biết rằng những gốc linh thảo này đang phát triển tốt hơn mức bình thường rất nhiều. Điều này không thể là ngẫu nhiên.

La Chinh chỉ mỉm cười nhạt. Hắn không cần phải giải thích. Hắn chỉ cần kết quả.

Sau hôm đó, Lý Sơn không còn tìm cách gây khó dễ cho La Chinh nữa. Hắn vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, nhưng ánh mắt đã có chút thay đổi, từ khinh miệt sang dò xét, thậmậm chí có chút tò mò. Tin tức về “kẻ Hạ Giới” có khả năng đặc biệt bắt đầu lan truyền trong số những người làm công khác. Một số kẻ vẫn cười nhạo, cho rằng đó chỉ là may mắn nhất thời. Nhưng một số khác bắt đầu để ý, thậm chí lén lút quan sát La Chinh làm việc.

La Chinh vẫn không thay đổi nhịp độ. Hắn tiếp tục công việc của mình, mỗi ngày đều dành tâm huyết cho từng gốc linh thảo. Hắn biết, những gì hắn đang làm chỉ là khởi đầu. Mục tiêu của hắn không chỉ là làm cho những cây cỏ này tốt hơn, mà là dùng chúng để chứng minh rằng “Thiên Mệnh” hay “Thiên Đạo” không phải là thứ bất khả xâm phạm.

Hắn cũng không ngừng tu luyện. Linh lực Nghịch Thiên trong cơ thể hắn không ngừng lớn mạnh, dần dần dung hợp với linh khí Thượng Giới. Mỗi khi hấp thụ linh khí, hắn đều cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dần nứt vỡ bên trong mình. Đó là ranh giới giữa Hạ Giới và Thượng Giới, là sự khác biệt về quy tắc và cấp độ năng lượng. Hắn đang dần phá vỡ bức tường đó, thích nghi và vươn lên.

Đã gần một tháng trôi qua. Khu vực Dược Điền do La Chinh phụ trách đã hoàn toàn thay đổi. Những gốc linh thảo cằn cỗi ngày nào giờ đã vươn mình mạnh mẽ, xanh tươi mơn mởn, một số loại hiếm còn bắt đầu kết hạt hoặc ra hoa với màu sắc rực rỡ, tinh khiết hơn hẳn những luống bên cạnh, thậm chí là những luống được chăm sóc bởi những người có kinh nghiệm lâu năm hơn.

Mùi hương linh thảo từ khu vực của hắn không chỉ thoang thoảng nữa, mà đã lan tỏa khắp Dược Điền, mang theo một sức sống mãnh liệt, khiến những người làm công khác không thể không chú ý. Ngay cả Lý Sơn cũng thường xuyên đến kiểm tra, vẻ mặt ngày càng phức tạp. Hắn không thể phủ nhận kết quả, nhưng cũng không thể hiểu được làm thế nào một kẻ Hạ Giới lại có thể làm được điều này.

La Chinh đứng giữa khu vực của mình, nhìn những thành quả lao động. Hắn biết, thời khắc Vương Hạo đến kiểm tra đã gần kề. Hắn không cần phải cố gắng gây ấn tượng. Kết quả sẽ tự nói lên tất cả.

Hắn không sợ sự khinh miệt, cũng không sợ những thử thách. Bởi vì, hắn đã từng là một kẻ phế vật ở Hạ Giới, đã từng bị ruồng bỏ và truy sát. Nhưng hắn đã đứng lên, từng bước lật đổ số phận. Thượng Giới này, với những “Thiên Kiêu” tự xưng là mang thiên mệnh, với những vị thần linh cổ xưa tự cho mình là đại diện của “Thiên Đạo”, cũng sẽ không thể ngăn cản bước chân của hắn. Hắn sẽ chứng minh rằng, ý chí cá nhân có thể thay đổi tất cả.

La Chinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận linh lực cuộn trào trong đan điền. Hắn đã sẵn sàng. Dược Điền này, chỉ là bước khởi đầu. Một tháng sau, Vương Hạo sẽ phải nhìn hắn bằng một con mắt khác. Và đó, chỉ là khởi đầu cho hành trình Nghịch Thiên của hắn tại Thượng Giới này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8