Nghịch Thiên
Chương 318

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:20:14 | Lượt xem: 4

Đêm trôi qua mau trong sự tĩnh lặng của Thanh Phong trấn. Mặt trời vừa hửng sáng, Chinh đã thức dậy. Hắn không cần nhiều giấc ngủ, đặc biệt là khi tâm trí còn đang sôi sục với ý chí và mục tiêu mới. Linh khí ở Thượng Giới quả nhiên nồng đậm hơn hẳn so với những tiểu thế giới mà hắn từng biết. Mỗi hơi thở dường như đều mang theo một chút tinh hoa của trời đất, khiến cơ thể hắn cảm thấy tràn đầy năng lượng, đan điền cũng rục rịch như muốn đột phá.

Chinh kiểm tra lại vật phẩm tùy thân, một thanh kiếm đã cùng hắn trải qua bao trận chiến, vài viên đan dược hồi phục và giải độc, cùng với tấm bản đồ da dê cũ kỹ. Hắn không có nhiều thứ, nhưng những gì có đều là tinh túy và thiết yếu. Hắn rời khỏi phòng trọ, Trương Khôi đã chờ sẵn ở bên ngoài, trên bàn là một chén cháo nóng hổi.

“Tiểu huynh đệ, ngươi dậy sớm vậy,” Trương Khôi mỉm cười hiền lành, nhưng trong mắt vẫn ẩn chứa một tia lo lắng. “Ăn chút gì đi rồi hẵng đi. Thiết Giáp Sơn không gần, cũng không an toàn.”

Chinh gật đầu, ngồi xuống và đón lấy chén cháo. Hắn không phải kẻ khách khí, nhưng cũng không vô lễ. Hắn biết Trương Khôi chân thành quan tâm. “Đa tạ Trương đại ca. Ta đã quen với việc đi sớm về khuya rồi. Chỉ là một con Thiết Giáp Ngưu, không làm khó được ta.”

Trương Khôi thở dài. “Ngươi nói thì dễ. Con Thiết Giáp Ngưu đó đã sống ở Thiết Giáp Sơn nhiều năm, thân thể cứng như sắt thép, lại có linh giác nhạy bén. Đã có không ít tu sĩ Thần Hải cảnh viên mãn muốn săn nó mà phải bỏ mạng. Tiểu huynh đệ, ngươi… ngươi thực sự đã đạt tới Thần Hải cảnh viên mãn rồi sao?”

Chinh ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như chim ưng. “Cảnh giới không nói lên tất cả, Trương đại ca. Huống hồ, ta tới đây không chỉ vì ngươi, mà còn vì chính con đường của ta.”

Hắn không nói rõ cảnh giới của mình, nhưng thái độ tự tin đó khiến Trương Khôi không khỏi kinh ngạc. Trương Khôi chỉ là một tu sĩ Phàm Cảnh, khó lòng nhìn thấu được thực lực của Chinh. Ông chỉ có thể tin vào ánh mắt kiên định của người thanh niên này. “Vậy… ngươi nhớ cẩn thận. Nếu không được thì quay về, linh hạch có thể kiếm sau.”

“Không cần,” Chinh nói dứt khoát. “Đã ra đi là phải thành công. Ta đi đây.”

Chinh đứng dậy, vác kiếm lên vai, không chút chần chừ mà bước ra khỏi quán trọ. Dáng người hắn tuy không quá cao lớn, nhưng lại toát ra một khí thế kiên cường, như một ngọn núi sừng sững không thể lay chuyển. Hắn nhìn về phía đông, nơi Thiết Giáp Sơn sừng sững in bóng lên nền trời đang hừng đông, và bắt đầu hành trình của mình.

Thanh Phong trấn dần lùi lại phía sau. Con đường dẫn ra khỏi trấn là một con đường đá gồ ghề, hai bên là những cánh đồng xanh mướt. Nhưng càng đi sâu, địa hình càng trở nên hoang dã. Cây cối cao lớn hơn, linh khí trong không khí cũng càng lúc càng đậm đặc, khiến Chinh cảm thấy như đang bơi trong một dòng suối linh. Đây chính là Thượng Giới, một thế giới tràn đầy cơ hội nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy.

Hắn không ngừng thu nạp linh khí, cảm nhận sự thay đổi tinh vi trong cơ thể mình. Mặc dù cảnh giới của hắn đã đạt đến một mức độ khó lường, nhưng hắn biết, ở Thượng Giới này, mọi thứ đều có thể bị lật đổ. Những “Thiên Kiêu” hay “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn từng nghe nói đến chắc chắn có những phương pháp tu luyện và bảo vật không tưởng. Hắn phải mạnh mẽ hơn, độc đáo hơn, để thực sự “Nghịch Thiên”.

Con đường lên Thiết Giáp Sơn không hề bằng phẳng. Đôi khi, Chinh phải băng qua những vách đá dựng đứng, hoặc len lỏi qua những khu rừng già rậm rạp mà ánh nắng khó lòng xuyên thấu. Hắn gặp một vài con linh thú cấp thấp, nhưng chúng đều tự động tránh xa khi cảm nhận được khí tức mạnh mẽ từ hắn. Chinh không lãng phí thời gian vào những mục tiêu nhỏ nhặt đó. Mục tiêu của hắn là Thiết Giáp Ngưu, một thử thách xứng tầm.

Đến trưa, Chinh cuối cùng cũng đặt chân đến chân Thiết Giáp Sơn. Ngọn núi này đúng như tên gọi của nó, những vách đá trơ trụi, sắc nhọn như những tấm giáp sắt khổng lồ, sừng sững vươn lên trời xanh. Càng lên cao, linh khí càng trở nên cuồng bạo, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với bên dưới. Cây cối trên núi cũng mang một vẻ hoang dã, cổ kính, nhiều cây thân gỗ đã mọc thành tinh, tỏa ra khí tức linh lực nồng đậm.

Chinh mở tấm bản đồ da dê. Dòng suối linh mà Trương Khôi nhắc đến nằm ở một thung lũng sâu bên trong, gần đỉnh núi. Hắn bắt đầu leo lên, đôi mắt sắc bén quét qua từng tấc đất, tìm kiếm dấu vết của con Thiết Giáp Ngưu.

Khi đến gần khu vực suối linh, hắn cảm nhận được một luồng linh khí cực kỳ mạnh mẽ, xen lẫn với một mùi hương tanh nồng đặc trưng của linh thú. Đây chính là nơi con Thiết Giáp Ngưu ẩn mình. Chinh ẩn mình trong một bụi cây cổ thụ, lặng lẽ quan sát. Dưới thung lũng là một dòng suối nhỏ chảy róc rách, nước suối trong vắt, bốc lên một làn hơi mờ ảo, rõ ràng là một suối linh tụ tập tinh hoa trời đất. Bên cạnh dòng suối, một con Thiết Giáp Ngưu khổng lồ đang nằm vắt vẻo, thân thể nó cao hơn hai trượng, da thịt cứng như thép rèn, phủ đầy những vảy giáp màu xám đen lấp lánh dưới ánh mặt trời. Trên đầu nó là hai chiếc sừng cong vút, nhọn hoắt như hai thanh đao, và đôi mắt đỏ rực như hai hòn than.

Con Thiết Giáp Ngưu này không chỉ là Thần Hải cảnh viên mãn, mà còn là một linh thú đã đạt đến đỉnh cao của cảnh giới đó, chỉ một bước nữa là có thể lột xác tiến hóa. Khí tức của nó mạnh mẽ, uy áp, khiến cả không gian xung quanh như bị bóp nghẹt.

Chinh nhếch mép. “Quả nhiên là một đối thủ xứng tầm.”

Hắn không tấn công ngay lập tức. Hắn nghiên cứu địa hình, quan sát thói quen của con Thiết Giáp Ngưu. Hắn biết, để đối phó với một linh thú có thân thể phòng ngự tuyệt đối như vậy, chỉ dựa vào sức mạnh thông thường là không đủ. Hắn cần một chiến thuật, một phương pháp “Nghịch Thiên” khác biệt.

Sau một khắc quan sát, Chinh khẽ động, thân ảnh hắn như một làn khói, lướt qua những tảng đá và bụi cây, tiếp cận con linh thú từ phía sau. Hắn không muốn đánh trực diện, ít nhất là không phải ngay từ đầu. Mục tiêu của hắn là linh hạch, và để có được nó, hắn phải xuyên thủng lớp phòng ngự khủng khiếp của nó.

Tuy nhiên, linh giác của Thiết Giáp Ngưu cực kỳ nhạy bén. Ngay khi Chinh cách đó khoảng trăm trượng, đôi mắt đỏ rực của nó đột nhiên mở to, quay phắt lại. Một tiếng gầm đinh tai nhức óc vang vọng khắp thung lũng, sóng âm cuồn cuộn thổi bay lá cây, thậm chí làm rung chuyển cả những tảng đá xung quanh.

“Gầm!”

Con Thiết Giáp Ngưu đứng dậy, bốn chân to lớn dẫm mạnh xuống đất, khiến mặt đất rung chuyển. Nó nhìn chằm chằm vào Chinh, đôi mắt toát ra vẻ hung tợn và khinh miệt. Đối với nó, một con người nhỏ bé như Chinh không khác gì một con kiến đang tự tìm đường chết.

Chinh không nao núng. Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào con linh thú khổng lồ. “Đến đây đi, Thiết Giáp Ngưu. Hãy cho ta thấy, cái gọi là ‘thiên phú’ của linh thú Thượng Giới, có thể chống lại ý chí ‘Nghịch Thiên’ của ta đến mức nào!”

Hắn vận chuyển công pháp, linh khí trong đan điền cuồn cuộn bùng nổ. Xung quanh hắn, một luồng khí thế hùng mạnh bốc lên, không hề kém cạnh so với con Thiết Giáp Ngưu. Đây không phải là khí thế của một tu sĩ bình thường, mà là khí thế của một kẻ đã vượt qua vô số giới hạn, của một kẻ dám thách thức cả số phận.

Thiết Giáp Ngưu dường như cảm nhận được sự đặc biệt từ Chinh. Tiếng gầm của nó không còn chỉ là sự thị uy, mà xen lẫn một chút cảnh giác. Nó cúi thấp đầu, hai chiếc sừng nhọn hoắt nhắm thẳng vào Chinh, rồi đột nhiên lao tới với tốc độ kinh hoàng, thân hình khổng lồ xé gió lao đi như một cỗ chiến xa.

Chinh không né tránh. Hắn biết, né tránh chỉ là kéo dài thời gian. Hắn muốn đối đầu trực diện, dùng chính sức mạnh của mình để phá vỡ mọi định luật. Kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng chói lọi, không phải là linh khí kiếm quang thông thường, mà là một loại kiếm ý ngưng tụ đến cực hạn, mang theo một chút khí tức hỗn độn, siêu việt.

“Kiếm Trảm Hư Không!”

Hắn vung kiếm, một đường kiếm quang xé rách không khí, không hướng vào thân thể cứng rắn của Thiết Giáp Ngưu, mà lại nhằm vào… đôi mắt nó. Đôi mắt chính là điểm yếu duy nhất trên thân thể gần như bất hoại của linh thú này. Nhưng để trúng được, cần phải có tốc độ và sự chính xác tuyệt đối.

Thiết Giáp Ngưu không ngờ Chinh lại dám tấn công vào điểm yếu của nó. Nó phản ứng cực nhanh, đầu nó hơi nghiêng đi, và một luồng khí tức hung bạo từ mũi nó phun ra, tạo thành một cơn lốc xoáy màu đen nhằm chặn đứng đường kiếm của Chinh.

Kiếm quang của Chinh va chạm với cơn lốc xoáy. Một tiếng nổ lớn vang lên, chấn động cả thung lũng. Cơn lốc xoáy bị xé toạc, nhưng kiếm quang cũng bị tiêu hao đi phần lớn, chỉ còn một tia sáng yếu ớt sượt qua khóe mắt của Thiết Giáp Ngưu, để lại một vết xước nhỏ. Nó không gây ra tổn thương đáng kể, nhưng đủ để khiến con linh thú giận dữ.

“Gầm gừ…!”

Thiết Giáp Ngưu hoàn toàn nổi giận. Nó dậm chân mạnh hơn, linh khí xung quanh nó bùng nổ, tạo thành một lớp giáp linh khí màu vàng kim bao phủ toàn thân. Nó lại lao tới, lần này không chỉ dùng sừng, mà cả thân thể khổng lồ của nó cũng trở thành một vũ khí đáng sợ.

Chinh cảm nhận được áp lực cực lớn. Hắn biết, đây là một trận chiến không khoan nhượng. Hắn không thể lùi bước. Hắn là một kẻ “Nghịch Thiên”, và mỗi bước tiến của hắn đều phải là sự khẳng định ý chí cá nhân.

Hắn không còn giữ lại. Linh khí trong đan điền bùng nổ mãnh liệt hơn. Một vòng xoáy linh khí màu đen và trắng bắt đầu xuất hiện sau lưng hắn, đó là dấu hiệu của “Nghịch Đạo” công pháp mà hắn đang tu luyện. Nó không phải là công pháp thông thường, mà là một loại công pháp tự thân hắn lĩnh ngộ, dung hợp tinh hoa của vạn vật và nghịch chuyển quy tắc của trời đất.

Hắn lao vào trận chiến, không còn né tránh, mà là đối đầu trực diện. Kiếm của hắn không ngừng vung lên, mỗi chiêu đều mang theo một uy lực hủy diệt, không ngừng tìm kiếm sơ hở trong lớp phòng ngự của Thiết Giáp Ngưu. Hắn không chỉ dùng kiếm, mà còn dùng thân pháp linh hoạt, những cú đấm mang theo lực đạo ngàn cân, những chiêu thức bí ẩn mà hắn đã học được từ vô số trận chiến sinh tử.

Trận chiến diễn ra khốc liệt. Tiếng gầm của Thiết Giáp Ngưu, tiếng kiếm khí xé gió, tiếng va chạm vang vọng khắp thung lũng. Đất đá nứt vỡ, cây cối đổ rạp. Chinh bị đẩy lùi nhiều lần, nhưng hắn luôn đứng vững, ánh mắt kiên định không chút nao núng. Mỗi lần bị đẩy lùi, hắn lại tìm thấy một tia sáng, một cơ hội để phản công.

Con Thiết Giáp Ngưu tuy mạnh, nhưng nó chỉ dựa vào bản năng và sức mạnh thuần túy. Còn Chinh, hắn có trí tuệ, có ý chí, và có một con đường “Nghịch Thiên” mà không ai có thể hiểu được. Hắn quan sát, hắn học hỏi, hắn thích nghi. Mỗi đòn tấn công của Thiết Giáp Ngưu đều trở thành một bài học, giúp hắn hiểu rõ hơn về cách vận hành của linh thú Thượng Giới.

Sau gần nửa canh giờ chiến đấu, con Thiết Giáp Ngưu bắt đầu lộ ra dấu hiệu mệt mỏi. Lớp giáp linh khí của nó đã trở nên mờ nhạt, và trên thân thể nó, tuy không bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng cũng đã xuất hiện một vài vết sứt mẻ do những đòn tấn công liên tục và mãnh liệt của Chinh. Điều quan trọng hơn, khí thế hung hãn ban đầu của nó đã giảm đi rất nhiều.

Chinh nhận ra cơ hội. Hắn đột nhiên thi triển một thân pháp cực nhanh, thân ảnh hóa thành một ảo ảnh, lướt qua dưới bụng của Thiết Giáp Ngưu. Con linh thú không kịp phản ứng. Kiếm của Chinh, được bao phủ bởi một luồng khí tức đen trắng xoáy mạnh, không chém vào lớp giáp cứng cáp, mà lại lách vào một khe hở nhỏ ở khớp xương chân trước của nó, nơi lớp giáp mỏng hơn một chút.

“Phập!”

Mũi kiếm sắc bén xuyên qua lớp da thịt, tuy không sâu, nhưng đủ để khiến con Thiết Giáp Ngưu đau đớn gầm lên. Nó mất thăng bằng, đổ sập xuống một bên. Ngay lập tức, Chinh nhảy vọt lên lưng nó, mũi kiếm nhắm thẳng vào đỉnh đầu, nơi có một điểm yếu chết người mà không ai biết, nằm sâu dưới lớp giáp dày.

“Kết thúc rồi!”

Hắn dồn toàn bộ linh khí vào kiếm, một chiêu thức “Nghịch Đạo” mạnh nhất của hắn bùng nổ. Kiếm quang hóa thành một tia sét đen trắng, xuyên thẳng qua lớp giáp, cắm sâu vào sọ não của Thiết Giáp Ngưu.

Con Thiết Giáp Ngưu rống lên một tiếng cuối cùng, thân thể khổng lồ của nó co giật dữ dội rồi đổ sập xuống, hoàn toàn bất động. Mắt nó vẫn mở trừng trừng, nhưng đã mất đi vẻ hung tợn, chỉ còn lại sự trống rỗng.

Chinh thở phào một hơi, rút kiếm ra. Cơ thể hắn thấm đẫm mồ hôi, linh khí trong đan điền cũng tiêu hao gần hết. Nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực. Hắn đã thành công. Hắn đã đánh bại một linh thú Thần Hải cảnh viên mãn bằng chính sức mạnh và ý chí của mình.

Hắn không chần chừ, nhanh chóng dùng kiếm rạch bụng con Thiết Giáp Ngưu, tìm kiếm linh hạch. Một viên linh hạch màu vàng kim, to bằng nắm tay, tỏa ra linh khí nồng đậm, nằm ngay ngắn trong cơ thể nó. Chinh cẩn thận lấy ra, cảm nhận nguồn năng lượng tinh thuần từ nó.

“Thượng Giới, ta đã đến rồi. Và đây chỉ là khởi đầu,” Chinh lẩm bẩm, nắm chặt viên linh hạch trong tay. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, chỉ vừa mới bắt đầu. Thử thách này, chẳng qua chỉ là một bước đệm để hắn chứng minh rằng, dù “Thiên Mệnh” có định đoạt thế nào, ý chí của một phàm nhân vẫn có thể lật đổ tất cả.

Hắn không nán lại lâu. Thu thập một ít da thịt của Thiết Giáp Ngưu để làm bằng chứng và vật liệu, Chinh quay người, bắt đầu hành trình trở về Thanh Phong trấn. Trương Khôi đang chờ đợi hắn, và sau đó, sẽ là những thử thách lớn hơn, những con đường rộng mở hơn ở Thượng Giới này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8