Nghịch Thiên
Chương 333

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:27:53 | Lượt xem: 4

Cơn thịnh nộ của Lăng Thiên không phải là một sự bộc phát thoáng qua, mà là một trận cuồng phong thực sự. Khí tức Bán Bộ Thiên Nhân của hắn, vốn đã hùng vĩ, giờ đây như hóa thành một thực thể sống, gầm thét dữ dội trên đỉnh núi. Linh lực xung quanh bị hút cạn, xoáy tròn thành một luồng lốc đen kịt, nuốt chửng cả ánh sáng chiều tà. Không khí đặc quánh lại, nặng nề như thể cả ngọn núi đang oằn mình dưới một áp lực vô hình.

“Nghịch Thiên? Ngươi dám!” Giọng Lăng Thiên trầm đục, vang vọng như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Hắn không cần bất kỳ động tác thừa thãi nào. Chỉ một cái vươn tay, linh lực trong không khí như được ban cho sinh mệnh, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ màu vàng kim, mang theo uy năng nghiền nát vạn vật, lao thẳng về phía Chinh. Bàn tay đó không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn ẩn chứa một luồng áp lực tinh thần cực lớn, tựa như ý chí của Thiên Đạo đang giáng xuống, muốn đè bẹp mọi sự phản kháng.

Chinh đứng đó, thân ảnh có vẻ nhỏ bé nhưng lại kiên cố đến lạ thường. Luồng áp lực từ bàn tay linh lực khổng lồ kia không khiến hắn nhúc nhích dù chỉ một li. Khóe môi hắn vẫn giữ nguyên nụ cười khiêu khích, nhưng sâu trong ánh mắt, một ngọn lửa cuồng nhiệt đang bùng cháy. Hắn không né tránh. Thay vào đó, một luồng khí tức kỳ dị, không thuộc về bất kỳ hệ phái tu luyện thông thường nào, bắt đầu dâng trào từ trong cơ thể hắn. Đó không phải là linh lực đơn thuần, mà là một sự dung hợp của ý chí, huyết mạch và một loại “Đạo” riêng biệt mà hắn đã tự mình khai sáng.

“Thiên Mệnh của ngươi, dựa vào ban ơn của trời đất. Còn Nghịch Thiên của ta, dựa vào ý chí của chính mình.” Chinh khẽ nói, giọng hắn không lớn, nhưng lại xuyên qua tiếng gào thét của cơn bão linh lực, rõ ràng đến từng câu chữ. Hắn vung tay, không có bất kỳ thần thông hoa lệ nào. Chỉ là một cú đấm thẳng, đơn giản đến cực hạn. Nhưng cú đấm đó lại mang theo một lực lượng không thể diễn tả, như một ngôi sao băng xé toạc màn đêm, va chạm trực diện với bàn tay vàng kim của Lăng Thiên.

ẦM!!!

Một âm thanh kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển cả ngọn núi. Bụi đá văng tung tóe, không khí bị nén ép đến cực hạn rồi bùng nổ, tạo thành một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa khắp bốn phương. Bàn tay vàng kim của Lăng Thiên, vốn uy mãnh như vậy, sau khi va chạm với cú đấm của Chinh, không ngờ lại không thể tiếp tục tiến lên, mà ngược lại, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt li ti. Luồng linh lực áp đảo từ Thiên Mệnh Chi Tử bị một lực lượng khác thường chống lại, thậm chí là đẩy lùi.

Lăng Thiên nheo mắt. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn, một Bán Bộ Thiên Nhân, một Thiên Kiêu được Thiên Đạo ưu ái, lại không thể nghiền nát một kẻ phàm nhân chỉ bằng một đòn tùy tiện? Sự kiêu ngạo của hắn bị chạm đến. Khí tức của hắn càng trở nên hung bạo hơn, dồn nén toàn bộ linh lực còn lại vào bàn tay vàng kim, muốn triệt để phá hủy đối thủ.

Nhưng Chinh không cho hắn cơ hội đó. Ngay khi bàn tay vàng kim bắt đầu rạn nứt, một luồng kiếm khí vô hình, nhưng sắc bén đến cực điểm, bỗng nhiên bùng nổ từ nắm đấm của Chinh. Kiếm khí đó không mang theo quy tắc của Ngũ Hành, không mang theo sự biến hóa của Âm Dương, mà chỉ thuần túy là sự hủy diệt và xuyên phá. Nó xé toạc bàn tay vàng kim từ bên trong, khiến nó vỡ vụn thành vô số mảnh linh lực lấp lánh, tan biến vào hư vô.

“Không thể nào!” Lăng Thiên bật thốt, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc. Hắn là một cường giả Bán Bộ Thiên Nhân, lại còn là Thiên Mệnh Chi Tử, mỗi chiêu thức đều được Thiên Đạo gia cố, mang theo một phần uy áp của trời đất. Vậy mà, chiêu thức đầu tiên của hắn lại bị phá giải dễ dàng đến vậy? Hơn nữa, luồng kiếm khí kia… nó không giống bất kỳ công pháp nào hắn từng biết. Nó như một lưỡi dao sắc bén xuyên phá mọi rào cản, một sự bất tuân hoàn toàn với quy luật.

“Thiên Mệnh của ngươi, chỉ là một lớp vỏ bọc yếu ớt.” Chinh bước lên một bước, thân hình hắn như hòa làm một với ngọn núi, nhưng lại mang theo một sự linh hoạt kỳ lạ. Hắn không cần đến những vũ khí nặng nề, cũng không cần đến những bảo vật hộ thân. Chính bản thân hắn, lúc này đây, đã là một lưỡi kiếm sắc bén nhất, một pháo đài vững chắc nhất.

Lăng Thiên hít sâu một hơi. Vẻ khinh thường ban đầu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự thận trọng và tức giận tột độ. Hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp kẻ dám Nghịch Thiên này. “Ngươi đúng là một dị số. Nhưng dị số thì sao? Thiên Đạo vẫn là Thiên Đạo, không phải kẻ phàm tục như ngươi có thể lay chuyển!”

Trong nháy mắt, Lăng Thiên vận chuyển công pháp, toàn thân hắn tỏa ra một luồng hào quang chói lọi, tựa như một vị thần linh giáng thế. Phía sau lưng hắn, một hư ảnh khổng lồ từ từ hiện lên. Đó là một pho tượng thần linh cổ xưa, tay cầm trường thương, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống thế gian. Đây là Thiên Mệnh Pháp Tướng của Lăng Thiên, một thần thông đặc biệt chỉ những Thiên Mệnh Chi Tử đạt đến cảnh giới nhất định mới có thể thi triển, mượn sức mạnh của Thiên Đạo để gia tăng uy lực chiến đấu.

“Thiên Thương Phá Diệt!” Lăng Thiên hét lớn, trường thương trong tay Pháp Tướng phía sau hắn cũng rung động, rồi phóng ra một luồng sáng chói lòa, hóa thành một mũi thương khổng lồ, mang theo uy năng xé rách không gian, nhắm thẳng vào Chinh.

Mũi thương này không chỉ nhanh, mà còn khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh Chinh, khiến hắn không thể né tránh. Hơn nữa, nó còn mang theo một loại quy tắc đặc biệt, như thể muốn xóa sổ sự tồn tại của Chinh khỏi thế gian này, không cho phép một “dị số” tồn tại.

Chinh đứng yên, không có vẻ gì là hoảng sợ. Hắn ngẩng đầu nhìn mũi thương đang lao tới, ánh mắt càng thêm kiên định. “Pháp Tướng? Dựa dẫm vào Thiên Đạo ban ơn? Ngươi mãi mãi không hiểu được sức mạnh thực sự đến từ đâu.”

Từ trong cơ thể Chinh, một tiếng gầm nhẹ vang lên, không phải tiếng người, mà như tiếng của một loài thú hoang dã cổ xưa vừa thức tỉnh. Từng thớ cơ bắp trên cơ thể hắn căng lên, những đường gân xanh nổi rõ, như những dòng sông năng lượng đang chảy xiết. Huyết mạch trong người hắn sôi trào, phát ra một luồng khí tức nguyên thủy, man rợ nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ.

Không có Pháp Tướng, không có thần linh. Chinh chỉ tin vào chính bản thân hắn. Hắn vươn hai tay ra, không hề có ý định chống đỡ bằng vũ khí hay phòng ngự. Thay vào đó, một luồng lực lượng vô hình, nhưng lại cực kỳ hung hãn, bỗng nhiên bùng nổ từ lòng bàn tay hắn, hóa thành hai vòng xoáy năng lượng khổng lồ màu xám đen. Vòng xoáy này không ngừng hấp thụ linh lực xung quanh, xoay tròn với tốc độ kinh hồn, tạo thành một trường lực bóp méo không gian.

“Nghịch Lưu Hỗn Độn!” Chinh khẽ thì thầm. Đây là một chiêu thức hắn tự mình sáng tạo, dựa trên sự lĩnh ngộ về bản chất của vũ trụ và sự đối kháng với quy tắc. Nó không phải là công pháp chính thống, mà là một sự bẻ cong, một sự đảo ngược dòng chảy tự nhiên. Vòng xoáy năng lượng của hắn không phòng ngự, mà là tấn công. Nó không chỉ đơn thuần là phá hủy, mà là muốn đảo lộn, muốn biến đổi mọi thứ nó chạm vào.

Mũi Thiên Thương chói lòa của Lăng Thiên va chạm với hai vòng xoáy Hỗn Độn của Chinh. Lần này, không có tiếng nổ lớn, mà là một âm thanh chói tai đến rợn người, như hàng vạn kim loại đang bị mài xé. Mũi thương, vốn được Thiên Đạo gia cố, khi lọt vào vòng xoáy của Chinh, không ngờ lại không thể duy trì hình thái ban đầu. Năng lượng Thiên Đạo bắt đầu bị ăn mòn, bị đảo ngược, thậm chí còn bị biến chất. Từ một mũi thương vàng rực, nó dần chuyển sang màu xám đen, rồi bắt đầu tan chảy, biến dạng.

“Cái gì?!” Lăng Thiên gần như hét lên. Hắn cảm thấy một luồng lực lượng kinh khủng đang điên cuồng ăn mòn năng lượng của hắn, thậm chí còn muốn xâm nhập vào Pháp Tướng của hắn, đảo lộn trật tự bên trong. Đây không phải là sức mạnh của phàm nhân, đây là một sự phản nghịch hoàn toàn với bản chất của Thiên Đạo!

Cơn đau dữ dội ập đến từ Pháp Tướng, khiến Lăng Thiên phải lùi lại mấy bước, Pháp Tướng phía sau hắn cũng rung động kịch liệt, trở nên mờ ảo hơn. Hắn không thể tin vào mắt mình. Chiêu thức mạnh nhất của hắn, được Thiên Đạo ban phước, lại bị một kẻ phàm nhân phá giải, thậm chí còn làm tổn thương đến gốc rễ Pháp Tướng của hắn?

Chinh vẫn đứng đó, hai vòng xoáy Hỗn Độn vẫn không ngừng xoay tròn trong lòng bàn tay hắn, như hai lỗ đen thu nhỏ có thể nuốt chửng vạn vật. Hắn nhìn Lăng Thiên, ánh mắt không còn sự khiêu khích ban đầu, mà thay vào đó là sự bình tĩnh đến đáng sợ. “Thiên Mệnh của ngươi, chỉ là một cái lồng giam. Còn Nghịch Thiên của ta, là phá vỡ mọi xiềng xích.”

Gió vẫn gào thét trên đỉnh núi, nhưng lúc này, không còn là tiếng gầm giận dữ của Lăng Thiên, mà như một lời thì thầm của vũ trụ, đang chứng kiến một điều không tưởng. Lăng Thiên, Thiên Mệnh Chi Tử, đang bị áp chế. Và kẻ áp chế hắn, là một kẻ dám xưng “Nghịch Thiên”.

Lăng Thiên ôm lấy ngực, cảm nhận luồng linh lực hỗn loạn đang chạy loạn trong cơ thể, gương mặt hắn trắng bệch. Hắn đã quá kiêu ngạo, quá tự mãn vào cái gọi là “Thiên Mệnh” của mình. Kẻ trước mặt hắn, không phải là phế vật, không phải là dị số thông thường. Hắn là một con quái vật, một tồn tại mà Thiên Đạo cũng sẽ phải dè chừng.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Lăng Thiên nghiến răng, ánh mắt nhìn Chinh như nhìn một kẻ thù không đội trời chung, một mối đe dọa với toàn bộ trật tự hắn tin tưởng. Sự khinh miệt ban đầu đã bị thay thế bằng nỗi sợ hãi mơ hồ.

Chinh không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng khép hai bàn tay lại, hai vòng xoáy Hỗn Độn liền thu nhỏ, biến mất không dấu vết. Nhưng khí tức trên người hắn không hề giảm sút, mà ngược lại, còn trở nên thâm sâu, khó lường hơn. Hắn biết, trận chiến này, mới chỉ thực sự bắt đầu. Và đây, chỉ là một cái nhìn thoáng qua về sức mạnh mà hắn, một kẻ Nghịch Thiên, có thể giải phóng.

“Lăng Thiên, ngươi sẽ sớm biết thôi.” Chinh khẽ nói, rồi hắn cất bước, như muốn chủ động tấn công. Lúc này, hắn không còn là kẻ bị động đối phó, mà là kẻ nắm giữ thế chủ động. Ánh mắt Lăng Thiên co rụt lại. Hắn biết, từ giờ trở đi, định mệnh của hắn, và có thể là cả đại lục này, sẽ không còn nằm trong tay “Thiên” nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8