Nghịch Thiên
Chương 330
Hồ nước nhỏ tĩnh lặng phản chiếu cột sáng xanh ngọc bích, vẽ nên một khung cảnh siêu thực giữa thung lũng cổ thụ. Linh khí cuồn cuộn như thủy triều, mỗi hơi thở của Chinh lúc này đều tràn ngập năng lượng tinh thuần, mạnh mẽ đến mức cơ thể hắn như đang tự động hấp thụ, luân chuyển trong kinh mạch.
Chinh bước đến mép hồ, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua mặt nước trong vắt, xuyên thấu vào sâu bên dưới. Hắn không vội vàng. Kinh nghiệm cho hắn biết, những cơ duyên lớn thường ẩn chứa nguy hiểm tiềm tàng, và kẻ đầu tiên đến không nhất thiết là kẻ chiến thắng, mà là kẻ có khả năng thấu hiểu và kiểm soát tình hình tốt nhất.
Luồng năng lượng cổ xưa từ cột sáng không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang theo một sự cổ kính, một cảm giác về thời gian đã ngưng đọng từ vô số kỷ nguyên. Chinh nhắm mắt lại, thả lỏng tinh thần, để ý chí của mình hòa vào dòng chảy linh khí. Hắn không cố gắng phân tích bằng lý trí, mà cảm nhận bằng trực giác, bằng cái “Đạo” Nghịch Thiên đang dần hình thành trong tâm hải hắn.
Một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn: một viên ngọc bội cổ xưa, vỡ nát thành hàng ngàn mảnh, rồi một mảnh trong số đó chìm sâu xuống đáy hồ này, qua vạn năm hấp thụ tinh hoa đất trời và linh khí cổ đại, dần dần tái sinh, trở thành nguồn gốc của cột sáng. Đây không phải là một pháp bảo đơn thuần, mà là một mảnh vỡ của Đạo, một dấu tích của một nền văn minh đã lụi tàn, mang theo một phần “Thiên Mệnh” hoặc “Thiên Đạo” của thời đại đó.
“Thiên Mệnh…” Chinh lẩm bẩm, nụ cười trên môi càng sâu. Hắn đã quá quen thuộc với khái niệm này. Những kẻ tự xưng là Thiên Mệnh Chi Tử, những kẻ được cho là mang theo số mệnh huy hoàng, luôn xuất hiện ở những nơi có cơ duyên lớn. Nhưng Chinh biết, định mệnh không phải là thứ được ban tặng, mà là thứ phải tự mình giành lấy, thậm chí là giẫm đạp lên định mệnh của kẻ khác.
Hắn mở mắt, ánh sáng lóe lên trong đáy mắt. Hắn đã có một phán đoán sơ bộ. Thứ dưới hồ này, dù là gì, cũng không thể bị thu phục một cách dễ dàng. Nó cần một sự tương thích, một sự chấp thuận, hoặc một sức mạnh đủ lớn để cưỡng ép. Và Chinh tin rằng, cái “Nghịch Đạo” của hắn chính là chìa khóa.
Hắn tiến thêm một bước, bàn chân chạm vào mặt nước lạnh buốt. Nước hồ không sâu, nhưng ẩn chứa một lực cản vô hình. Khi Chinh đặt chân vào, một gợn sóng năng lượng vô hình lan tỏa, như có một sinh vật cổ xưa đang thức tỉnh bên dưới. Cột sáng xanh ngọc bích càng lúc càng rực rỡ, như đang chào đón, hoặc cảnh báo.
Chinh không chút sợ hãi. Hắn vận chuyển công pháp “Nghịch Thiên Quyết”, một dòng khí tức hỗn độn, bất quy tắc tuôn trào, bao bọc quanh cơ thể. Khí tức này khác biệt hoàn toàn với linh khí tinh thuần của thế giới, nó mang theo sự phá vỡ, sự chống đối, như một dòng nước chảy ngược, cố gắng lật đổ mọi quy tắc.
Ngay khi khí tức “Nghịch Thiên Quyết” va chạm với lực cản vô hình dưới hồ, một tiếng “keng” nhỏ vang lên trong tâm hải Chinh, như tiếng kim loại va chạm. Lực cản lập tức tan biến, và nước hồ như mở đường cho hắn. Cột sáng xanh ngọc bích hơi rung động, ánh sáng trở nên dịu hơn, như đang chấp nhận sự hiện diện của hắn.
“Thú vị,” Chinh thầm nghĩ. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng yếu ớt giữa “Nghịch Thiên Quyết” và nguồn năng lượng cổ xưa này. Có lẽ, thứ này cũng là một “dị số”, một phần của “Đạo” đã bị thế giới lãng quên, tương tự như bản chất của chính hắn.
Hắn tiếp tục đi sâu vào hồ, nước chỉ đến đầu gối. Càng gần cột sáng, linh khí càng nồng đậm, thậm chí bắt đầu ngưng tụ thành những hạt sương li ti màu xanh. Dưới đáy hồ, hắn nhìn thấy một bệ đá cổ xưa, được chạm khắc hoa văn phức tạp đã mờ nhạt theo thời gian. Trên bệ đá, chính là nguồn gốc của cột sáng – một mảnh ngọc bội màu xanh thẫm, phát ra ánh sáng dịu kỳ.
Mảnh ngọc bội không lớn, chỉ bằng lòng bàn tay, nhưng nó chứa đựng một thế giới riêng. Chinh có thể cảm nhận được vô số tri thức, vô số công pháp, thậm chí là những ký ức rời rạc về một thời đại huy hoàng đã chìm vào quên lãng. Đây chính là một “Thiên Bảo”, một vật phẩm mang theo “Đạo” của riêng nó, có thể khai sáng cho kẻ sở hữu.
Chinh vươn tay, định chạm vào mảnh ngọc bội. Nhưng ngay lúc đó, một luồng khí tức sắc lạnh, đầy uy áp đột ngột ập đến từ phía sau. Hắn không cần quay đầu cũng biết, kẻ đến là cường giả, không chỉ có một người.
“Kẻ nào dám cả gan xông vào Thánh Địa của Thiên Kiêu?” Một giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ kiêu ngạo vang lên, mang theo sự tức giận và khinh miệt. “Mau cút đi, trước khi ta ra tay!”
Chinh khẽ nhíu mày, nhưng tay vẫn không dừng lại. Hắn đã đoán trước được điều này. Hắn là người đầu tiên, nhưng không bao giờ là người duy nhất. Hắn là “dị số”, còn kẻ vừa đến, chắc chắn là một trong số những “Thiên Kiêu” được sắp đặt để có được cơ duyên này.
Hắn chậm rãi quay người lại. Đứng ở mép hồ là ba bóng người. Người dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, thân hình cao lớn, vóc dáng uy nghi, mặc trường bào màu vàng kim thêu hình rồng, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn. Sau lưng hắn là hai tùy tùng, đều là những tu sĩ có khí tức mạnh mẽ.
“Ồ? Một tên phàm phu hèn mọn từ đâu chui ra đây?” Nam tử áo vàng kim khinh miệt nhìn Chinh. Hắn không cảm nhận được khí tức của Chinh quá rõ ràng, chỉ thấy một tầng sương mù bao phủ, điều này khiến hắn càng thêm khinh thường. Trong mắt hắn, kẻ không thể hiện rõ thực lực chỉ là kẻ yếu ớt cố gắng che giấu.
Chinh không đáp lời. Hắn chỉ đứng đó, bình tĩnh đối mặt với ba kẻ kia, ánh mắt như hồ nước sâu không đáy. Hắn nhìn kỹ nam tử áo vàng kim. Khí tức của kẻ này mạnh mẽ, thuần khiết, mang theo một sự cao quý và tự tin bẩm sinh. Hắn chính là một “Thiên Kiêu” điển hình, được nuôi dưỡng trong môi trường tốt nhất, được ban tặng tài năng xuất chúng, và có lẽ, cả “Thiên Mệnh” nữa.
“Ta nói ngươi mau cút đi!” Nam tử áo vàng kim thấy Chinh không đáp lời, càng thêm tức giận. Hắn giơ tay, một luồng kim quang lóe lên, biến thành một con mãng xà vàng kim lao thẳng tới Chinh. Đây là một đòn thử, nhưng cũng mang theo sức mạnh đủ để đánh bay một tu sĩ yếu hơn.
Chinh vẫn đứng yên. Khi con mãng xà vàng kim chỉ còn cách hắn vài trượng, hắn khẽ hừ lạnh một tiếng. “Nghịch Thiên Quyết” trong cơ thể bùng nổ. Một tầng hắc khí vô hình bao phủ quanh hắn, không phải ma khí, mà là một loại năng lượng thuần túy của sự đối kháng, sự lật đổ. Khi con mãng xà vàng kim lao vào, nó như đâm vào một bức tường thép vô hình, lập tức vỡ tan thành vô số đốm sáng, biến mất trong không khí.
“Cái gì?!” Nam tử áo vàng kim trợn tròn mắt. Hắn không ngờ một kẻ “phàm phu” lại có thể dễ dàng hóa giải công kích của mình như vậy. Hai tùy tùng phía sau hắn cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Chinh lúc này mới lên tiếng, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực: “Ngươi nói đây là Thánh Địa của Thiên Kiêu? Vậy thì, Thiên Kiêu là cái gì? Là những kẻ được ban tặng mọi thứ, rồi tự cho mình quyền cướp đoạt của người khác sao?”
“Ngươi… ngươi dám ngông cuồng!” Nam tử áo vàng kim giận tím mặt. Từ khi sinh ra, hắn chưa bao giờ bị kẻ nào khinh thường như vậy. Hắn là Hoàng Phủ Kiệt, đệ nhất thiên tài của Hoàng Phủ Thế Gia, một trong Tứ Đại Thế Gia của Đại Lục Vạn Tượng. Hắn được mệnh danh là “Thiên Long Chi Tử”, người được Thiên Mệnh chọn lựa để dẫn dắt thế gia lên một tầm cao mới.
“Ngông cuồng?” Chinh nhếch mép. “Ta chỉ nói sự thật. Thứ này, ta đã tìm thấy trước. Ngươi đến sau, lại muốn xua đuổi ta? Đây là đạo lý của Thiên Kiêu các ngươi sao?”
Hoàng Phủ Kiệt cười khẩy: “Kẻ yếu không có quyền nói đạo lý! Thứ gì ở đây, chỉ có cường giả mới xứng đáng có được. Ngươi, một kẻ không rõ lai lịch, lại dám đòi hỏi? Nực cười!”
“Vậy thì, để xem ai là kẻ yếu,” Chinh nói, trong giọng nói ẩn chứa sát ý. Hắn đã không còn kiên nhẫn với loại người này. Những kẻ tự cho mình là trung tâm của vũ trụ, được Thiên Đạo ưu ái, luôn là đối tượng mà hắn muốn giẫm đạp lên.
Hoàng Phủ Kiệt giận dữ rống lên: “Vô tri! Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa Thiên Kiêu và phàm nhân!”
Hắn tung ra một chưởng, kim quang rực rỡ bùng nổ, hóa thành một đầu kim long khổng lồ, vặn mình lao thẳng về phía Chinh. Khí thế hùng vĩ, mang theo uy lực của một cường giả cấp bậc đỉnh cao của Đại Lục Vạn Tượng. Hai tùy tùng của Hoàng Phủ Kiệt cũng đồng loạt ra tay, hai luồng công kích từ hai bên sườn, phối hợp ăn ý, chặn mọi đường lui của Chinh.
Chinh đứng giữa hồ, đối mặt với ba luồng công kích mạnh mẽ. Hắn không lùi bước, thậm chí còn tiến lên một bước. “Cái gọi là Thiên Kiêu của ngươi, chỉ là con chó giữ cửa cho cái Thiên Đạo mục nát đó thôi!”
Hắn giơ tay, một luồng hắc khí cuộn trào từ lòng bàn tay, không phải là công kích vật lý, mà là một sự bóp méo không gian, một sự đảo lộn quy tắc. “Nghịch Thiên Chưởng” của hắn, giờ đây đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn khác. Hắc khí va chạm với kim long, không tạo ra tiếng nổ lớn, mà là một sự tan rã im lặng. Kim long rống lên một tiếng đau đớn rồi tan biến như khói. Hai luồng công kích còn lại của tùy tùng cũng bị hắc khí cuốn vào, tan biến không dấu vết.
Hoàng Phủ Kiệt lảo đảo lùi lại ba bước, khuôn mặt tái mét. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh quỷ dị, hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của hắn, đã dễ dàng phá vỡ công pháp mạnh nhất của mình. Sức mạnh này không thuộc về bất kỳ hệ thống tu luyện nào mà hắn từng biết.
“Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không phải là người của Đại Lục Vạn Tượng!” Hoàng Phủ Kiệt thốt lên, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi. Hắn đã thấy những dị nhân, nhưng chưa bao giờ thấy ai có khí tức quỷ dị và mạnh mẽ đến mức này.
Chinh cười khẩy: “Ta là ai, không quan trọng. Quan trọng là, ta không phải là Thiên Kiêu mà các ngươi vẫn hay gặp. Và cái Thiên Mệnh của ngươi, hôm nay, ta sẽ đạp đổ!”
Hắn không cho Hoàng Phủ Kiệt cơ hội phản ứng, thân hình Chinh lóe lên, xuyên qua mặt nước, xuất hiện ngay trước mặt Hoàng Phủ Kiệt. Một quyền, không hoa mỹ, không chiêu thức phức tạp, chỉ là một quyền thuần túy mang theo sức mạnh Nghịch Thiên, đấm thẳng vào ngực Hoàng Phủ Kiệt.
Hoàng Phủ Kiệt không kịp né tránh, hắn chỉ kịp giơ tay chặn lại, nhưng sức mạnh của Chinh quá lớn. Một tiếng “rắc” vang lên, xương cánh tay Hoàng Phủ Kiệt gãy vụn. Hắn bay ngược ra sau, đâm sầm vào một gốc cây cổ thụ, thổ huyết không ngừng. Hai tùy tùng của hắn hoảng sợ tột độ, không dám tiến lên.
“Kẻ được gọi là Thiên Kiêu, chỉ có vậy sao?” Chinh đứng đó, lạnh lùng nhìn Hoàng Phủ Kiệt đang quằn quại. Hắn không giết Hoàng Phủ Kiệt ngay lập tức, mà muốn cho hắn nếm trải cảm giác bị giẫm đạp, cảm giác mà Chinh đã từng chịu đựng khi còn ở phàm trần.
“Ngươi… ngươi sẽ phải hối hận! Hoàng Phủ Thế Gia sẽ không tha cho ngươi! Thiên Đạo sẽ trừng phạt ngươi!” Hoàng Phủ Kiệt nghiến răng, vừa kinh hãi vừa căm hận.
Chinh tiến thêm một bước, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Hoàng Phủ Kiệt: “Thiên Đạo? Ngươi nói cái thứ đã ruồng bỏ ta, đã sắp đặt số phận cho ta là phế vật đó sao? Ta đã Nghịch Thiên từ lâu rồi. Ngươi, chỉ là một con cờ trong cái trò chơi của nó. Và hôm nay, ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy, không có cái gọi là Thiên Mệnh!”
Hắn không định giết Hoàng Phủ Kiệt, ít nhất là lúc này. Hoàng Phủ Kiệt sẽ là một thông điệp sống, một lời cảnh báo cho những “Thiên Kiêu” khác và những thế lực đứng sau cái gọi là “Thiên Mệnh”. Chinh muốn tạo ra một làn sóng chấn động, một sự phá vỡ cục diện cân bằng của Đại Lục Vạn Tượng, đúng như mục tiêu của Đại Cảnh Giới 2.
Chinh quay lưng lại, bước về phía mảnh ngọc bội trong hồ. Hắn không cần nhìn lại. Hoàng Phủ Kiệt và hai tùy tùng của hắn, với vẻ mặt sợ hãi tột độ, đã không còn dám có bất kỳ hành động nào. Họ đã bị chấn động đến tận cốt lõi bởi sức mạnh và sự ngông cuồng của kẻ “dị số” này.
Hắn vươn tay ra, chạm nhẹ vào mảnh ngọc bội. Một dòng thông tin khổng lồ ồ ạt đổ vào tâm hải Chinh, không chỉ là kiến thức, mà còn là một phần của “Đạo” cổ xưa, một sự cộng hưởng sâu sắc với “Nghịch Thiên Quyết” của hắn. Mảnh ngọc bội rung lên, ánh sáng xanh ngọc bích càng thêm rực rỡ, bao phủ lấy Chinh. Đây chính là khởi đầu cho một sự thay đổi lớn, một sự thách thức thực sự đối với dòng chảy định mệnh của Đại Lục Vạn Tượng.
Chinh mỉm cười. Hắn đã thực sự tạo ra cơ duyên của riêng mình. Và đây, chỉ là khởi đầu.