Nghịch Thiên
Chương 343

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:32:52 | Lượt xem: 4

Không gian xung quanh vẫn còn đọng lại dư âm của sự hỗn loạn, nhưng giờ đây, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ đã bao trùm lấy quảng trường rộng lớn. Bụi đất và linh khí tan tác từ trận chiến kinh thiên động địa dần lắng xuống, để lộ ra cảnh tượng hoang tàn và một hình bóng đơn độc đứng vững giữa tàn cuộc.

Chinh đứng đó, áo bào nhuốm máu, nhưng ánh mắt kiên định tựa như hai hòn đá tảng. Hắn không nhìn về phía xác của Thiên Mệnh Chi Tử, kẻ vừa bị hắn đánh bại, mà hướng ánh nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ sừng sững như những bức tường thành của một thế giới khác. Một nụ cười nhạt nhẽo, mang theo chút thách thức và vô vàn quyết tâm, xuất hiện trên môi hắn.

Phá vỡ danh tiếng của “Thiên Mệnh”. Hắn đã làm được. Ngay tại đây, trên đại lục Vạn Tượng Phong Vân này, hắn đã chứng minh rằng cái gọi là “Thiên Mệnh” không phải là bất khả chiến bại, không phải là thứ có thể định đoạt mọi số phận. Hắn, một phàm nhân bị ruồng bỏ, một “phế vật” trong mắt kẻ khác, đã lật đổ một kẻ được Thiên Đạo ưu ái. Đây không chỉ là một chiến thắng của sức mạnh, mà còn là một tuyên ngôn, một sự phản kháng ngầm vang vọng khắp đất trời.

Đám đông chứng kiến trận chiến, từ các cường giả tông môn đến những tu sĩ bình thường, vẫn còn chìm trong sự kinh ngạc tột độ. Không ai dám lên tiếng. Ánh mắt họ nhìn Chinh không còn là sự nghi ngờ hay khinh thường, mà là sự kính sợ, thậm chí là một chút hoang mang tột độ. Một “dị số” thực sự đã xuất hiện, một kẻ đã dám thách thức ý chí của Thiên Đạo ngay trước mắt họ.

Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo mùi máu và bụi đất, cũng như một làn sóng linh khí hỗn loạn. Chinh hít sâu một hơi, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể, nhưng tinh thần lại phấn chấn lạ thường. Hắn biết, chiến thắng này chỉ là khởi đầu. Nó là một dấu chấm than lớn, tuyên bố sự hiện diện của hắn, nhưng cũng là một mũi tên chỉ đường, cho hắn biết con đường phía trước còn dài và đầy chông gai gấp bội.

Thượng Giới. Đó là nơi hắn cần đến. Nơi mà cái gọi là “Thiên” không chỉ là một khái niệm mơ hồ, mà có thể là một thực thể, một trật tự, hay thậm chí là một nhóm cường giả tối cao đang thao túng vận mệnh của Chư Thiên Vạn Giới. Hắn cần phải tìm hiểu, phải khám phá, và cuối cùng, phải đối mặt với nó.

Bỗng nhiên, một luồng áp lực vô hình từ trên cao ập xuống, đè nặng lên tất cả mọi người. Linh khí trong không khí trở nên trì trệ, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Một tiếng rít xé gió vang lên, và một khe nứt màu bạc xuất hiện trên bầu trời xanh thẳm, từ đó một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ và tràn đầy uy áp của những cường giả Thượng Giới tràn xuống. Đây là một loại áp lực mà ngay cả những tu sĩ Hóa Thần đỉnh phong trên đại lục cũng chưa từng cảm nhận được.

Từ trong khe nứt, một luồng ánh sáng chói lọi bùng phát, rồi dần ngưng tụ thành một bóng người. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu lam thẫm, trên đó thêu những hoa văn phức tạp và cổ xưa. Mỗi bước chân của lão đều như dẫm đạp lên tâm khảm của chúng sinh, khiến hàng vạn tu sĩ quỳ rạp xuống đất, không dám ngẩng đầu. Ánh mắt lão như hai hố đen sâu thẳm, ẩn chứa sự uy nghiêm và lạnh lẽo thấu xương.

“Kẻ phàm trần… Ngươi dám nghịch ý Thiên?” Giọng nói của lão giả vang vọng khắp không gian, mang theo một lực lượng trấn áp không thể chống cự. Nó không chỉ là âm thanh, mà là ý chí, là phán quyết.

Chinh vẫn đứng thẳng, ánh mắt đối diện với lão giả Thượng Giới. Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nén lên mình, như muốn nghiền nát xương cốt. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn đã trải qua quá nhiều đau khổ, đã vượt qua quá nhiều giới hạn để rồi gục ngã trước một câu nói suông.

“Thiên? Ngươi đại diện cho Thiên?” Chinh nhếch mép, âm thanh khàn khàn nhưng chứa đựng sự kiên cường không thể lay chuyển. “Nếu Thiên chỉ là kẻ định đoạt số phận, thì ta sẽ nghịch Thiên. Nếu Thiên chỉ là kẻ cao ngạo coi thường chúng sinh, thì ta sẽ phá Thiên!”

Lão giả khẽ nhíu mày. Ánh mắt lão quét qua Chinh, như muốn nhìn thấu mọi bí mật, mọi tiềm năng ẩn giấu trong cơ thể hắn. “Ngươi là dị số. Một hạt mầm của sự hỗn loạn. Thiên Đạo không thể dung thứ cho sự tồn tại như ngươi.” Lão giơ tay lên, một luồng linh khí nguyên thủy từ Thượng Giới hội tụ, tạo thành một ấn ký khổng lồ trên không trung. “Hôm nay, ta sẽ thay Thiên Đạo, giáng xuống sự trừng phạt. Kẻ Nghịch Thiên, ngươi sẽ bị xóa sổ khỏi thế gian!”

Các tu sĩ trên đại lục run rẩy. Đây là một cường giả Thượng Giới thực sự, một sứ giả của cái gọi là “Thiên Đạo”, đích thân giáng trần để trừng phạt Chinh. Ai có thể chống lại? Sức mạnh của lão giả này đã vượt xa mọi cảnh giới mà họ biết.

Chinh cảm thấy một luồng sát khí kinh khủng khóa chặt lấy mình. Hắn biết, đây là một thử thách thực sự, một sự trả lời trực tiếp từ “Thiên” sau khi hắn phá vỡ “Thiên Mệnh Chi Tử”. Nhưng hắn không hối hận. Hắn đã chọn con đường này, con đường Nghịch Thiên.

Bàn tay hắn siết chặt thanh kiếm đang nằm trong vỏ. Một luồng huyết mạch cấm kỵ trong cơ thể hắn bắt đầu rục rịch, những ký hiệu cổ xưa trên da thịt hắn bỗng nhiên phát sáng mờ ảo. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Hắn không thể chạy trốn, cũng không muốn chạy trốn.

“Xóa sổ ta?” Chinh cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không gian, mang theo sự ngạo nghễ và bất khuất. “Vậy thì hãy xem, Thiên Đạo có đủ sức để xóa sổ ta không!”

Lão giả Thượng Giới không nói thêm lời nào. Ấn ký trên không trung đột nhiên hạ xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt của Thượng Giới, nhắm thẳng vào Chinh. Đây là một đòn tất sát, một sự trừng phạt mà không ai có thể sống sót.

Nhưng đúng lúc đó, một biến cố bất ngờ xảy ra. Một luồng hào quang ngũ sắc đột nhiên xuyên phá không gian, va chạm trực diện với ấn ký của lão giả. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, rung chuyển cả đại lục. Sức mạnh của hai đòn tấn công va chạm nhau đã tạo ra một lỗ hổng không gian khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Từ trong lỗ hổng không gian, một giọng nói già nua nhưng đầy uy lực vang lên: “Thiên Đạo sứ giả! Ngươi dám hành động bất cẩn trên địa bàn của ta?”

Một bóng người khác xuất hiện, đứng chắn trước mặt Chinh. Đó là một lão giả khác, mặc áo bào xám tro, tóc cũng bạc phơ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tinh ranh và một chút tà khí. Chính là Cổ Viêm Lão Tổ, người đã từng âm thầm quan sát Chinh và có vẻ như có mối liên hệ đặc biệt với vật phẩm nghịch thiên mà Chinh sở hữu.

Lão giả Thượng Giới nhìn Cổ Viêm Lão Tổ, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc hiếm hoi. “Cổ Viêm… Ngươi dám can thiệp vào việc của Thiên Đạo?”

Cổ Viêm Lão Tổ cười khẩy. “Thiên Đạo? Ngươi nói Thiên Đạo thì là Thiên Đạo? Hạt giống này do ta tự tay vun trồng, chưa đến lúc để các ngươi nhổ bỏ. Vả lại, kẻ này có duyên với Thượng Cổ Tàn Phiến, không phải là thứ các ngươi muốn động là động!”

Chinh hơi bất ngờ. Hắn biết Cổ Viêm Lão Tổ có vẻ có ý đồ với mình, nhưng không ngờ lại ra mặt bảo vệ hắn một cách trực diện như vậy, và còn nhắc đến “Thượng Cổ Tàn Phiến” – vật phẩm nghịch thiên mà hắn vô tình đoạt được. Hơn nữa, những lời của Cổ Viêm Lão Tổ dường như ẩn chứa một bí mật lớn hơn, về sự can thiệp của các thế lực khác vào “Thiên Đạo”.

Lão giả Thượng Giới trầm mặc. Rõ ràng, lão có sự kiêng dè nhất định đối với Cổ Viêm Lão Tổ. “Ngươi muốn chống đối Thiên Đạo sao?”

“Chống đối?” Cổ Viêm Lão Tổ lắc đầu. “Ta chỉ là bảo vệ một hạt giống tiềm năng. Nếu nó thực sự có thể Nghịch Thiên, thì có lẽ đó cũng là một loại ‘Đạo’ mà Thiên Đạo các ngươi chưa từng nghĩ tới. Huống hồ, ranh giới giữa phàm giới và Thượng Giới vẫn còn, ngươi không nên tùy tiện can thiệp quá sâu.”

Sứ giả Thiên Đạo hừ lạnh một tiếng, nhưng không tiếp tục ra tay. Lão quay sang nhìn Chinh một lần nữa, ánh mắt lạnh như băng. “Kẻ dị số, ta sẽ ghi nhớ ngươi. Sẽ có ngày, Thiên Đạo sẽ đích thân phán xét ngươi.” Nói rồi, lão hóa thành một luồng sáng, bay ngược vào khe nứt không gian và biến mất, để lại một áp lực vô hình dần tan biến.

Cổ Viêm Lão Tổ quay sang Chinh, ánh mắt phức tạp. “Tiểu tử, ngươi gây rắc rối không ít. Nhưng cũng may, ngươi có đủ tiềm năng để đáng cho ta ra tay.”

Chinh nhìn Cổ Viêm Lão Tổ. “Cổ Viêm tiền bối, cảm ơn người đã ra tay tương trợ. Nhưng tại sao người lại nói ta là hạt giống của người? Và Thượng Cổ Tàn Phiến… nó rốt cuộc là gì?”

Cổ Viêm Lão Tổ vuốt râu, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi khe nứt không gian vừa biến mất. “Thượng Cổ Tàn Phiến, đó là một mảnh vỡ của một bảo vật viễn cổ, vượt trên cả những gì Thượng Giới các ngươi biết. Nó chính là chìa khóa để ngươi mở ra cánh cửa chân chính của sự ‘Nghịch Thiên’. Còn về ta… Ta chỉ là một kẻ đã quá chán ghét cái gọi là ‘Thiên Đạo’ hiện tại. Ngươi, tiểu tử, có thể là một cơ hội.”

Lão Tổ ngừng một chút, rồi tiếp tục: “Với trận chiến vừa rồi, tên tuổi của ngươi đã vang dội khắp đại lục. Nhưng cũng chính vì thế, con đường đến Thượng Giới sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Sứ giả của Thiên Đạo đã chú ý đến ngươi. Ngươi sẽ cần phải chuẩn bị kỹ càng hơn nữa. Có lẽ, đã đến lúc ngươi nên tìm hiểu về những con đường bí mật, những cánh cổng ẩn giấu để tiến vào Thượng Giới. Và cũng đã đến lúc, ngươi nên biết rõ hơn về những bí mật đằng sau ‘Thiên’.”

Chinh gật đầu. Hắn biết, Cổ Viêm Lão Tổ không phải vô duyên vô cớ giúp đỡ hắn. Nhưng dù sao, lão cũng đã cứu hắn một mạng. Hắn cũng nhận ra, lời của lão Tổ đã mở ra một hướng đi mới. Không chỉ là một con đường phi thăng thông thường, mà là những con đường “bí mật”, “ẩn giấu”, có lẽ là những con đường tránh né sự kiểm soát của Thiên Đạo.

“Tiền bối, vậy con đường đến Thượng Giới… ta nên bắt đầu từ đâu?” Chinh hỏi, ánh mắt đầy sự khao khát.

Cổ Viêm Lão Tổ mỉm cười bí hiểm. “Đừng vội. Sức mạnh của ngươi tuy đủ để phá Thiên Mệnh Chi Tử, nhưng vẫn còn quá yếu ớt khi đối mặt với Thượng Giới chân chính. Ngươi cần phải tìm kiếm một nơi, một vùng đất bị lãng quên từ thời Thượng Cổ, nơi cất giấu những bí mật về ‘Thiên Đạo’ nguyên thủy, và cũng là nơi duy nhất có thể giúp ngươi thực sự ‘chuyển hóa’ để có thể đặt chân lên Thượng Giới mà không bị Thiên Đạo hiện tại phát hiện ngay lập tức.”

Lão Tổ vung tay áo, một luồng ánh sáng xanh lam bay vào trán Chinh. “Đây là một địa đồ, chỉ dẫn đến nơi đó. Đó là ‘Di Tích Cổ Thần’. Ngươi cần phải đến đó, không chỉ để tìm kiếm con đường, mà còn để hiểu rõ hơn về bản thân ngươi, và về ‘Thiên’ mà ngươi đang muốn Nghịch.”

Chinh cảm nhận một luồng thông tin ùa vào tâm trí. Một bản đồ chi tiết hiện ra, cùng với những ghi chú cổ xưa về một vùng đất hoang tàn, đầy rẫy nguy hiểm nhưng cũng ẩn chứa cơ duyên to lớn. “Di Tích Cổ Thần…” hắn lẩm bẩm.

“Đúng vậy. Đó là bước tiếp theo của ngươi. Nhưng hãy nhớ, Di Tích Cổ Thần không phải là nơi dễ dàng đặt chân tới. Ngươi sẽ phải đối mặt với những thử thách vượt xa sức tưởng tượng của ngươi hiện tại. Đó là nơi khởi đầu cho hành trình Thượng Giới của ngươi.” Cổ Viêm Lão Tổ nói, rồi thân ảnh lão dần trở nên mờ ảo, như một làn khói sắp tan biến. “Ta sẽ không ra mặt giúp ngươi nữa. Mọi thứ từ nay về sau, đều phải dựa vào chính ngươi.”

Trước khi Chinh kịp nói thêm lời nào, Cổ Viêm Lão Tổ đã hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một làn hương thơm cổ xưa thoang thoảng trong gió. Chinh đứng đó, một mình giữa quảng trường hoang tàn, với địa đồ của Di Tích Cổ Thần trong đầu và một gánh nặng mới trên vai. Hắn đã phá vỡ danh tiếng của Thiên Mệnh, nhưng cũng chính vì thế, hắn đã bị Thiên Đạo hiện tại chú ý. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Hành trình Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, không còn giới hạn trong một đại lục, mà đã vươn tầm ra toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Di Tích Cổ Thần, đó là điểm đến tiếp theo, một cánh cửa mở ra những bí mật Thượng Giới, và cũng là nơi để hắn tìm kiếm sức mạnh để đối đầu với cái gọi là “Thiên” tối thượng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8