Nghịch Thiên
Chương 314

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:18:19 | Lượt xem: 4

Không khí Thượng Giới mang một mùi hương khác lạ, đậm đặc linh khí đến mức La Chinh cảm thấy lồng ngực mình căng tràn, một cảm giác sảng khoái đến khó tin. Nhưng sự thư thái đó nhanh chóng bị thay thế bởi sự cảnh giác. Hắn đã đến rồi, một thế giới hoàn toàn mới, nơi những kẻ mạnh mẽ hơn, những quy tắc khắc nghiệt hơn đang chờ đợi.

Hắn đứng im lặng giữa khu rừng cổ thụ, nơi cây cối vươn cao ngất trời, tán lá xanh thẫm che khuất ánh mặt trời. Linh khí nơi đây tựa như một dòng suối mát lành không ngừng tuôn chảy, thấm đẫm từng thớ đất, từng phiến lá. So với Phàm Trần Giới cằn cỗi, đây quả thực là một Tiên Cảnh. Nhưng vẻ đẹp đó không thể che giấu đi sự nguy hiểm tiềm tàng. Thượng Giới, nơi mà chỉ tồn tại quy tắc cá lớn nuốt cá bé một cách trần trụi nhất.

La Chinh hít sâu một hơi, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể. Đan điền của hắn, vốn đã đạt tới cực hạn ở hạ giới, giờ đây như được tưới tắm, những sợi linh lực trở nên tinh khiết và dồi dào hơn. Tuy nhiên, hắn hiểu rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Sức mạnh của hắn ở hạ giới có thể là đỉnh cao, nhưng ở Thượng Giới, hắn chỉ là một người mới đến, một kẻ phàm nhân trong mắt những cường giả nơi đây.

Ánh mắt La Chinh quét qua xung quanh. Khu vực này dường như là một vùng hoang dã. Hắn cần phải tìm hiểu về nơi này, về các thế lực, về phương pháp tu luyện. Quan trọng nhất, hắn cần một thân phận, một vỏ bọc để bắt đầu. Ngay lập tức bộc lộ thân phận “người hạ giới” sẽ chỉ mang lại phiền phức không đáng có.

Hắn bắt đầu di chuyển, không quá nhanh, nhưng mỗi bước chân đều cẩn trọng. Hắn không có bản đồ, không có người dẫn đường. Cách duy nhất là tìm kiếm dấu hiệu của sự sống, của các khu định cư. La Chinh phóng thích thần thức, nhưng ở Thượng Giới, thần thức của hắn bị hạn chế đáng kể. Nó chỉ có thể bao phủ một phạm vi nhỏ hơn nhiều so với khi còn ở hạ giới, như thể không gian nơi đây bị nén chặt bởi một lực lượng vô hình nào đó.

Sau khoảng nửa canh giờ di chuyển, một âm thanh ồn ào truyền đến tai La Chinh. Tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa, xen lẫn tiếng vũ khí va chạm. Hắn nheo mắt, nhanh chóng ẩn mình vào bụi cây rậm rạp. Từ vị trí của mình, hắn có thể thấy một con đường mòn nhỏ xuyên qua rừng, và trên con đường đó, có ba bóng người đang tiến lại gần.

Đó là ba nam tử trẻ tuổi, trang phục tuy không quá lộng lẫy nhưng cũng không hề tầm thường. Trên ngực áo của mỗi người đều thêu một phù hiệu hình chim ưng đang sải cánh, biểu tượng của một thế lực nào đó. Cả ba đều mang theo kiếm bên hông, khí tức tu luyện không yếu. La Chinh ước chừng, bọn họ ít nhất cũng đạt tới cảnh giới tương đương với những cường giả Hư Thần cảnh ở hạ giới, thậm chí có thể hơn.

“Ha ha, tên khốn Vương Minh kia đúng là xui xẻo! Dám trêu chọc đệ tử nội môn của Vân Hạc Tông, bị đánh cho ra bã cũng đáng đời!” một nam tử có vẻ ngoài thô kệch cười lớn, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.

“Đúng vậy, phàm nhân hạ giới thì mãi mãi cũng chỉ là phàm nhân thôi. Dù có may mắn phi thăng lên Thượng Giới, cũng không thể nào sánh được với huyết mạch cao quý của chúng ta!” nam tử thứ hai, trông có vẻ thư sinh hơn, phụ họa theo.

Nam tử thứ ba, người dẫn đầu, có vẻ ngoài trầm ổn hơn, nhưng ánh mắt cũng lộ rõ vẻ kiêu ngạo. Hắn ta chỉ cười nhạt, “Thôi đi, đừng nói chuyện về lũ phàm nhân đó nữa. Chúng ta cần nhanh chóng trở về báo cáo về con Yêu thú Hắc Phong kia. Nhiệm vụ lần này coi như hoàn thành mỹ mãn.”

La Chinh nghe rõ từng lời. “Phàm nhân hạ giới.” Từ ngữ đó như một nhát dao đâm thẳng vào tai hắn. Hắn không ngạc nhiên, nhưng vẫn cảm thấy một chút khó chịu. Sự khinh miệt này là điều hắn đã lường trước, nhưng tận mắt chứng kiến nó vẫn khác. Tuy nhiên, hắn cũng thu được những thông tin giá trị: “Vân Hạc Tông”, “Yêu thú Hắc Phong”, và quan trọng nhất là thái độ của người Thượng Giới đối với kẻ đến từ hạ giới.

Ba người kia tiếp tục đi tới, không hề hay biết có một con mắt đang theo dõi mình. La Chinh quyết định không lộ diện ngay. Hắn cần quan sát thêm, học hỏi thêm. Hắn không muốn gây chú ý trong lần đầu tiên đặt chân đến Thượng Giới.

Đúng lúc đó, một tiếng động nhẹ vang lên. Một cành cây khô dưới chân La Chinh bị hắn vô tình giẫm phải, phát ra một âm thanh khô khốc.

Ba nam tử lập tức dừng lại, ánh mắt sắc bén quét về phía bụi cây.

“Ai đó?” nam tử dẫn đầu quát lên, tay đã đặt lên chuôi kiếm.

La Chinh biết mình không thể trốn nữa. Hắn chậm rãi bước ra khỏi bụi rậm, vẻ mặt bình tĩnh. Hắn ăn mặc đơn giản, chỉ là bộ y phục cũ đã sờn rách từ hạ giới, không có bất kỳ phù hiệu hay trang sức nào.

Ba nam tử nhìn chằm chằm vào La Chinh, ánh mắt từ cảnh giác chuyển sang nghi ngờ, rồi là khinh thường.

“Ồ, hóa ra là một tên ăn mày lạc đường?” nam tử thô kệch phá ra cười chế giễu.

Nam tử thư sinh cau mày, “Không đúng, khí tức của hắn… tuy yếu ớt, nhưng lại tinh thuần một cách lạ thường. Hơn nữa, trên người hắn không có dấu hiệu của tu luyện công pháp Thượng Giới.” Hắn ta nhìn kỹ La Chinh, ánh mắt chợt lóe lên vẻ hiểu ra, “Ngươi… ngươi là kẻ hạ giới phi thăng?”

La Chinh không nói gì, chỉ im lặng nhìn bọn họ. Hắn không muốn phủ nhận, cũng không muốn xác nhận. Sự im lặng của hắn càng khiến ba người kia thêm chắc chắn.

Nam tử dẫn đầu, tên là Lý Phong, khẽ nhếch mép. “Quả nhiên. Lại một tên phàm nhân nữa lên đây làm vướng chân vướng tay. Ngươi vừa phi thăng sao? Không lẽ lại đi lạc vào khu vực ngoại vi của Thanh Vân Sơn này?”

La Chinh vẫn giữ im lặng, ánh mắt bình thản như mặt hồ. Hắn đang cố gắng đọc vị những người này, đánh giá sức mạnh và ý đồ của họ.

Thái độ của La Chinh khiến Lý Phong cảm thấy bị xúc phạm. Hắn vốn đã khinh thường phàm nhân, giờ lại bị một kẻ mới đến từ hạ giới coi thường. “Câm miệng rồi sao? Hay là bị dọa sợ đến mức không nói được lời nào?”

Nam tử thô kệch tên Trần Hùng cười khẩy. “Đừng phí lời với loại người này, sư huynh. Hắn chắc chắn không có gì đáng giá đâu. Thường thì những kẻ phi thăng đều bị các thế lực lớn bắt về làm nô dịch hoặc thí nghiệm rồi. Tên này chắc là trốn thoát được hoặc bị bỏ lại.”

Trần Hùng bước tới gần La Chinh, giơ tay định tóm lấy vai hắn. “Nói mau, ngươi từ giới nào phi thăng lên? Có mang theo bảo vật gì từ hạ giới không?”

Trong chớp mắt, La Chinh lùi lại một bước, tránh thoát bàn tay của Trần Hùng một cách nhẹ nhàng. Động tác của hắn nhanh đến nỗi Trần Hùng không kịp phản ứng.

“Hử?” Trần Hùng ngạc nhiên. “Phản ứng cũng không tệ nhỉ, nhưng cũng chỉ là tiểu xảo thôi.” Hắn ta lại vươn tay, lần này nhanh hơn và kèm theo một luồng linh lực yếu ớt, định chế trụ La Chinh.

La Chinh nhíu mày. Hắn không muốn ra tay, nhưng cũng không thể để đối phương tùy tiện sỉ nhục. Hắn không bộc lộ quá nhiều sức mạnh, chỉ khẽ nghiêng người, đồng thời một dòng linh lực cực kỳ tinh tế và nhanh nhẹn lướt qua, không chạm vào Trần Hùng, nhưng lại tạo ra một luồng gió xoáy nhỏ khiến Trần Hùng mất thăng bằng, lảo đảo lùi lại hai bước.

Trần Hùng đứng vững lại, vẻ mặt kinh ngạc. Hắn ta không cảm thấy bất kỳ đòn tấn công nào, nhưng cơ thể lại tự động mất thăng bằng. Điều này khiến hắn ta cảm thấy khó hiểu và có chút sợ hãi. “Ngươi… ngươi đã làm gì?”

Lý Phong và nam tử thư sinh tên Vương Hải cũng lộ vẻ nghi hoặc. Bọn họ không nhìn ra La Chinh đã ra tay như thế nào.

La Chinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt quét qua ba người, “Ta chỉ là một kẻ lạc đường, không có ý muốn gây sự. Nếu không có việc gì, xin cáo từ.” Hắn quay người, định rời đi.

“Khoan đã!” Lý Phong quát lên. Hắn ta không thể chấp nhận việc một kẻ hạ giới lại có thể khiến đệ tử của mình lúng túng như vậy. “Ngươi là kẻ hạ giới, lại dám kiêu ngạo như vậy sao? Để ta xem ngươi có bản lĩnh gì!”

Lý Phong rút kiếm ra khỏi vỏ, kiếm khí sắc bén rít lên, chém thẳng vào lưng La Chinh. Mặc dù là một đòn tấn công thăm dò, nhưng nó cũng chứa đựng uy lực đáng kể, đủ để gây thương tích nặng nề cho một tu sĩ bình thường.

La Chinh không quay đầu lại. Hắn chỉ khẽ nhún vai, cơ thể bỗng biến thành một tàn ảnh mờ ảo, lướt qua một bên, tránh thoát lưỡi kiếm trong gang tấc. Tốc độ của hắn nhanh đến mức Lý Phong chỉ cảm thấy mình vừa chém trúng không khí.

Lý Phong trừng mắt. Hắn ta không ngờ một kẻ hạ giới lại có tốc độ kinh người như vậy. “Tốc độ này… không thể nào là phàm nhân!”

Vương Hải cũng kinh ngạc, “Sư huynh, hắn ta không đơn giản đâu. Chúng ta không nên khinh suất.”

La Chinh không muốn dây dưa. Hắn đã hiểu sơ qua về sự khinh miệt và thói ngạo mạn của người Thượng Giới. Hắn cần phải tìm cách để hòa nhập, không phải để đối đầu ngay lập tức. Mục tiêu của hắn là tìm hiểu thông tin, không phải gây thù chuốc oán vô cớ.

Hắn không dừng lại, tiếp tục di chuyển sâu vào rừng. Ba người Lý Phong còn đứng đó, vẻ mặt ngơ ngác và tức giận. Bọn họ không thể tin được một kẻ hạ giới lại có thể tránh né đòn tấn công của mình một cách dễ dàng như vậy.

“Đuổi theo! Không thể để hắn chạy thoát được!” Trần Hùng gầm lên, nhưng Lý Phong lại giơ tay cản lại.

“Dừng lại!” Lý Phong nheo mắt nhìn về hướng La Chinh biến mất. “Kẻ này có chút quỷ dị. Hắn không hề bộc lộ linh lực, nhưng lại có thể tránh né đòn tấn công của ta. Có lẽ hắn có công pháp ẩn giấu nào đó, hoặc là… hắn ta không muốn gây sự nên mới không phản kháng.”

Vương Hải gật đầu, “Sư huynh nói đúng. Hắn ta không hề có ý đồ xấu. Hơn nữa, chúng ta cũng không biết rõ thực lực của hắn. Chúng ta cần trở về báo cáo nhiệm vụ đã.”

Trần Hùng vẫn còn bực tức, nhưng cũng không dám cãi lời sư huynh. Ba người bọn họ đành nhìn theo bóng lưng La Chinh dần biến mất.

La Chinh tiếp tục chạy sâu vào rừng, cho đến khi không còn cảm nhận được khí tức của ba người kia nữa mới dừng lại. Hắn thở phào nhẹ nhõm. Cuộc chạm trán đầu tiên đã kết thúc, không quá tệ. Ít nhất hắn đã không phải bộc lộ quá nhiều sức mạnh, và cũng thu được một số thông tin sơ bộ.

“Vân Hạc Tông,” hắn lẩm bẩm. “Thanh Vân Sơn.” Hắn đã có một hướng đi. Hắn cần tìm đến một khu vực có người sinh sống, có thể là một thành trấn hoặc một tiểu tông môn, để tìm hiểu thêm về Thượng Giới này. Hắn cần một cách để nhanh chóng nâng cao thực lực, không phải theo phương pháp tu luyện thông thường, mà là một con đường Nghịch Thiên của riêng mình. Ngọn lửa trong tim hắn vẫn bùng cháy, nhắc nhở hắn về mục tiêu lớn lao: phá vỡ mọi xiềng xích của “Thiên Đạo”.

Thượng Giới… hắn sẽ khiến nơi này phải thay đổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8