Nghịch Thiên
Chương 335

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:28:49 | Lượt xem: 4

Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với bụi đất và tro tàn bao trùm cả một vùng trời. Nơi Chinh và Lăng Thiên vừa giao chiến giờ chỉ còn là một hố sâu khổng lồ, chứng nhân cho sức mạnh hủy diệt vượt xa tưởng tượng của phàm nhân. Lăng Thiên nằm đó, thân thể rách nát, hơi thở thoi thóp, đôi mắt vô hồn nhìn lên bầu trời xám xịt. Vầng hào quang “Thiên Mệnh” từng bao bọc hắn đã hoàn toàn tan biến, để lại một kẻ chiến bại không hơn không kém, một vị thần bị phế truất.

Chinh đứng thẳng, hơi thở dồn dập, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh như dao. Hỗn Độn Quyết vừa rồi đã rút cạn phần lớn linh lực trong cơ thể hắn, nhưng cảm giác về sức mạnh nguyên thủy, về sự hỗn loạn có thể tái tạo vạn vật, vẫn còn vang vọng trong huyết mạch. Hắn đã không giết Lăng Thiên. Không phải vì nhân từ, mà vì hắn muốn Lăng Thiên phải sống. Sống để chứng kiến, sống để gặm nhấm sự thật rằng “Thiên Mệnh” mà hắn tôn thờ, cái “Thiên Đạo” mà hắn đại diện, đã bị một phàm nhân đạp đổ.

Sự im lặng bao trùm chiến trường. Hàng vạn tu sĩ, từ các tông môn lớn đến những tán tu lẻ loi, đều đứng bất động, ánh mắt dán chặt vào Chinh. Không một tiếng reo hò, không một lời tán tụng. Chỉ có sự kính sợ tột cùng, sự kinh hãi trước một kẻ đã dám thách thức quy tắc và giành chiến thắng. Thiên Kiêu của các thế lực lớn, những kẻ từng cười nhạo Chinh, giờ đây đều tái mặt. Họ đã chứng kiến một điều không tưởng: “Thiên Mệnh Chi Tử” đã thua. Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là cái trật tự mà họ luôn tin tưởng, cái “Thiên Đạo” mà họ dựa vào, không phải là bất biến.

Chinh không quay đầu lại nhìn Lăng Thiên. Hắn đã nói, và hắn đã làm. Kỷ nguyên của sự Nghịch Thiên đã bắt đầu. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự rạn nứt trong niềm tin của vô số người. Đây là bước đầu tiên, một tuyên bố mạnh mẽ gửi đến toàn bộ đại lục này.

“Sức mạnh của Hỗn Độn Quyết…” Chinh khẽ thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. “Nó không chỉ là công pháp, mà là một con đường. Một con đường để định nghĩa lại tất cả.”

Khi hắn sử dụng Hỗn Độn Quyết, hắn không chỉ cảm thấy linh lực bùng nổ, mà còn là một luồng ý chí cổ xưa, một sự khát khao phá vỡ và tái tạo. Nó không chỉ là sức mạnh để chiến đấu, mà là một chìa khóa, mở ra cánh cửa đến những hiểu biết sâu xa hơn về vũ trụ, về sự sinh diệt, về cái gọi là “Thiên”.

“Người đâu!”

Một giọng nói vang lên, phá vỡ sự im lặng chết chóc. Đó là Phong Lôi Tử, chưởng môn của Lôi Đình Tông, một trong những tông môn mạnh nhất đại lục, đồng thời cũng là người từng đứng về phía Lăng Thiên, dù không trực tiếp tham chiến. Hắn bước ra, gương mặt tái nhợt, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Đứng sau hắn là vài vị trưởng lão của Lôi Đình Tông, đều run rẩy không dám nhìn thẳng Chinh.

“Lập tức cứu chữa Lăng Thiên thiếu chủ!” Phong Lôi Tử ra lệnh, giọng nói run rẩy. “Dù thế nào, hắn cũng là Thiên Mệnh Chi Tử… không thể để hắn chết.”

Chinh quay đầu lại, ánh mắt chạm vào Phong Lôi Tử. Ánh mắt đó không có sự giận dữ, mà chỉ có một sự lạnh nhạt đến vô cảm, như thể đang nhìn một hạt bụi. Phong Lôi Tử cảm thấy toàn thân cứng đờ, mồ hôi lạnh toát ra. Hắn biết, Chinh có thể giết hắn ngay lập tức, không cần tốn quá nhiều sức lực.

“Thiên Mệnh Chi Tử?” Chinh nhếch mép cười khẩy. “Hắn chỉ là một con rối bị giật dây, một kẻ tự lừa dối mình bằng cái danh hão huyền. Nếu ‘Thiên’ muốn hắn sống, thì chính ‘Thiên’ hãy ra mặt mà cứu hắn đi.”

Lời nói của Chinh như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí mọi người. Hắn không chỉ đánh bại Lăng Thiên, hắn còn sỉ nhục “Thiên Đạo” một cách công khai. Điều này vượt quá mọi giới hạn mà họ từng biết.

“Ngươi… ngươi quá ngông cuồng!” Một trưởng lão của Lôi Đình Tông, không kìm được sự phẫn nộ, buột miệng nói. “Ngươi dám khinh nhờn Thiên Đạo! Ngươi sẽ phải trả giá!”

Ánh mắt Chinh chuyển sang kẻ vừa lên tiếng. Trong khoảnh khắc, áp lực kinh khủng ập xuống, khiến vị trưởng lão kia lập tức quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy như cầy sấy, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Chinh không làm gì cả, chỉ là một ánh mắt. Nhưng ánh mắt đó chứa đựng sự uy hiếp của kẻ mạnh nhất, của kẻ đã phá vỡ mọi quy tắc.

“Trả giá?” Chinh bước từng bước chậm rãi về phía vị trưởng lão. Mỗi bước chân của hắn như tiếng trống dội vào lòng ngực mọi người. “Ta đã trả giá. Ta đã trả giá bằng máu, bằng nước mắt, bằng tất cả những gì ta có, để sống sót và đứng đây hôm nay. Còn các ngươi? Các ngươi chỉ biết quỳ rạp dưới chân một thứ gọi là ‘Thiên’ mà không hề biết ‘Thiên’ là gì, nó có xứng đáng hay không.”

Hắn dừng lại trước mặt Phong Lôi Tử. “Ngươi muốn cứu hắn? Tùy ngươi. Nhưng nhớ kỹ, từ giờ trở đi, danh xưng ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ sẽ không còn giá trị trên đại lục này. Kẻ nào còn dám lấy danh ‘Thiên’ ra để áp bức kẻ khác, thì kẻ đó sẽ chính là kẻ thù của ta.”

Chinh quay người, không thèm để ý đến những ánh mắt kinh hãi phía sau. Hắn không cần phải ban phát ân huệ hay thiết lập quyền lực theo cách thông thường. Sự hiện diện của hắn, chiến thắng của hắn, đã tự thân là một quyền lực tuyệt đối. Các tông môn, các thế gia sẽ phải tự điều chỉnh để thích nghi với kỷ nguyên mới, hoặc là bị đào thải.

Hắn đi về phía nhóm của mình. Vân Sương, Liễu Yên, Tần Phong, và những người khác đều đang chờ đợi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhưng cũng tràn ngập niềm tự hào. Khi Chinh đến gần, Vân Sương lập tức đỡ lấy hắn, cảm nhận được sự suy yếu tạm thời của hắn.

“Chinh, ngươi không sao chứ?” Nàng lo lắng hỏi.

“Không sao.” Chinh lắc đầu, nhìn về phía chân trời. “Chỉ là vừa rồi đã dùng một ít sức mạnh vượt quá giới hạn hiện tại. Nhưng ta đã đạt được điều mình muốn.”

“Ngươi đã thực sự thay đổi tất cả, Chinh.” Liễu Yên nói, giọng điệu đầy cảm xúc. “Chưa từng có ai dám làm như vậy.”

“Đây mới chỉ là khởi đầu.” Chinh đáp. “Đại lục này chỉ là một góc nhỏ của vũ trụ. Cái gọi là ‘Thiên’ mà Lăng Thiên tôn thờ, nó cũng chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn. Ta cảm nhận được, có những thế lực khác, những quy tắc khác, đang ẩn mình phía sau màn sương.”

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức Hỗn Độn vẫn còn vương vấn trong đan điền. Sức mạnh này không thuộc về thế giới này, hay ít nhất là không thuộc về cái gọi là “Thiên Đạo” của đại lục này. Nó giống như một luồng khí tức nguyên thủy, có thể phá vỡ mọi giới hạn, mọi trói buộc.

“Ta cần phải mạnh hơn nữa,” Chinh nói. “Và ta cần phải tìm hiểu. Tìm hiểu về nguồn gốc của ‘Thiên Đạo’, về những nơi mà các cường giả thực sự ẩn mình. Cái nhìn thoáng qua về sức mạnh Hỗn Độn Quyết cho ta biết, có một thế giới rộng lớn hơn đang chờ đợi. Một thế giới nơi ‘Thiên’ không còn là một khái niệm mơ hồ, mà là một thực thể, một trật tự có thể bị phá vỡ.”

Tần Phong tiến lên, vẻ mặt nghiêm túc. “Ngươi nói đến Thượng Giới sao? Những truyền thuyết cổ xưa về Tiên Giới, Thần Giới… liệu chúng có thật?”

Chinh mở mắt, nhìn Tần Phong. “Ta không biết. Nhưng ta sẽ tìm ra. Cảm giác của ta mách bảo, con đường Nghịch Thiên của ta sẽ không dừng lại ở đại lục này. Nó sẽ vươn tới những tầng cao hơn, nơi chân tướng của ‘Thiên’ thực sự lộ diện.”

Hắn quay sang những người đồng hành. “Các ngươi có bằng lòng tiếp tục đi cùng ta trên con đường này không? Con đường này đầy rẫy nguy hiểm, và đối thủ của chúng ta sẽ không còn là những kẻ phàm tục nữa.”

Vân Sương nắm chặt tay Chinh. “Dù ngươi đi đến đâu, ta cũng sẽ đi theo. Ngươi là tất cả của ta.”

Liễu Yên mỉm cười, ánh mắt kiên định. “Ta đã chứng kiến ngươi làm nên điều không tưởng. Ta tin vào ngươi, tin vào con đường Nghịch Thiên của ngươi.”

Tần Phong, cùng với những chiến hữu khác của Chinh, đều gật đầu kiên quyết. Họ đã chọn đi theo Chinh, không chỉ vì sức mạnh của hắn, mà còn vì lý tưởng của hắn. Lý tưởng về sự tự do, về việc không bị trói buộc bởi cái gọi là “Thiên Mệnh”.

Chinh gật đầu. Hắn biết mình không đơn độc. Đây là một liên minh, một liên minh của những kẻ dám Nghịch Thiên. Mục tiêu tiếp theo đã rõ ràng: tìm kiếm con đường lên Thượng Giới. Đại lục này đã quá nhỏ bé cho khát vọng của hắn. Hắn cần những thử thách lớn hơn, những bí mật sâu xa hơn, để thực sự chạm đến bản chất của “Thiên”.

Trong tâm trí Chinh, một hình ảnh mơ hồ hiện lên: những ngọn núi cao vút chạm tới mây xanh, những dòng sông linh khí cuộn chảy, và những vị thần linh ngồi trên ngai vàng, tự xưng là kẻ cai trị. Hắn biết, đó mới chính là nơi hắn cần đến. Nơi hắn sẽ thực sự đối mặt với “Thiên”, không phải là một đại diện, mà là chính bản thể của nó.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió thổi qua tóc. Gió của đại lục này, giờ đây mang theo một mùi vị mới: mùi vị của tự do, và mùi vị của một cuộc cách mạng vừa mới bắt đầu. Con đường phía trước còn xa xăm, nhưng bước chân của Chinh đã không còn chút do dự nào.

“Đi thôi,” Chinh nói, giọng nói vang vọng sự quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra con đường đến Thượng Giới. Và ở đó, chúng ta sẽ một lần nữa, Nghịch Thiên.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8