Nghịch Thiên
Chương 332

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:27:26 | Lượt xem: 4

Chinh không hề chậm lại. Từng bước chân của hắn lướt đi trên mặt đất như một bóng ma, thân hình hóa thành một luồng khí tức mờ ảo xé tan không khí. Cơn gió gào thét bên tai hắn không thể dập tắt ngọn lửa hưng phấn đang bùng cháy trong lồng ngực. Tiếng chuông cổ kính vẫn còn vang vọng, không ngừng dẫn dắt hắn đến với một cuộc đối đầu mà hắn đã chờ đợi bấy lâu.

Hắn không biết “Thiên Mệnh Chi Tử” kia là ai, cũng không quan tâm đến cổ bảo gì đó. Điều hắn quan tâm là cơ hội để chứng minh, cái gọi là Thiên Mệnh, cái gọi là vận số đã được an bài, đều chỉ là những xiềng xích yếu ớt mà hắn có thể dễ dàng phá vỡ. Trong mắt Chinh, mỗi “Thiên Mệnh Chi Tử” không phải là đối thủ, mà là một phép thử, một bậc thang để hắn bước lên cao hơn trên con đường Nghịch Thiên của mình.

Khoảng cách hàng ngàn dặm nhanh chóng bị rút ngắn. Cuối cùng, một ngọn núi cổ kính sừng sững hiện ra trước mắt Chinh. Ngọn núi này cao vút tận mây xanh, đỉnh núi bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, nhưng không phải là sương mù thông thường. Đó là linh khí đậm đặc đến mức hóa lỏng, cuộn xoáy như một con rồng đang ngủ say.

Trên đỉnh núi, một quầng sáng rực rỡ đang bùng lên, chiếu rọi cả một vùng trời. Tiếng chuông cổ kính kia chính là từ trung tâm quầng sáng đó mà ra, mỗi tiếng vang lên đều khiến linh khí trong trời đất dao động dữ dội, như thể cả vũ trụ đang cùng lúc cộng hưởng.

Chinh cảm nhận được một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy ngọn núi. Đó là một loại uy áp mang theo hơi thở của Thiên Đạo, khiến mọi sinh linh tự động cúi đầu, một cách tự nhiên mà không cần đến sự ép buộc. Hắn nhếch mép. “Thiên Đạo sao? Chỉ là một đám quy tắc mục nát mà thôi.”

Hắn không dừng lại, mà trực tiếp lao thẳng vào màn sương mù linh khí. Khi xuyên qua lớp sương, Chinh phát hiện mình đang đứng trên một đỉnh núi bằng phẳng, rộng lớn. Trung tâm đỉnh núi là một đài tế đàn cổ xưa, được chạm khắc những phù văn kỳ lạ mà ngay cả Chinh cũng chưa từng thấy bao giờ.

Trên đài tế đàn, một thanh niên mặc kim bào đang ngồi khoanh chân. Hắn có dung mạo tuấn tú, khí chất phi phàm, toàn thân được bao bọc bởi một quầng sáng vàng nhạt, như thể được chính trời đất ưu ái. Xung quanh hắn, hàng chục cường giả khác, kẻ là trưởng lão các đại tông môn, người là tông chủ của những thế lực hùng mạnh, đều đang quỳ gối, vẻ mặt thành kính, như đang chứng kiến một nghi lễ thiêng liêng.

Trước mặt thanh niên kim bào, một chiếc chuông đồng cổ kính đang lơ lửng giữa không trung. Chiếc chuông này không lớn, chỉ bằng một cái bát ăn cơm, nhưng mỗi khi nó khẽ rung động, một làn sóng âm thanh vô hình lại lan tỏa, cuốn theo những tia sáng vàng rực rỡ, trực tiếp dung nhập vào cơ thể của thanh niên kim bào.

“Thiên Mệnh Chân Chung!” Một trong số các cường giả quỳ gối thốt lên, giọng nói run rẩy vì kích động. “Không ngờ Lăng Thiên thiếu chủ lại có thể triệu hồi được Thiên Mệnh Chân Chung. Đây chính là biểu tượng của Thiên Mệnh, là bảo vật chỉ xuất hiện khi có Thiên Mệnh Chi Tử giáng thế!”

Thì ra thanh niên kim bào này tên là Lăng Thiên. Hắn đang hấp thu năng lượng từ chiếc chuông cổ, khí tức trên người không ngừng tăng vọt, đã đạt đến cảnh giới Bán Bộ Thiên Nhân, chỉ còn một bước nữa là có thể phi thăng.

Chinh đứng đó, quan sát toàn bộ. Hắn thấy rõ sự hưng phấn và sùng bái trong mắt những người xung quanh Lăng Thiên. Họ tin rằng Lăng Thiên là kẻ được trời chọn, là người sẽ dẫn dắt đại lục này đến một kỷ nguyên mới. Và chiếc Thiên Mệnh Chân Chung kia, chính là bằng chứng xác thực nhất cho “Thiên Mệnh” của hắn.

“Thiên Mệnh Chân Chung sao?” Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường. “Một cái chuông rách nát, lại dám xưng là Thiên Mệnh?”

Hắn không hề che giấu khí tức của mình. Sự xuất hiện đột ngột của Chinh, cùng với luồng khí tức mạnh mẽ nhưng đầy hỗn loạn, lập tức thu hút sự chú ý của những cường giả đang quỳ gối. Họ quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy vẻ khó chịu và cảnh giác.

“Kẻ nào?” Một lão giả râu tóc bạc phơ, khí tức uy nghiêm như núi, quát lên. “Sao ngươi dám tự tiện xông vào nơi linh thiêng này? Ngươi không biết Lăng Thiên thiếu chủ đang được Thiên Đạo ban ân sao?”

Chinh không thèm để ý đến lão giả. Hắn bước thẳng về phía đài tế đàn, mỗi bước đi đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ. Ánh mắt hắn khóa chặt vào Lăng Thiên, kẻ đang ngồi trên đài, vẫn nhắm mắt hấp thu năng lượng, nhưng khóe môi đã khẽ nhếch lên, lộ ra vẻ đắc ý.

“Ban ân?” Chinh cười khẩy. “Ta chỉ thấy một kẻ đang ăn mày vận may của trời đất mà thôi. Cái gọi là Thiên Mệnh, chẳng qua cũng chỉ là sự sắp đặt của một đám vô dụng muốn thao túng mọi thứ.”

Những lời lẽ của Chinh như một gáo nước lạnh tạt vào mặt những cường giả đang có mặt. Họ đều là những người tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Mệnh, vào sự sắp đặt của trời đất. Bị một tên tiểu bối không rõ lai lịch sỉ nhục, tất cả đều nổi giận.

“Vô liêm sỉ!” Một trung niên tướng mạo hung hãn gầm lên. “Kẻ hạ đẳng như ngươi, dám nhục mạ Thiên Mệnh Chi Tử? Mau cút đi, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!”

Chinh dừng lại cách đài tế đàn khoảng mười trượng. Hắn không có ý định bỏ đi. Ngược lại, một luồng khí tức cuồng bạo, mang theo ý chí phá tan mọi thứ, bắt đầu bùng phát từ cơ thể hắn. Đây là khí tức Nghịch Thiên độc nhất vô nhị, thứ mà bất kỳ Thiên Mệnh Chi Tử nào cũng sẽ cảm thấy chán ghét và bài xích.

“Khách khí?” Chinh nhếch mép. “Ta đến đây không phải để khách khí. Ta đến đây để xem, cái Thiên Mệnh Chi Tử của các ngươi, rốt cuộc có bao nhiêu cân lượng.”

Lăng Thiên, kẻ vẫn nhắm mắt nãy giờ, cuối cùng cũng từ từ mở mắt ra. Đôi mắt hắn không có chút gợn sóng, lạnh lùng và cao ngạo, như thể đang nhìn xuống một con kiến hôi. Hắn không nói gì, chỉ khẽ phất tay. Lập tức, một luồng năng lượng vô hình bắn ra, nhắm thẳng vào Chinh.

Đó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một đòn đánh tinh thần, mang theo uy áp của Thiên Đạo, trực tiếp trấn áp ý chí của đối phương. Bất kỳ tu sĩ nào khác ở cảnh giới của Chinh cũng sẽ lập tức quỳ xuống, ý chí tan vỡ, linh hồn run rẩy.

Nhưng Chinh không phải là bất kỳ tu sĩ nào khác. Hắn là Chinh, kẻ mang ý chí Nghịch Thiên. Khi luồng áp lực vô hình kia ập đến, ý chí của Chinh không hề suy suyển. Ngược lại, nó bùng nổ mạnh mẽ hơn. Một tiếng gầm nhẹ vang lên từ sâu trong đan điền của Chinh, và luồng khí tức Nghịch Thiên của hắn lập tức biến thành một con sóng thần, trực tiếp va chạm với áp lực của Lăng Thiên.

Ầm!

Một tiếng nổ trầm đục vang vọng, nhưng không hề tạo ra một làn sóng xung kích vật lý nào. Đó là sự va chạm giữa hai loại ý chí, hai loại Đạo hoàn toàn đối lập. Không gian xung quanh Chinh và Lăng Thiên đột nhiên trở nên méo mó, như thể không chịu nổi sức ép của cuộc đối đầu vô hình này.

Lăng Thiên khẽ cau mày. Hắn không ngờ một kẻ đến từ nơi thấp kém như Chinh lại có thể chống lại uy áp Thiên Đạo của mình. Những cường giả xung quanh cũng kinh hãi. Họ biết rõ sức mạnh của Lăng Thiên, và uy áp Thiên Đạo của hắn là thứ mà không ai dám đối đầu trực diện.

“Ngươi là ai?” Lăng Thiên cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng nói của hắn trong trẻo nhưng lạnh lẽo, mang theo một sự tự tin tuyệt đối, như thể mọi thứ trên đời này đều nằm trong lòng bàn tay hắn.

Chinh cười khẩy. “Ta là kẻ mà Thiên Đạo các ngươi muốn diệt trừ nhất. Ta là kẻ mà vận mệnh các ngươi muốn bóp nát nhất. Ta là… Chinh!”

Nói rồi, Chinh không đợi Lăng Thiên phản ứng, đột nhiên giơ tay lên. Một luồng hắc khí cuồn cuộn bùng ra từ lòng bàn tay hắn, không phải linh khí, không phải ma khí, mà là một loại năng lượng thuần túy của sự hủy diệt và hỗn loạn. Luồng hắc khí này ngưng tụ thành một nắm đấm, trực tiếp đánh thẳng vào chiếc Thiên Mệnh Chân Chung đang lơ lửng trước mặt Lăng Thiên.

“Ngươi dám!” Các cường giả xung quanh kinh hãi tột độ. Chiếc Thiên Mệnh Chân Chung không chỉ là một bảo vật, mà còn là biểu tượng của Thiên Mệnh. Bất kính với nó chính là bất kính với Thiên Đạo.

Lăng Thiên cũng biến sắc. Hắn không ngờ Chinh lại táo tợn đến mức này. Hắn vội vàng giơ tay, một luồng kim quang rực rỡ bùng lên từ lòng bàn tay, muốn ngăn cản đòn tấn công của Chinh.

Nhưng nắm đấm hắc khí của Chinh không phải là thứ dễ dàng ngăn cản. Nó mang theo ý chí Nghịch Thiên, phá vỡ mọi quy tắc, mọi định luật. Khi va chạm với kim quang của Lăng Thiên, hắc khí không hề suy yếu, mà còn bùng lên mạnh mẽ hơn, nuốt chửng kim quang, và không chút do dự, đấm thẳng vào chiếc Thiên Mệnh Chân Chung.

Keng!

Một tiếng vang lớn đến chói tai, không còn là tiếng chuông cổ kính mà là tiếng kim loại va chạm đầy thô bạo. Chiếc Thiên Mệnh Chân Chung bị đánh trúng, lập tức rung lên bần bật, những tia sáng vàng rực rỡ bao quanh nó lập tức tan biến. Một vết nứt nhỏ, nhưng sắc nét, đột nhiên xuất hiện trên bề mặt chiếc chuông, phá vỡ vẻ hoàn mỹ của nó.

“Không thể nào!” Lăng Thiên bật thốt, vẻ mặt lần đầu tiên hiện lên sự kinh hoàng và không thể tin được. Chiếc Thiên Mệnh Chân Chung là vật phẩm được Thiên Đạo bảo hộ, không thể bị tổn hại bởi phàm nhân.

Các cường giả xung quanh cũng ngây người. Họ nhìn vết nứt trên Thiên Mệnh Chân Chung, rồi lại nhìn Chinh, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi. Đây không chỉ là một vết nứt trên bảo vật, mà là một vết nứt trên niềm tin, trên sự sắp đặt của Thiên Mệnh.

“Cái gì mà Thiên Mệnh Chân Chung?” Chinh thu tay về, ánh mắt khinh miệt. “Chỉ là một món đồ chơi dễ vỡ. Ngươi dựa vào nó để xưng là Thiên Mệnh Chi Tử? Vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy, cái gọi là Thiên Mệnh của ngươi, chỉ là một trò đùa mà thôi.”

Vết nứt trên Thiên Mệnh Chân Chung không ngừng lan rộng, như một vết thương đang chảy máu. Chiếc chuông bắt đầu mất đi ánh sáng, không còn rung động, và cuối cùng, nó rơi xuống đài tế đàn, tạo ra một tiếng va chạm lạnh lẽo, phá tan sự tĩnh lặng và uy nghiêm của nghi lễ.

Lăng Thiên nhìn chằm chằm vào chiếc chuông đã nứt vỡ, ánh mắt hắn từ kinh hoàng chuyển sang giận dữ tột độ. Hắn là Thiên Mệnh Chi Tử, là kẻ được trời chọn, là niềm hy vọng của cả đại lục. Nhưng giờ đây, biểu tượng của Thiên Mệnh đã bị phá hủy ngay trước mắt hắn, bởi một kẻ mà hắn còn không biết tên.

“Chết!” Lăng Thiên gầm lên, không còn giữ được vẻ ung dung tự tại. Hắn đứng phắt dậy, toàn bộ khí tức Bán Bộ Thiên Nhân bùng nổ, tạo thành một cơn bão linh lực quét ngang đỉnh núi. Hắn quyết định không tiếc bất cứ giá nào, phải nghiền nát kẻ đã dám Nghịch Thiên này.

Chinh đối mặt với cơn thịnh nộ của Lăng Thiên, nhưng không hề lùi bước. Ngược lại, khóe môi hắn cong lên một nụ cười đầy khiêu khích. Hắn biết, hành trình Nghịch Thiên của mình, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn kịch tính nhất.

“Tốt lắm.” Chinh khẽ nói, ánh mắt sáng rực. “Cứ đến đi. Để ta xem, Thiên Mệnh của ngươi, rốt cuộc có thể chống lại ý chí Nghịch Thiên của ta đến mức nào.”

Hắn không hề sợ hãi, mà ngược lại, trong mắt hắn lóe lên một tia hưng phấn tột độ. Cuộc chiến giữa kẻ được “Thiên” ưu ái và kẻ dám “Nghịch Thiên” đã chính thức bùng nổ. Và đây, chỉ là khởi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8