Nghịch Thiên
Chương 321

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:21:48 | Lượt xem: 4

Chinh thu ánh mắt khỏi ba vầng trăng, quay lại nhìn Trương Khôi. Nụ cười trên môi gã vẫn vậy, bí hiểm và đầy ẩn ý, như thể gã đã biết trước mọi điều Chinh sẽ nghĩ, mọi con đường Chinh sẽ đi. Quán rượu giờ đây đã vắng hơn nhiều, chỉ còn lác đác vài vị khách cuối cùng chìm vào men say, không ai để ý đến cuộc đối thoại giữa hai người.

“Nghịch Thiên…” Trương Khôi lặp lại, giọng điệu không hề mang vẻ chế giễu, mà ngược lại, còn có chút tán thưởng. “Một cái tên đủ lớn để chôn vùi vô số kẻ, và cũng đủ vĩ đại để tạo nên một huyền thoại. Nhưng huynh đệ à, ở Thượng Giới này, ‘Thiên’ không phải là một khái niệm mơ hồ như ở hạ giới của ngươi đâu.”

Chinh nhướng mày. “Vậy nó là gì?”

Trương Khôi nhấp một ngụm rượu mạnh, hương vị cay nồng lan tỏa. “Nó là một trật tự. Một hệ thống đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Nó là ý chí của các Cổ Thần, của những Tiên Đế đã tạo ra Thượng Giới này. Nó là luật lệ, là quy tắc, là định mệnh được khắc sâu vào từng linh mạch, từng phiến đá, từng sinh linh.” Gã ngừng lại, nhìn thẳng vào Chinh. “Và quan trọng nhất, nó có ‘đại diện’ của mình. Những kẻ tự xưng là ‘Thiên Sứ’, ‘Thiên Quân’, những tông môn được ‘Thiên’ ban phước, những gia tộc được ‘Thiên’ phù hộ. Chúng là cánh tay nối dài của ‘Thiên Đạo’, và chúng sẽ không ngần ngại nghiền nát bất cứ ‘dị số’ nào dám thách thức trật tự.”

Chinh siết chặt tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong đan điền. Hắn đã biết Thượng Giới không dễ dàng, nhưng lời của Trương Khôi càng khắc sâu thêm sự tàn khốc của nó. “Vậy ra, ‘Thiên’ ở đây có thể nhìn thấy, có thể chạm tới?”

“Ở một mức độ nào đó.” Trương Khôi gật đầu. “Ngươi có thể không trực tiếp nhìn thấy ‘Thiên Đạo’ vận hành, nhưng ngươi sẽ cảm nhận được áp lực của nó qua mỗi hơi thở, qua mỗi lần tu luyện, qua mỗi ngưỡng cửa đột phá. Và ngươi sẽ đối đầu với những kẻ được ‘Thiên’ lựa chọn, những kẻ mang trên mình ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ quang hoàn.”

“Thiên Mệnh Chi Tử?” Chinh cười khẩy. “Ta đã từng đối đầu với những kẻ như vậy ở hạ giới. Kết quả, ta vẫn còn sống, còn chúng thì không.”

“Đó là điều khiến ngươi trở nên thú vị.” Trương Khôi nháy mắt. “Nhưng ở Thượng Giới, ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ không chỉ là thiên phú hay cơ duyên. Chúng có thể được sinh ra với huyết mạch Tiên Thần, được các Cổ Tông che chở, được các Tiên Đế ban cho thần khí. Chúng là những ngọn núi cao chót vót mà những kẻ phi thăng như ngươi phải trèo qua, hoặc bị nghiền nát.”

“Ta thích trèo núi.” Chinh đứng dậy, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng đồng thời, một ngọn lửa cuồng nhiệt cũng bùng cháy trong lòng hắn. Hắn không sợ hãi, chỉ cảm thấy hứng thú. Càng khó khăn, càng xứng đáng để hắn vươn lên.

Trương Khôi cũng đứng dậy, vung tay, một túi trữ vật nhỏ bay về phía Chinh. “Đây là một chút thông tin cơ bản về Thượng Giới, vài viên linh thạch hạ phẩm và một bản đồ thô sơ của thành Thanh Vũ này. Coi như là quà gặp mặt, và cũng là một khoản đầu tư nhỏ của ta vào ‘dị số’ như ngươi.”

Chinh nhận lấy túi trữ vật, cảm nhận trọng lượng của nó. “Điều kiện là gì?”

“Điều kiện?” Trương Khôi cười vang. “Ta đã nói rồi, ta là kẻ buôn tin tức. Khi ngươi đủ mạnh để tạo ra những tin tức chấn động Thượng Giới, hãy tìm ta. Ta sẽ là người đầu tiên biết, và ta sẽ là người đầu tiên giúp ngươi lan truyền danh tiếng. Đổi lại, ngươi chỉ cần trả cho ta một cái giá tương xứng. Hoặc, nếu ngươi thất bại và bị ‘Thiên’ nghiền nát, tin tức về sự thất bại của ngươi cũng sẽ là một món hàng đắt giá.”

Chinh gật đầu. “Giao dịch công bằng. Hẹn gặp lại, Trương Khôi.”

“Hẹn gặp lại, Chinh huynh đệ.” Trương Khôi cúi đầu nhẹ, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng hòa vào màn đêm.

Chinh đứng một mình giữa quán rượu vắng, cảm nhận làn gió lạnh từ bên ngoài thổi vào qua khe cửa. Hắn mở túi trữ vật, bên trong có một tấm ngọc giản nhỏ, vài chục viên linh thạch xanh nhạt và một tấm bản đồ da thú cũ kỹ. Linh thạch hạ phẩm, nhưng ở hạ giới, chúng đã là tài nguyên quý hiếm. Ở Thượng Giới, chúng có lẽ chỉ đủ cho hắn trụ lại vài ngày.

Hắn ấn ngọc giản vào trán, một luồng thông tin ồ ạt tràn vào tâm trí. Cấp bậc tu luyện Thượng Giới: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Đại Thừa, Độ Kiếp, Chân Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên… Mỗi cảnh giới lại chia thành chín tầng. Dưới Chân Tiên đều chỉ được coi là phàm nhân tu sĩ, chỉ khi đạt đến Chân Tiên mới thực sự bước vào ngưỡng cửa Thượng Giới. Và hắn, với cảnh giới hiện tại (Nguyên Anh hậu kỳ ở hạ giới, tương đương với Hóa Thần sơ kỳ ở Thượng Giới do quy tắc khác biệt), chỉ là một kẻ mới chập chững bước vào cánh cửa này.

Thông tin về các tông môn, thế gia, các loại linh vật, thảo dược, cấm địa… vô số kiến thức mới mẻ và phức tạp. Đặc biệt, có một đoạn cảnh báo lớn về những kẻ phi thăng từ hạ giới: “Người hạ giới phi thăng, căn cơ bất ổn, linh lực tạp nhạp, khó dung nhập Thượng Giới quy tắc, thường bị khinh miệt, chèn ép. Cần cẩn trọng, ẩn mình tu luyện, tránh gây sự.”

Chinh nhếch mép. Ẩn mình? Từ khi nào “Nghịch Thiên” lại cần ẩn mình? Nhưng hắn cũng hiểu, sự khinh suất sẽ chỉ dẫn đến cái chết. Thượng Giới là một thế giới hoàn toàn khác, hắn cần phải thích nghi trước khi có thể khuấy đảo.

Hắn nhìn tấm bản đồ, thành Thanh Vũ là một thành trì khá lớn, nằm ở biên giới của một vùng đất rộng lớn được gọi là “Thanh Châu”. Thanh Châu lại chỉ là một trong hàng trăm Châu của “Thiên Giới”, một trong chín Đại Giới của Thượng Giới. Quy mô này khiến hắn choáng váng. Hắn chỉ là một hạt cát giữa sa mạc.

Mục tiêu trước mắt: tìm một nơi an toàn để tu luyện, tích lũy tài nguyên, và tìm hiểu sâu hơn về thế giới này. Trương Khôi đã nhắc nhở về sự khinh miệt dành cho người hạ giới. Hắn cần chuẩn bị cho điều đó.

Rời khỏi quán rượu, Chinh đi bộ trên con đường lát đá cổ kính. Kiến trúc ở đây cao lớn, hùng vĩ hơn nhiều so với hạ giới. Các cửa hàng bán đủ loại linh dược, pháp khí, phù chú rực rỡ dưới ánh sáng của ba vầng trăng. Linh khí trong không khí đặc quánh, mạnh mẽ đến mức hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự khác biệt so với hạ giới. Hít thở thôi cũng đã cảm thấy tinh thần sảng khoái, tu vi có vẻ như được củng cố.

Khi đi ngang qua một tửu lầu sang trọng, một tiếng cười lớn đột nhiên vang lên, theo sau là một vật gì đó văng ra từ cửa sổ lầu hai, rơi thẳng xuống vỉa hè trước mặt Chinh. Đó là một lão già ăn mặc rách rưới, tóc tai bù xù, toàn thân bốc lên mùi rượu nồng nặc. Lão già ho sù sụ, cố gắng gượng dậy, nhưng lại bị một thanh niên từ trên lầu nhảy xuống, đạp mạnh vào lưng.

“Lão già hạ tiện! Dám vào tửu lầu của ta mà không trả tiền còn làm ồn ào? Đáng chết!” Thanh niên đó, ăn mặc lụa là, khuôn mặt tràn đầy vẻ khinh miệt và ngạo mạn. Hắn có tu vi Kim Đan sơ kỳ, không quá cao, nhưng cũng đủ để áp chế lão già say xỉn kia.

Lão già cố gắng ngẩng đầu. “Ta… ta chỉ muốn uống một chén rượu ngon thôi… Linh thạch của ta… bị mất rồi…”

“Mất?” Thanh niên kia cười khẩy. “Ngươi nghĩ ai sẽ tin lời một kẻ hạ giới phi thăng như ngươi? Loại rác rưởi như ngươi chỉ nên lăn lóc ở những con hẻm bẩn thỉu, không nên vấy bẩn nơi đây!” Hắn vung tay, một luồng linh lực đánh thẳng vào ngực lão già, khiến lão văng xa, đập mạnh vào tường.

Chinh đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ sự việc. Lão già kia… cũng là một người hạ giới phi thăng? Vận mệnh thật bi thảm. Hắn cảm nhận được sự tức giận dâng lên trong lòng, nhưng lý trí mách bảo hắn không nên ra mặt lúc này. Hắn chưa biết rõ quy tắc, chưa biết sức mạnh của mình có đủ để đối phó với hậu quả hay không.

Thanh niên kia chuẩn bị ra tay lần nữa, nhưng một giọng nói lạnh lùng vang lên từ bên trong tửu lầu. “Thôi đi, Phùng Lộ. Đừng làm vấy bẩn thêm tay ngươi. Một kẻ hạ giới phế vật không đáng để ngươi bận tâm.”

Phùng Lộ quay lại, vẻ mặt cung kính. “Dạ, sư huynh.” Hắn liếc nhìn lão già lần cuối với ánh mắt khinh bỉ, rồi quay người bước vào tửu lầu.

Lão già nằm đó, ho khan từng đợt, máu tươi nhuộm đỏ khóe môi. Không ai trong số những người qua đường dừng lại giúp đỡ. Họ chỉ liếc nhìn với vẻ thương hại, hoặc ghê tởm, rồi nhanh chóng bước qua. Đây chính là hiện thực khắc nghiệt của Thượng Giới, nơi mà kẻ yếu không có chỗ đứng, và những kẻ phi thăng từ hạ giới thường bị coi là tầng lớp thấp kém nhất.

Chinh tiến lại gần, quỳ xuống. “Lão trượng, người không sao chứ?”

Lão già mở đôi mắt mờ đục, nhìn Chinh. Trong ánh mắt lão có một tia bất ngờ, rồi nhanh chóng biến thành vẻ tuyệt vọng. “Ngươi… ngươi cũng là kẻ phi thăng?”

Chinh gật đầu. “Ta vừa mới đến Thượng Giới.”

“Haha…” Lão già cười thảm. “Vậy thì hãy cẩn thận, tiểu huynh đệ. Thượng Giới này… không có chỗ cho chúng ta. Chúng ta chỉ là những con kiến, bị nghiền nát dưới gót chân của những kẻ cao quý kia.” Lão ho thêm một tiếng, rồi khẽ thều thào. “Nếu ngươi còn có thể quay về… hãy quay về đi… Đừng dấn thân vào con đường này… Nó là một con đường chết…”

Chinh im lặng, nhìn vết thương của lão già. Hắn lấy ra một viên đan dược trị thương từ trong túi trữ vật của mình, thứ mà hắn đã tích trữ từ hạ giới. “Lão trượng, uống viên đan này đi.”

Lão già nhìn viên đan dược, ánh mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên. “Ngươi… ngươi lại có đan dược quý giá như vậy? Đây là… đan dược cấp Thiên? Tiểu huynh đệ, ngươi không nên lãng phí cho ta…”

Chinh không nói gì, đặt viên đan vào miệng lão. Viên đan lập tức tan chảy, hóa thành một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể lão già. Vết thương bên ngoài bắt đầu khép lại, sắc mặt lão cũng hồng hào hơn một chút. Tu vi của Chinh ở hạ giới đã đạt tới đỉnh cao, những đan dược hắn luyện chế cũng là cực phẩm, vượt xa hiểu biết của lão già này.

Lão già cảm nhận được sự hồi phục, ánh mắt nhìn Chinh đã khác. “Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không giống những kẻ phi thăng khác…”

“Ta là Chinh.” Hắn khẽ nói. “Và ta sẽ không quay về. Con đường của ta là nghịch thiên.”

Lão già nhìn Chinh, rồi nhìn lên ba vầng trăng trên cao. Một tia sáng lóe lên trong mắt lão, không còn là sự tuyệt vọng, mà là một chút hy vọng mong manh. “Chinh… Nghịch Thiên… Một cái tên lớn… Ta là Lục Phong, một kẻ phi thăng tầm thường. Cảm ơn ngươi đã cứu mạng ta.”

“Lão trượng, người có nơi nào để đi không?” Chinh hỏi. Hắn biết mình không thể mang theo lão già này mãi, nhưng cũng không thể bỏ mặc.

Lục Phong lắc đầu. “Ta… ta không có. Từ khi đến Thượng Giới, ta đã lang thang khắp nơi. Bị khinh miệt, bị đuổi đánh. Tu vi cũng không tiến triển được bao nhiêu…”

Chinh suy nghĩ nhanh chóng. Lục Phong là một ví dụ rõ ràng về số phận của người hạ giới phi thăng. Nhưng lão cũng là một nguồn thông tin sống về những mặt tối của Thượng Giới mà Trương Khôi có thể đã không nói hết. Hơn nữa, cứu một mạng người cũng là một thiện duyên.

“Lão trượng, ta cũng là người mới đến. Ta cần tìm một nơi để ổn định. Người có biết nơi nào có thể cho thuê phòng trọ giá rẻ, hoặc có công việc gì đó cho người mới đến không?” Chinh hỏi.

Lục Phong ngẫm nghĩ một lát. “Phòng trọ giá rẻ thì có, nhưng đều là những nơi bẩn thỉu, linh khí loãng, không thích hợp tu luyện. Còn công việc… ở khu vực này, có một quán rượu tên là ‘Thiên Uyên Quán’. Chủ quán là một người khá dễ tính, đôi khi cần người làm tạp dịch. Nhưng đó là công việc tay chân, không có nhiều linh thạch.”

Thiên Uyên Quán? Chinh nhẩm lại cái tên. “Lão trượng, người có thể dẫn ta đến đó được không?”

Lục Phong nhìn Chinh, rồi nhìn lên bầu trời đêm. “Được thôi, tiểu huynh đệ. Coi như ta trả ơn cứu mạng của ngươi. Nhưng ngươi phải cẩn thận. Thượng Giới này, mỗi bước đi đều có thể là cạm bẫy.”

Chinh gật đầu. Hắn biết điều đó. Nhưng hắn không đến Thượng Giới để tìm kiếm sự an nhàn. Hắn đến để đối đầu, để phá vỡ. Cuộc gặp gỡ với Trương Khôi, rồi Lục Phong, đều là những mảnh ghép đầu tiên trong bức tranh lớn về Thượng Giới. Con đường Nghịch Thiên, quả thực đã bắt đầu.

Cùng Lục Phong lê bước trên những con phố đêm của thành Thanh Vũ, Chinh cảm thấy một cảm giác quen thuộc. Cái cảm giác của một kẻ ngoại lai, một dị số, một kẻ phải tự mình vươn lên từ tận đáy. Hắn đã từng trải qua điều này ở hạ giới, và hắn sẽ làm lại điều đó ở Thượng Giới. Ba vầng trăng trên cao vẫn chiếu sáng, nhưng giờ đây, chúng không chỉ là biểu tượng của sự bí ẩn, mà còn là ánh mắt của ‘Thiên’ đang dõi theo, chờ đợi hắn vấp ngã.

Nhưng Chinh sẽ không vấp ngã. Hắn sẽ đứng lên, và hắn sẽ nghịch chuyển mọi thứ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8