Nghịch Thiên
Chương 340
Chinh bước đi trên con đường đá cổ kính, hòa mình vào ánh nắng ban mai rực rỡ của Thượng Giới. Nơi đây, linh khí không chỉ dày đặc mà còn mang theo một sự tinh khiết lạ thường, như thể mỗi hơi thở đều gột rửa bụi trần, thanh lọc tâm hồn. Cây cối hai bên đường vươn cao ngất trời, lá xanh biếc như ngọc bích, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Những ngọn núi trùng điệp phía xa ẩn hiện trong màn sương mờ ảo, mỗi đỉnh núi đều toát ra khí thế hùng vĩ, ẩn chứa vô số bí mật và cơ duyên.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận nguồn năng lượng dồi dào chảy khắp cơ thể. Từng tế bào, từng kinh mạch đều như được hồi sinh, khao khát hấp thụ nguồn linh khí thượng đẳng này. So với phàm trần, Thượng Giới quả thực là một thiên đường tu luyện, nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm và sự phân biệt đẳng cấp khắc nghiệt.
“Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm…” Chinh lẩm bẩm, bàn tay vô thức chạm vào ngực. Vật phẩm nghịch thiên mà hắn đoạt được ở hạ giới vẫn âm thầm ẩn chứa sức mạnh, hòa quyện cùng huyết mạch và công pháp cấm kỵ của hắn, tạo nên một nền tảng vững chắc mà ít ai có thể sánh kịp. Nhưng ở Thượng Giới, điều đó liệu có đủ?
Hắn tăng tốc độ, hướng về phía những ngọn núi mà linh khí càng thêm dồi dào. Mục tiêu ban đầu là tìm một nơi an tĩnh để tu luyện, củng cố cảnh giới và thăm dò tình hình. Hắn cần hiểu rõ hơn về Thượng Giới, về các thế lực đang ngự trị, và đặc biệt là cách thức mà “Thiên” vận hành ở nơi cao cấp này.
Đi được một lúc, cảnh vật dần thay đổi. Những con đường đá nhỏ hơn, dẫn vào các thung lũng sâu thẳm. Chinh cảm nhận được những luồng khí tức của sinh linh khác, mạnh mẽ hơn hẳn những gì hắn từng đối mặt ở hạ giới. Hắn thu liễm khí tức đến mức tối đa, như một kẻ phàm nhân bình thường, nhưng ánh mắt lại sắc bén như chim ưng, quét qua mọi ngóc ngách.
Đột nhiên, từ một con đường mòn nhỏ phía bên trái, bốn bóng người xuất hiện. Họ vận trang phục tông môn màu xanh lam, ngực áo thêu hình mây cuộn. Ba nam một nữ, tuổi đời còn khá trẻ, nhưng khí tức tu vi đã đạt tới cảnh giới Nguyên Anh Hậu Kỳ, thậm chí có một người đã chạm tới Hóa Thần Sơ Kỳ. Đây là những cường giả mà ở hạ giới có thể xưng bá một phương, nhưng ở Thượng Giới, có lẽ chỉ là đệ tử ngoại môn hoặc nội môn bình thường.
Bọn họ đang cười nói vui vẻ, có vẻ vừa hoàn thành một nhiệm vụ hoặc săn được một loại linh vật nào đó. Khi ánh mắt của người phụ nữ lướt qua Chinh, nụ cười trên môi cô ta chợt tắt. Cô ta khẽ nhíu mày, rồi thì thầm với người nam đứng cạnh.
“Trần sư huynh, người này có vẻ lạ.”
Trần sư huynh, một thanh niên có vẻ ngoài tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo, liếc nhìn Chinh từ đầu đến chân. Hắn ta không hề che giấu sự khinh thường trong ánh mắt.
“Khí tức thấp kém, không lẫn vào đâu được. Lại là một kẻ từ hạ giới phi thăng lên sao?” Hắn ta nói lớn, giọng điệu đầy vẻ chế giễu, đủ để Chinh nghe thấy.
Một tên đệ tử khác, vóc người vạm vỡ, cười khẩy: “Hạ giới thì cũng lên Thượng Giới được à? Chắc là dùng thủ đoạn gì đó thôi. Nhìn cái vẻ bẩn thỉu kia kìa, thật mất mỹ quan Thượng Giới.”
Chinh dừng bước. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, bình tĩnh đối diện với bốn người họ. Sự im lặng của hắn khiến bọn chúng càng thêm ngứa mắt.
Trần sư huynh bước tới một bước, khoanh tay trước ngực: “Này, kẻ hạ giới kia. Ngươi đi đâu trong khu vực Lạc Hà Sơn này? Không biết đây là địa bàn của Thanh Vân Tông chúng ta sao? Ngươi có lệnh bài không?”
Chinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh: “Ta chỉ là một lữ khách, vô tình đi ngang qua.”
Giọng nói của Chinh không mang theo cảm xúc, nhưng chính sự bình thản đó lại khiến Trần sư huynh càng thêm khó chịu. Hắn ta đã quen với việc những kẻ từ hạ giới mới lên sẽ run sợ, hoặc ít nhất là tỏ ra cung kính khi đối diện với đệ tử tông môn Thượng Giới.
“Lữ khách? Ngươi nghĩ Thượng Giới là nơi muốn đi đâu thì đi sao?” Trần sư huynh cười khẩy. “Những kẻ như ngươi, phi thăng lên đây mà không có tông môn đỡ đầu, không có cường giả bảo hộ, sớm muộn gì cũng bị nuốt chửng. Hoặc là bị ép làm nô bộc, hoặc là bị cướp đoạt toàn bộ tài nguyên rồi vứt xác nơi hoang dã.”
Người phụ nữ tên Tiểu Linh bỗng nhiên nói: “Trần sư huynh, hay là chúng ta đưa hắn về tông môn? Dù sao hắn cũng có chút tu vi, làm một tên tạp dịch cũng được. Hơn nữa, những kẻ hạ giới thường có vài thứ lạ lẫm trên người, biết đâu có thể kiếm chút lợi lộc.” Ánh mắt cô ta lóe lên vẻ tham lam.
Trần sư huynh nghe vậy, hai mắt sáng lên. “Ý hay! Kẻ từ hạ giới phi thăng, nếu không phải là phế vật, thì cũng là có cơ duyên lớn. Để xem trên người ngươi có bảo bối gì hay không, hoặc có công pháp đặc biệt nào không, hả?”
Hắn ta vươn tay, một luồng chân nguyên màu xanh lam bao phủ, định chộp lấy vai Chinh. Rõ ràng là muốn dùng vũ lực để khống chế Chinh ngay lập tức, không cho hắn cơ hội phản kháng.
Chinh vẫn đứng yên, không hề né tránh. Khi bàn tay của Trần sư huynh sắp chạm tới, một luồng khí tức vô hình bỗng nhiên bùng nổ quanh Chinh. Không phải là sức mạnh bạo liệt, mà là một cảm giác áp bức vô cùng nặng nề, như thể một ngọn núi khổng lồ đột ngột đè xuống. Trần sư huynh cảm thấy một lực phản chấn mạnh mẽ, toàn thân chấn động, bước chân lảo đảo lùi lại ba bước, suýt nữa thì ngã quỵ.
Hắn ta trợn mắt kinh hãi. Ba đệ tử còn lại cũng ngẩn người. Họ không hề cảm nhận được Chinh phát động chiêu thức nào, nhưng Trần sư huynh lại bị đẩy lùi một cách khó hiểu. Hơn nữa, trong khoảnh khắc đó, họ cảm thấy một luồng ý chí vô cùng cường đại, lạnh lẽo và bất khuất, như thể đang đối mặt với một sinh vật cổ xưa, không thể lay chuyển.
Chinh chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt đen láy như vực sâu, không chút gợn sóng, quét qua bốn người. Hắn vẫn không nói gì, nhưng sự im lặng và ánh mắt đó còn đáng sợ hơn vạn lời đe dọa.
“Ngươi… ngươi là ai?” Trần sư huynh lắp bắp, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Hắn ta có thể cảm nhận được, kẻ trước mặt không đơn giản như vẻ ngoài. Khí tức thấp kém có thể là giả, nhưng cái ý chí áp bức kia tuyệt đối là thật.
“Ta đã nói, ta là lữ khách.” Chinh đáp, giọng điệu vẫn bình thản. “Nếu không có chuyện gì, ta xin cáo từ.”
Nói rồi, Chinh quay người, tiếp tục bước đi về phía những ngọn núi cao hơn, bỏ lại bốn đệ tử Thanh Vân Tông đang đứng chôn chân tại chỗ.
“Sư huynh… hắn… hắn không đơn giản.” Tiểu Linh run rẩy nói, khuôn mặt trắng bệch. “Cái khí tức vừa rồi… thật đáng sợ. Thậm chí còn mạnh hơn cả Trưởng lão tông môn.”
Trần sư huynh siết chặt nắm đấm, vẻ kiêu ngạo ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi và tức giận. “Cái quái gì vậy? Một tên hạ giới lại dám… lại dám hù dọa đệ tử Thanh Vân Tông ta!” Hắn ta cảm thấy mất hết thể diện, nhưng lại không dám đuổi theo.
“Hay là chúng ta báo cáo lên tông môn?” Tên đệ tử vạm vỡ đề nghị.
“Báo cáo gì chứ?” Trần sư huynh gằn giọng. “Nói chúng ta bị một tên hạ giới không rõ lai lịch dọa cho sợ hãi bỏ chạy sao? Chuyện này mà truyền ra, chúng ta còn mặt mũi đâu?” Hắn ta liếc nhìn về phía Chinh đã đi xa, ánh mắt lóe lên vẻ âm trầm. “Nhưng kẻ này tuyệt đối không thể bỏ qua. Hắn chắc chắn có bí mật. Chúng ta sẽ theo dõi hắn. Ở Thượng Giới này, không có tông môn bảo hộ, cho dù mạnh đến mấy cũng không thể sống sót được lâu.”
Chinh không hề quay đầu lại, nhưng mọi lời nói của bọn chúng đều lọt vào tai hắn. Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng thoáng hiện. Đúng như hắn dự đoán, Thượng Giới không phải là nơi bình yên. Sự khinh miệt đối với kẻ hạ giới, sự tham lam và tàn nhẫn đã ăn sâu vào tiềm thức của những kẻ tự xưng là cao quý này.
Hắn tiếp tục đi sâu vào vùng núi, nơi linh khí càng lúc càng nồng đậm. Hắn cần một nơi yên tĩnh tuyệt đối để hấp thụ nguồn năng lượng này, đồng thời giải mã những thông tin vừa thu thập được. Thanh Vân Tông. Một trong những tông môn khu vực này. Hắn cần tìm hiểu thêm về nó, về các tông môn khác, và về trật tự quyền lực ở Thượng Giới. Hắn cần biết ai là kẻ nắm giữ cái gọi là “Thiên Đạo” ở đây, và chúng vận hành nó như thế nào.
Chinh tìm thấy một hang động ẩn mình sau một thác nước hùng vĩ. Bên trong hang, linh khí cuồn cuộn, tụ thành từng dòng sương trắng. Đây là một nơi tu luyện lý tưởng. Hắn bước vào, bố trí một vài trận pháp đơn giản để che giấu khí tức và phòng ngừa. Khi ngồi xuống, nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn đều hướng về mục tiêu cuối cùng.
“Liên minh Nghịch Thiên.” Hắn lẩm nhẩm. Để đối đầu với cái “Thiên” mục ruỗng này, hắn cần những đồng minh. Những kẻ bị ruồng bỏ, những dị số, những kẻ có chung chí hướng. Nhưng trước hết, hắn phải đủ mạnh để đứng vững, để những kẻ khác nhìn thấy hy vọng ở hắn. Hắn phải trở thành một biểu tượng, một ngọn cờ của sự phản kháng.
Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm mạnh mẽ ở hạ giới, xuyên phá mọi xiềng xích của phàm trần. Giờ đây, ở Thượng Giới, nó sẽ tiếp tục vươn mình, đâm xuyên qua mọi định luật, mọi quy tắc do các vị thần linh, tiên đế thiết lập. Chinh biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn là Chinh, và hắn sẽ không ngừng lại cho đến khi ý chí của một phàm nhân có thể lật đổ cả Thiên Đạo.