Nghịch Thiên
Chương 346
Chinh bước vào luồng sáng chói lòa, cảm giác như toàn bộ thân thể bị nghiền nát và tái tạo trong khoảnh khắc. Một cơn choáng váng ập đến, nhưng ý chí kiên cường của hắn không cho phép mình gục ngã. Khi ánh sáng dịu đi, thứ chào đón hắn không phải là thiên đường rực rỡ hay tiên cảnh bồng lai, mà là một cảm giác áp lực nặng nề đến nghẹt thở.
Linh khí! Đó là thứ đầu tiên Chinh cảm nhận được. Nó không chỉ đậm đặc hơn, mà còn mang theo một sự tinh khiết và uy áp hoàn toàn khác biệt so với Hạ Giới. Hít thở linh khí ở đây giống như nuốt chửng những viên đá quý năng lượng, mỗi hơi thở đều khiến kinh mạch hắn như muốn nứt vỡ vì sự quá tải. Cảnh giới của hắn, vốn đã đạt đến đỉnh phong ở hạ giới, giờ đây như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương cuồng nộ.
Dưới chân hắn là một phiến đá cứng như sắt, lấp lánh những hạt tinh thể li ti. Xung quanh, không phải là bầu trời xanh ngắt quen thuộc, mà là một khoảng không gian mịt mờ sương mù, những luồng năng lượng màu xám bạc cuộn xoáy như những con rắn khổng lồ. Từ xa, những dãy núi cao sừng sững đâm thẳng lên trời, đỉnh của chúng ẩn hiện trong mây mù, to lớn đến mức khó tin. Từng tảng đá, từng dòng suối ở đây đều toát ra một vẻ cổ kính, hùng vĩ, và ẩn chứa năng lượng đủ để nghiền nát bất kỳ phàm nhân nào.
“Thượng Giới… đây chính là Thượng Giới sao?” Chinh thì thầm, giọng nói khàn đặc. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết, nhưng trong sâu thẳm con ngươi vẫn bùng cháy ngọn lửa kiên định. Áp lực từ “Thiên Đạo” mà hắn cảm nhận được ở hạ giới, giờ đây không còn là một cái “gaze” vô hình, mà là một phần của không khí, của đất đá, của từng nguyên tử linh khí ở nơi đây. Nó tồn tại, bao trùm, và nhắc nhở hắn về sự tầm thường của một kẻ mới đặt chân đến.
Hắn cố gắng vận chuyển công pháp, điều hòa linh khí trong cơ thể. Tốc độ hấp thu kinh người của hắn đã giúp hắn thích nghi nhanh chóng, nhưng cảm giác nặng nề vẫn còn đó. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thượng Giới này không phải là nơi để hắn ngẩng cao đầu ngay lập tức.
Bất chợt, một tiếng xé gió vang lên. Chinh lập tức cảnh giác, ánh mắt sắc như dao quét qua xung quanh. Từ phía xa, ba bóng người lao đến với tốc độ kinh hồn, kéo theo những vệt sáng chói lòa. Chúng không giống bất kỳ ai Chinh từng gặp ở Hạ Giới. Áo bào của họ dệt bằng tơ lụa phát sáng, trên người tỏa ra một luồng khí tức mạnh mẽ, vượt xa cảnh giới Hư Vương ở Hạ Giới. Đây chắc chắn là những cường giả Thượng Giới.
Ba người đáp xuống cách Chinh không xa, ánh mắt đầy vẻ khinh thường quét qua hắn. Kẻ dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự ngạo mạn. Hắn mặc y phục màu xanh lam, ngực áo thêu hình một con rồng đang vờn mây, tay cầm một thanh trường kiếm sáng loáng.
“Ồ, lại là một con kiến từ Hạ Giới bò lên sao?” Nam tử áo lam cười khẩy, giọng nói pha lẫn sự chế giễu. “Linh lực còn chưa ổn định, khí tức yếu ớt. Xem ra lại là một tên phế vật không biết trời cao đất rộng.”
Hai người còn lại, một nam một nữ, cũng phụ họa theo. Nữ tử áo hồng với vẻ mặt kiêu kỳ, che miệng cười khúc khích: “Đúng là phí phạm linh khí Thượng Giới. Những kẻ này không biết quy củ, cứ nghĩ Thượng Giới là nơi muốn đến thì đến. Chẳng lẽ không biết mỗi lần phi thăng là một lần gánh nặng cho không gian này sao?”
Chinh im lặng quan sát. Hắn không hề tức giận, mà ngược lại, sự bình tĩnh đến đáng sợ. Đây chính là điều hắn đã dự đoán. Ở Thượng Giới này, xuất thân từ Hạ Giới là một tội lỗi, một vết nhơ. Hắn là “người ngoài cuộc”, là “dị số”.
Nam tử áo lam tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lẽo. “Ngươi tên gì? Thuộc tông môn nào ở Hạ Giới? Khai báo rõ ràng, không thì đừng trách ta không khách khí.”
Chinh ngẩng đầu, ánh mắt đen láy đối diện với vẻ ngạo mạn của đối phương. “Chinh. Không có tông môn.”
Lời nói của hắn đơn giản, nhưng lại khiến ba người kia sững sờ. Nữ tử áo hồng cười phá lên: “Ha ha ha! Không có tông môn? Vậy mà cũng dám phi thăng lên Thượng Giới? Chắc là một tên tu tán, nhặt được chút cơ duyên rách nát nào đó rồi tự cho mình là thiên tài đây mà!”
Nam tử áo lam lắc đầu, vẻ mặt càng thêm khinh miệt. “Thật là vô tri. Ngươi có biết đây là khu vực nào không? Đây là Vọng Nguyệt Sơn Mạch, thuộc lãnh địa của Vọng Nguyệt Tông ta. Ngươi không khai báo, không có dẫn tiến, tự tiện xông vào, chính là tội chết!”
“Tội chết?” Chinh nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện. Hắn đã trải qua bao nhiêu lần đối mặt với cái chết, đối mặt với sự bất công của “Thiên Đạo”. Những lời đe dọa này, đối với hắn, chẳng khác gì gió thoảng mây bay.
Nam tử áo lam nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự bất cần trong ánh mắt của Chinh, một điều không nên có ở một kẻ yếu ớt vừa phi thăng. “Ngươi có vẻ cứng đầu đấy. Được thôi, ta sẽ cho ngươi nếm mùi Thượng Giới.”
Hắn giơ tay, một luồng kiếm khí sắc bén như thủy tinh bỗng nhiên ngưng tụ, xoáy thẳng vào Chinh. Kiếm khí này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn ẩn chứa một loại quy tắc đặc trưng của Thượng Giới, khiến không gian xung quanh Chinh như bị phong tỏa. Đây là một chiêu thức đơn giản, nhưng lại mang uy lực hủy diệt đối với bất kỳ cường giả Hạ Giới nào.
Chinh không tránh. Hắn đứng yên, thân thể hơi chấn động. Kiếm khí chạm vào hắn, phát ra tiếng “keng” giòn tan như kim loại va chạm. Một làn sóng năng lượng lan tỏa, thổi bay bụi đất xung quanh. Ba người của Vọng Nguyệt Tông đều kinh ngạc. Kiếm khí của nam tử áo lam tuy chỉ là một chiêu thăm dò, nhưng cũng đủ để xé nát một ngọn núi nhỏ. Kẻ này lại đỡ được chỉ bằng thân thể?
“Ngươi… ngươi là luyện thể tu sĩ?” Nữ tử áo hồng thốt lên. Luyện thể ở Thượng Giới cũng có, nhưng không phải ai cũng đạt được độ cứng rắn như vậy ngay sau khi phi thăng.
Chinh không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay, một luồng hắc khí vô hình từ lòng bàn tay hắn bốc lên. Đó là Mệnh Hồn Chi Lực, thứ sức mạnh đã giúp hắn vượt qua mọi giới hạn ở Hạ Giới. Ở Thượng Giới này, hắn cảm thấy Mệnh Hồn Chi Lực dường như được kích thích, trở nên mạnh mẽ và tinh thuần hơn. Nó không tuân theo quy tắc linh khí của Thượng Giới, mà mang theo một sự hỗn loạn, nguyên thủy.
Nam tử áo lam cảm nhận được sự nguy hiểm từ luồng hắc khí đó. Nó không mạnh mẽ đến mức khiến hắn sợ hãi, nhưng nó lại mang theo một loại thuộc tính kỳ lạ, khó nắm bắt. Hắn lập tức ra lệnh: “Hai người các ngươi, cùng lên! Bắt sống hắn, xem hắn có bí mật gì!”
Hai người kia gật đầu, đồng loạt rút kiếm. Hai luồng kiếm khí khác bay đến, kết hợp với kiếm khí của nam tử áo lam, tạo thành một mạng lưới sắc bén bao vây Chinh từ ba phía. Ba người này, mỗi người đều đã đạt tới cảnh giới Thiên Tôn Sơ Kỳ, một cảnh giới mà ngay cả tông chủ các đại tông môn ở Hạ Giới cũng khó lòng chạm tới.
Chinh biết hắn không thể phô bày toàn bộ sức mạnh của mình ngay lúc này. Hắn cần che giấu, cần thích nghi. Nhưng hắn cũng không thể để mình bị khinh thường. Hắn muốn cho những kẻ này biết, dù là phàm nhân từ Hạ Giới, cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt.
Hắn vận chuyển “Nghịch Thiên Quyết”, một công pháp luôn đi ngược lại mọi quy tắc. Mệnh Hồn Chi Lực trong cơ thể hắn cuộn trào, không hấp thu linh khí Thượng Giới mà trực tiếp chuyển hóa năng lượng sinh mệnh và ý chí của hắn thành sức mạnh. Đó là con đường hắn đã chọn, con đường nghịch thiên. Hắn không cần tuân theo quy tắc của Thượng Giới, mà sẽ tạo ra quy tắc của riêng mình.
Chinh bỗng nhiên biến mất khỏi vị trí cũ. Tốc độ của hắn nhanh đến mức kinh người, phá vỡ mọi sự phong tỏa của kiếm khí. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, mà chỉ đơn giản là một cú đấm thẳng vào người nam tử áo lam. Cú đấm đó không mang theo linh khí chói lọi, mà là một sức mạnh thuần túy, ẩn chứa sự phá hủy của Mệnh Hồn Chi Lực.
Nam tử áo lam kinh hãi. Hắn không ngờ một kẻ mới phi thăng lại có thể nhanh đến vậy, và ra đòn trực diện đến thế. Hắn vội vàng giơ kiếm đỡ. “Keng!” Một tiếng va chạm dữ dội vang lên. Trường kiếm của hắn run lên bần bật, cánh tay tê dại. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng kỳ dị, vừa nóng bỏng vừa lạnh lẽo, xuyên qua kiếm thân, đánh thẳng vào kinh mạch.
Hắn lùi lại ba bước, khuôn mặt biến sắc. Chinh đã không dùng toàn lực, nhưng cú đấm vừa rồi đã khiến hắn hiểu ra rằng, kẻ trước mặt không phải là một con kiến mà họ có thể tùy tiện chà đạp.
“Ngươi… ngươi che giấu cảnh giới!” Nữ tử áo hồng hét lên, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực và sợ hãi. “Ngươi không phải là Thiên Tôn Sơ Kỳ!”
Chinh chỉ cười khẩy, không nói gì. Hắn không có ý định chiến đấu lâu dài. Mục tiêu của hắn là tìm hiểu về thế giới này, không phải là gây thù chuốc oán với những kẻ đầu tiên hắn gặp. Hắn cần một chỗ đứng, cần thông tin.
Hắn xoay người, một luồng Mệnh Hồn Chi Lực bùng phát mạnh mẽ hơn, tạo thành một làn sóng đen cuồn cuộn bao trùm lấy hắn. Làn sóng đó không có ý tấn công, mà chỉ đơn thuần là một sự phô trương sức mạnh. Nó khiến ba người Vọng Nguyệt Tông cảm thấy linh hồn mình như bị đông cứng, một cảm giác sợ hãi không thể giải thích dâng lên.
Trước khi ba người kịp phản ứng, Chinh đã hóa thành một vệt sáng đen, lao thẳng lên trời, biến mất vào trong sương mù dày đặc của Vọng Nguyệt Sơn Mạch.
Ba người Vọng Nguyệt Tông đứng đó, nhìn theo bóng lưng Chinh biến mất, vẻ mặt kinh hãi lẫn tức giận. Nam tử áo lam xoa xoa cánh tay tê dại, ánh mắt đầy vẻ nghi kỵ. “Linh lực của hắn không cao, nhưng cú đấm đó… ta chưa từng gặp loại sức mạnh nào như vậy. Nó không phải linh khí Thượng Giới!”
Nữ tử áo hồng lo lắng nói: “Hắn chắc chắn có bí mật. Chúng ta nên báo cáo lên trưởng lão. Một kẻ từ Hạ Giới lại có thể dễ dàng thoát khỏi chúng ta như vậy, không thể tầm thường.”
“Hừ!” Nam tử áo lam hừ lạnh. “Để hắn chạy mất lần này là lỗi của ta. Nhưng Thượng Giới này rộng lớn bao la, hắn có thể trốn đi đâu? Hắn vừa mới phi thăng, không có nơi nương tựa, không có căn cơ. Sớm muộn gì cũng phải lộ diện.”
Trong khi đó, Chinh đã bay thật xa, đến một khu vực rừng núi hiểm trở hơn. Hắn đáp xuống một vách đá cheo leo, ẩn mình trong một hang động nhỏ. Cảm giác áp lực từ Thượng Giới vẫn còn, nhưng đã dễ chịu hơn một chút sau cuộc đối đầu vừa rồi. Hắn biết, hắn đã gây sự chú ý, nhưng điều đó là không thể tránh khỏi.
“Vọng Nguyệt Tông… Thiên Tôn Sơ Kỳ…” Chinh lẩm bẩm. Hắn đã ước lượng được sức mạnh của mình ở đây. Hắn vẫn còn mạnh, nhưng không còn là bá chủ tuyệt đối như ở Hạ Giới. Hắn cần phải cẩn trọng, cần phải nhanh chóng thích nghi và tìm hiểu các quy tắc ở đây.
Hắn nhìn ra ngoài hang động, nơi những dãy núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương mù. Thượng Giới này, rộng lớn và nguy hiểm hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Nhưng cũng chính vì vậy, nó mới là nơi thích hợp để hắn tiếp tục con đường Nghịch Thiên của mình.
“Thiên Đạo, ngươi muốn đặt ra quy tắc cho ta sao?” Chinh thì thầm, ánh mắt lóe lên sự thách thức. “Vậy thì, ta sẽ phá vỡ nó, từng chút một.”
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu hấp thu linh khí Thượng Giới, đồng thời vận chuyển Mệnh Hồn Chi Lực, cố gắng tìm ra sự cân bằng, sự dung hợp giữa hai loại năng lượng này. Hành trình từ con số 0 đã chính thức bắt đầu, và Chinh đã sẵn sàng cho mọi thử thách phía trước.