Nghịch Thiên
Chương 344
Gió lạnh thấu xương lướt qua quảng trường hoang tàn, cuốn theo những hạt bụi mịn và mùi máu tanh còn vương vấn. Chinh đứng đó, bóng lưng cô độc in trên nền trời u ám, cảm giác lạnh lẽo không phải từ cơn gió mà từ chính lời nói cuối cùng của Cổ Viêm Lão Tổ. “Thiên Đạo hiện tại chú ý.” Một câu nói, nhưng nặng như vạn cân, đè nén lên tâm trí hắn.
Cổ Viêm Lão Tổ đã biến mất, không một dấu vết. Vị lão nhân bí ẩn ấy đến và đi như một cơn gió, để lại cho Chinh không chỉ sức mạnh mà còn là một gánh nặng to lớn hơn. Hắn đã phá vỡ danh tiếng của Thiên Mệnh, đã chứng minh rằng ý chí cá nhân có thể lật đổ sự sắp đặt. Nhưng cái giá phải trả, chính là trở thành mục tiêu của một thứ quyền năng siêu việt, vượt xa mọi hiểu biết của hắn về thế giới này.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng. Trong đầu hắn, địa đồ của Di Tích Cổ Thần hiện lên rõ ràng, từng đường nét, từng ký hiệu cổ xưa. Đó không chỉ là một con đường, mà là một mê cung phức tạp, ẩn chứa vô vàn nguy hiểm và cơ duyên. Cổ Viêm Lão Tổ đã nói, đó là cánh cửa mở ra những bí mật Thượng Giới. Thượng Giới… một khái niệm mà trước đây hắn chỉ nghe qua trong những truyền thuyết xa vời, giờ đây lại trở thành đích đến tiếp theo của hắn.
“Chư Thiên Vạn Giới…” Hắn lẩm bẩm, âm thanh khàn đặc. Từ một phế vật của một tiểu thế giới nhỏ bé, hắn đã bước chân ra đại lục, làm mưa làm gió, và giờ đây, hắn phải đối mặt với toàn bộ vũ trụ. Cảm giác vừa hưng phấn, vừa áp lực. Hưng phấn vì có thể tiếp tục hành trình Nghịch Thiên, khám phá những giới hạn mới của bản thân. Áp lực vì biết rằng, kẻ thù của hắn giờ đây không còn là những tông môn, thế gia, hay cường giả đại lục, mà là “Thiên” – một thứ mà hắn chưa từng hình dung được hình dạng hay bản chất.
Hắn quay đầu nhìn lại quảng trường, nơi vừa diễn ra trận chiến long trời lở đất. Các cường giả của Cổ Tộc, những kẻ đã từng kiêu ngạo tự cho mình là Thiên Mệnh Chi Tử, giờ đây chỉ còn là tàn tích. Kẻ chết, kẻ bị thương, kẻ bỏ chạy. Chiến thắng này vang dội, nhưng cũng chính là tiếng chuông báo hiệu cho một giai đoạn hoàn toàn mới. Mọi thứ hắn đã đạt được ở đại lục này, từ uy danh, thế lực, đến những kẻ thù ngầm, giờ đây đều trở nên nhỏ bé trước mục tiêu lớn lao trước mắt.
Tuy nhiên, Chinh không phải là kẻ nông nổi. Hắn hiểu rằng, để đến được Di Tích Cổ Thần, và xa hơn là Thượng Giới, hắn không thể đơn độc. Hắn cần phải củng cố lại mọi thứ, chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Liên minh Nghịch Thiên mà hắn đã xây dựng tại đại lục này, những người đã tin tưởng và đi theo hắn, họ không thể bị bỏ lại. Hắn phải đảm bảo an toàn cho họ, hoặc ít nhất là đặt họ vào một vị thế vững chắc trước khi hắn rời đi.
Bằng một ý niệm, hắn triệu hồi Thần Hỏa Phượng Hoàng – linh thú trung thành và mạnh mẽ của mình. Phượng Hoàng hạ cánh nhẹ nhàng, đôi mắt rực lửa nhìn Chinh đầy lo lắng. “Chúng ta phải quay về.” Chinh nói, giọng nói đầy kiên định. “Về Huyết Kiếm Môn.”
Trong suốt quãng đường trở về Huyết Kiếm Môn, Chinh không ngừng suy nghĩ. Địa đồ Di Tích Cổ Thần trong đầu hắn dần được phân tích kỹ lưỡng. Đó không chỉ là một con đường một chiều. Di Tích này nằm ẩn sâu trong một vùng đất cấm kỵ cổ xưa, được bao bọc bởi vô số cấm chế và trận pháp. Ngay cả những cường giả đỉnh cao của đại lục cũng khó lòng đặt chân tới, chứ đừng nói đến việc tìm ra lối vào Thượng Giới.
Hắn cần thông tin. Thông tin về Di Tích Cổ Thần, về Thượng Giới, và quan trọng nhất, về “Thiên Đạo” mà Cổ Viêm Lão Tổ đã nhắc đến. Ai là kẻ đứng sau nó? Nó hoạt động như thế nào? Và liệu có cách nào để đối phó, hay thậm chí là lật đổ nó?
Vừa đặt chân đến Huyết Kiếm Môn, Chinh đã cảm nhận được một bầu không khí khác lạ. Mặc dù tin tức về chiến thắng của hắn chắc chắn đã lan truyền khắp nơi, mang lại uy thế chưa từng có cho Huyết Kiếm Môn, nhưng vẫn có một sự căng thẳng ngầm. Các đệ tử và trưởng lão nhìn hắn với ánh mắt vừa kính sợ, vừa có chút hoang mang. Dường như họ cảm nhận được sự thay đổi lớn lao sắp diễn ra.
Trong thư phòng của mình, Chinh triệu tập những người thân cận nhất: Tô Mặc, người bạn đồng hành trung thành; Diệp Linh, cô gái tài năng của Huyết Kiếm Môn; và một vài trưởng lão cốt cán. Hắn không thể che giấu sự thật mãi mãi. Sứ mệnh của hắn đã vượt quá tầm của một tông môn.
“Ta có một chuyện quan trọng cần nói với các ngươi.” Chinh bắt đầu, giọng nói trầm lắng nhưng đầy uy lực. Hắn kể lại cuộc gặp gỡ với Cổ Viêm Lão Tổ, những bí mật về Di Tích Cổ Thần, và đặc biệt là lời cảnh báo về “Thiên Đạo”.
Tô Mặc cau mày, ánh mắt tràn đầy lo lắng. “Thiên Đạo… Nghe có vẻ như một thứ gì đó vượt ngoài khả năng của chúng ta, Chinh.”
Diệp Linh siết chặt nắm tay. “Nhưng nếu đó là định mệnh của huynh, thì chúng ta sẽ cùng huynh đối mặt. Huynh không đơn độc.”
Chinh gật đầu. “Ta biết. Và ta sẽ không bao giờ quên sự tin tưởng của các ngươi.” Hắn nhìn từng gương mặt, lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Đây là những người hắn muốn bảo vệ, những người đã cùng hắn trải qua bao sinh tử. “Tuy nhiên, hành trình tiếp theo sẽ cực kỳ nguy hiểm. Di Tích Cổ Thần không phải là nơi bình thường. Nó là cánh cửa dẫn đến một thế giới hoàn toàn khác, nơi các quy tắc tu luyện, sức mạnh, và cả sự sống chết đều khác biệt.”
Hắn tiếp tục, chi tiết hơn về địa đồ và những gì hắn cần chuẩn bị. “Chúng ta cần thu thập càng nhiều thông tin càng tốt về các cấm địa cổ xưa, những truyền thuyết về Thượng Giới, và bất kỳ dấu vết nào liên quan đến Di Tích Cổ Thần. Ta cần những loại tài nguyên đặc biệt để tăng cường sức mạnh, củng cố nền tảng. Và quan trọng nhất, ta cần thời gian.”
Chinh biết, “Thiên Đạo” đã chú ý đến hắn. Điều đó có nghĩa là, những kẻ đại diện cho nó, hoặc những thế lực bị nó thao túng, sẽ sớm tìm đến. Hắn không thể ngồi yên chờ đợi. Hắn phải chủ động, phải nhanh chóng nâng cao sức mạnh và tìm đường thoát ly khỏi đại lục này trước khi bị bao vây bởi những kẻ thù không thể đánh bại.
Một tuần trôi qua nhanh chóng. Huyết Kiếm Môn dưới sự chỉ đạo của Chinh đã trở thành một cỗ máy khổng lồ, hoạt động không ngừng nghỉ. Các đệ tử và trưởng lão được giao nhiệm vụ tìm kiếm thông tin, thu thập tài nguyên. Chinh thì vùi mình vào tu luyện, cố gắng hấp thu mọi tinh túy từ những viên đan dược quý hiếm mà Cổ Viêm Lão Tổ để lại, cùng với những công pháp cấm kỵ mà hắn đã học được. Hắn cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể đang tăng vọt, nhưng đồng thời, một cảm giác bất an cũng lớn dần.
Đêm đó, khi Chinh đang thiền định trong mật thất, một luồng khí tức lạnh lẽo đột nhiên xuyên qua các cấm chế của Huyết Kiếm Môn. Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm. Luồng khí tức đó không phải của bất kỳ cường giả nào mà hắn từng biết trên đại lục này. Nó mang theo một sự cổ xưa, một áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ, như thể nó đến từ một không gian cao hơn, vượt lên trên mọi thứ.
Đó là một lời cảnh báo. Hoặc có lẽ, là sự thăm dò đầu tiên của “Thiên Đạo”.
Chinh đứng dậy, nhìn ra cửa sổ mật thất, xuyên qua bức tường đá dày cộp như thể nhìn thấu cả bầu trời đêm. Ánh trăng lạnh lẽo rọi sáng vạn vật. Hắn biết, thời gian của hắn trên đại lục này không còn nhiều. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, ngay cả trước khi hắn đặt chân đến Di Tích Cổ Thần. Hắn đã “Nghịch Thiên”, và giờ đây, “Thiên” đã đáp trả.
Hắn phải đi. Phải đến Di Tích Cổ Thần, phải tìm ra chân tướng của “Thiên”, và phải thay đổi định mệnh. Bất kể cái giá phải trả là gì.
Một tia sáng lóe lên trong mắt Chinh, rực rỡ như sao băng xé toạc màn đêm. Hành trình Nghịch Thiên, giờ đây, đã thực sự bắt đầu, không còn giới hạn bởi bất kỳ biên giới nào.