Nghịch Thiên
Chương 342
Chiêu kiếm mang theo uy lực kinh người, lao thẳng vào Chinh. Đó không chỉ là một đòn tấn công vật lý hay pháp thuật đơn thuần, mà còn là sự ngưng tụ của một ý chí, một mệnh lệnh vô hình từ Thượng Giới, muốn nghiền nát mọi sự phản kháng, mọi mầm mống dị biệt. Thanh kiếm không chỉ xé rách không khí, mà còn như muốn cắt đứt cả sợi xích định mệnh trói buộc Chinh.
Chinh cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của chiêu kiếm này, một áp lực vô hình đè nặng lên mọi giác quan, mọi tế bào trong cơ thể. Nó vượt xa bất kỳ công pháp nào hắn từng đối mặt ở hạ giới, mang theo hơi thở của những kẻ đứng trên vạn vật, những kẻ tự cho mình là Thiên. Nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn không còn là kẻ phàm nhân yếu ớt ngày xưa, dễ dàng bị định đoạt. Hắn là một hạt giống Nghịch Thiên, được tôi luyện qua máu và lửa, qua vô số lần sinh tử. Hắn sẽ không gục ngã.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, linh khí trong cơ thể Chinh bùng nổ, không theo bất kỳ quy tắc nào của Thượng Giới, cũng chẳng tuân theo Thiên Đạo hạ giới. Đó là một dòng năng lượng hỗn loạn, cuồng bạo, nhưng lại mang một trật tự riêng, một ý chí bất diệt. Hắn không tránh né, mà đón thẳng chiêu kiếm. Đôi mắt hắn rực sáng như hai vì tinh tú vừa được khai mở, một luồng sức mạnh khó tả tuôn trào từ sâu thẳm linh hồn, từ huyết mạch Nghịch Thiên đang sôi sục.
Một tiếng gầm nhẹ thoát ra từ cổ họng Chinh, không phải vì sợ hãi, mà là sự giải phóng của một ý chí kiên định. Hắn vung quyền. Không hoa lệ, không phức tạp, chỉ là một cú đấm thẳng, nhưng lại mang theo tất cả sự khinh bỉ của hắn đối với cái gọi là “Thiên Mệnh”, tất cả sự phẫn nộ của hắn đối với sự bất công của vũ trụ. Nắm đấm của hắn không chỉ va chạm với kiếm khí, mà còn trực tiếp đối đầu với ý chí của Thượng Giới.
“RẦM!!!”
Một âm thanh chói tai vang vọng khắp không gian, như thể trời long đất lở, như thể một mảnh vũ trụ vừa bị xé toạc. Nơi nắm đấm và kiếm khí giao nhau, không gian bị bóp méo, ánh sáng bị nuốt chửng, tạo thành một vùng chân không hỗn loạn. Sóng xung kích cuồng bạo lan tỏa, san phẳng mọi thứ trong phạm vi hàng trăm trượng. Những ngọn núi đá xung quanh nứt vỡ, cây cối hóa thành tro bụi, mặt đất rách toạc như một tấm vải cũ.
Kẻ tấn công Chinh là một thanh niên áo trắng, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn, tự xưng là Lăng Vân, đệ tử chân truyền của một tông môn Thượng Giới. Hắn đứng trên không trung, thân hình khẽ chao đảo. Chiêu “Thiên Vận Kiếm” của hắn, một chiêu thức mang ý chí của Thượng Giới, chưa từng thất bại khi đối phó với kẻ phàm nhân, vậy mà lúc này, lại bị một nắm đấm trần trụi đánh tan.
Lăng Vân trợn tròn mắt, vẻ ngạo mạn trên khuôn mặt hắn biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. Hắn nhìn chằm chằm vào Chinh, kẻ vẫn còn đứng vững vàng trong tâm bão năng lượng. Khóe môi Chinh rỉ máu, cánh tay hắn run rẩy nhè nhẹ, nhưng đôi mắt hắn vẫn rực lửa, kiên cường đến không thể tin được. Hắn đã chịu đựng toàn bộ sức mạnh của chiêu kiếm, nhưng hắn không lùi một bước!
“Không thể nào!” Lăng Vân thốt lên, giọng nói đầy sự hoài nghi. “Ngươi chỉ là một kẻ hạ giới, một phế vật bị Thiên Đạo ruồng bỏ! Làm sao có thể chống lại Thiên Vận Kiếm của ta? Ngươi đã làm gì?”
Chinh lau vết máu ở khóe miệng, cười khẩy. Nụ cười ấy mang theo sự khinh miệt sâu sắc, một sự thách thức trần trụi. “Thiên Đạo ruồng bỏ? Phế vật? Đó chỉ là những lời dối trá của các ngươi, những kẻ tự xưng là Thiên! Ta là Chinh, và ta sẽ tự định đoạt số phận của mình. Cái gọi là Thiên Mệnh của các ngươi, trong mắt ta, chỉ là một trò hề!”
Nghe những lời đó, Lăng Vân giận dữ. Hắn chưa từng thấy một kẻ hạ giới nào dám ngông cuồng đến vậy. Hắn là Thiên Kiêu, được Thiên Đạo ưu ái, mang trong mình huyết mạch tinh thuần của Thượng Giới, từ khi sinh ra đã được định sẵn con đường cường giả. Còn Chinh, chỉ là một hạt bụi từ phàm trần, một dị số đáng lẽ phải bị nghiền nát.
“Nghịch tặc! Ngươi đang xúc phạm Thiên Đạo! Ngươi không biết mình đang đối mặt với ai sao?” Lăng Vân gầm lên, sát khí bùng phát. Hắn không thể chấp nhận được việc một kẻ hạ giới lại có thể thách thức quyền uy của Thượng Giới. “Ta sẽ cho ngươi thấy, ý chí của một phàm nhân chỉ là giọt nước trong biển cả trước sức mạnh tuyệt đối của Thiên!”
Lăng Vân giơ kiếm lên cao một lần nữa. Lần này, không còn là kiếm khí đơn thuần, mà là một luồng linh lực tinh thuần của Thượng Giới cuồn cuộn đổ vào thanh kiếm. Thanh kiếm của hắn phát ra ánh sáng chói lòa, không khí xung quanh nó như bị đông cứng lại, tạo thành một trường lực áp bức khủng khiếp. Phía sau lưng Lăng Vân, một ảo ảnh mờ ảo của một vị thần linh cổ xưa, tay cầm kiếm, hiện lên chớp nhoáng rồi tan biến, nhưng đã đủ để khiến linh hồn mọi sinh linh rung động.
“Thiên Phạt Chi Kiếm!” Lăng Vân rống to, dồn toàn bộ sức mạnh và ý chí của mình vào chiêu thức. Thanh kiếm biến thành một đạo quang mang trắng bạc, lao xuống Chinh với tốc độ và uy lực kinh hoàng hơn gấp bội. Chiêu kiếm này không chỉ nhắm vào thân thể, mà còn khóa chặt linh hồn Chinh, không cho hắn bất kỳ đường lui nào.
Chinh đứng vững, ánh mắt hắn không hề nao núng. Hắn biết, đây là một chiêu thức quyết định. Nếu hắn không thể chống đỡ, không chỉ thân thể, mà ý chí “Nghịch Thiên” của hắn cũng sẽ bị lung lay. Nhưng chính sự tuyệt vọng và áp lực này lại thức tỉnh một thứ gì đó sâu thẳm trong Chinh. Hắn nhớ lại những lời nguyền rủa, những ánh mắt khinh bỉ, những lần hắn bị đẩy vào chỗ chết chỉ vì hắn không giống những kẻ khác.
“Thiên Phạt? Ha! Ta sẽ cho ngươi thấy, ai mới là kẻ bị phạt!”
Một ánh sáng đen kịt, pha lẫn với những tia sét màu đỏ như máu, đột nhiên bùng lên từ cơ thể Chinh. Đây không phải là linh khí, cũng không phải là nguyên lực, mà là một thứ năng lượng hoàn toàn khác biệt, một luồng sức mạnh nguyên thủy và hỗn loạn, dường như đến từ một nơi sâu thẳm hơn cả vũ trụ này. Nó cuộn xoáy quanh Chinh, biến hắn thành một cơn lốc đen đỏ đáng sợ.
“Đây là… Nghịch Đạo Chi Lực!” Chinh nghiến răng, từng thớ thịt trong người hắn căng lên, gân xanh nổi đầy cánh tay. Hắn đã cảm nhận được luồng sức mạnh này từ vật phẩm bí ẩn hắn có được ở Phàm Trần, nhưng chưa bao giờ hắn có thể triệu hồi nó một cách rõ ràng và mạnh mẽ đến vậy. Nó là sự đối lập hoàn toàn với Thiên Đạo, là bản chất của sự phản nghịch, của sự phá vỡ giới hạn.
Hắn không cần công pháp phức tạp, không cần thần thông hoa mỹ. Với Nghịch Đạo Chi Lực tuôn trào, Chinh giơ hai tay lên, lòng bàn tay ngửa về phía chiêu kiếm đang lao tới. Từ lòng bàn tay hắn, hai vòng xoáy đen đỏ hình thành, hút lấy mọi linh khí xung quanh, bóp méo không gian và thời gian. Đó là một kỹ năng bản năng, một sự thức tỉnh trực giác từ Nghịch Đạo Chi Lực.
“Hỗn Độn Phản Phệ!”
Hai vòng xoáy đen đỏ ấy va chạm với Thiên Phạt Chi Kiếm. Lần này, không còn là tiếng nổ kinh thiên động địa, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ. Thanh kiếm của Lăng Vân, uy lực ngút trời, khi chạm vào Nghịch Đạo Chi Lực của Chinh, lại như bị một hố đen nuốt chửng. Ánh sáng của nó mờ đi, năng lượng của nó bị hấp thụ, và thậm chí cả ý chí Thượng Giới ẩn chứa bên trong cũng bị xé tan từng chút một.
Lăng Vân cảm thấy một lực phản chấn khủng khiếp truyền đến từ thanh kiếm, như thể hắn đang đối đầu với cả một vũ trụ đang sụp đổ. Linh lực trong cơ thể hắn bị hút cạn một cách điên cuồng, và linh hồn hắn run rẩy dưới áp lực của Nghịch Đạo Chi Lực. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi. Hắn không thể tin được, một kẻ hạ giới lại có thể thi triển một loại sức mạnh quỷ dị đến vậy, thứ sức mạnh hoàn toàn nằm ngoài quy tắc của Thượng Giới, thậm chí là cả Thiên Đạo.
“KHÔNG THỂ NÀO! Ngươi là… thứ quái vật gì?!” Lăng Vân gào lên, cố gắng rút kiếm về, nhưng Nghịch Đạo Chi Lực như một con quỷ đói khát, gặm nhấm lấy thanh kiếm của hắn, và thậm chí còn bắt đầu lan đến cánh tay hắn.
Chinh không trả lời. Hắn chỉ siết chặt hai tay, dồn toàn bộ Nghịch Đạo Chi Lực vào. Hắn đã hiểu một điều: cái gọi là Thiên Đạo chỉ là một tập hợp các quy tắc. Và Nghịch Đạo, chính là kẻ phá vỡ mọi quy tắc. Càng áp lực, càng tuyệt vọng, Nghịch Đạo Chi Lực trong hắn lại càng bùng nổ mạnh mẽ.
Trong chớp mắt, Thiên Phạt Chi Kiếm của Lăng Vân bị Nghịch Đạo Chi Lực nuốt chửng hoàn toàn, tan biến không còn dấu vết. Lực phản phệ khổng lồ từ Nghịch Đạo Chi Lực lập tức đánh thẳng vào Lăng Vân. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, thân hình văng đi như một quả bóng rách, đâm xuyên qua mấy ngọn núi rồi mới dừng lại, bất tỉnh nhân sự.
Không gian trở lại tĩnh lặng, chỉ còn lại những tàn tích của trận chiến. Chinh đứng đó, thân thể vẫn còn run rẩy vì vừa vận dụng một loại sức mạnh vượt quá giới hạn của mình. Nghịch Đạo Chi Lực trong hắn dần thu lại, nhưng linh khí xung quanh hắn vẫn còn hỗn loạn, chưa thể trở lại bình thường. Hắn nhìn về phía nơi Lăng Vân ngã xuống, ánh mắt kiên định.
Hắn đã thắng. Hắn đã đánh bại một Thiên Kiêu của Thượng Giới, một kẻ được cho là mang Thiên Mệnh. Điều này không chỉ là một chiến thắng về sức mạnh, mà còn là một chiến thắng về ý chí. Hắn đã chứng minh rằng, dù ở đâu, dù đối mặt với ai, ý chí của một phàm nhân có thể lật đổ cả Thiên Đạo!
Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi Chinh. Hành trình Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, mới thực sự bắt đầu. Hắn đã phá vỡ danh tiếng của “Thiên Mệnh” ngay từ bước chân đầu tiên vào vùng đất này. Thế giới quan của hắn đã mở rộng, và hắn biết, cuộc chiến với “Thiên” sẽ còn dài và khốc liệt hơn nhiều. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
Hắn quay đầu lại, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ẩn chứa những bí mật về Thượng Giới, về cái gọi là “Thiên” tối thượng. Hắn biết, mình đã trở thành một “dị số” thực sự, một kẻ mà không ai có thể định đoạt số phận ngoại trừ chính bản thân hắn.