Nghịch Thiên
Chương 311

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:17:00 | Lượt xem: 4

Đêm tại Vạn Thú Sơn quả thực khác biệt hoàn toàn so với bất kỳ đêm nào La Chinh từng trải qua ở Hạ Giới. Không phải là sự tĩnh mịch đáng sợ của những khu rừng cấm, mà là một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sống và cái chết. Tiếng gầm rú trầm đục của những yêu thú khổng lồ vang vọng từ sâu trong núi, xen lẫn tiếng rít chói tai của những loài chim đêm ăn thịt, và đôi khi là tiếng xương cốt rắc rắc khi một sinh linh nào đó bị xé xác.

La Chinh ngồi tựa vào thân cây cổ thụ, linh khí trong cơ thể hắn đang từ từ lưu chuyển, chữa lành những vết thương và phục hồi năng lượng đã tiêu hao trong cuộc phi thăng hỗn loạn. Dù linh khí Thượng Giới nồng đậm hơn gấp bội, nhưng nó cũng mang theo một sự cuồng bạo, một áp lực vô hình mà cơ thể hắn, vốn đã quen với linh khí ôn hòa của Hạ Giới, phải mất thời gian để thích nghi. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch của mình đang âm thầm gào thét, vừa vì sự đau đớn khi bị xé toạc, vừa vì sự phấn khích khi được tắm mình trong nguồn năng lượng mạnh mẽ hơn.

Đôi mắt hắn quét qua màn đêm, xuyên qua kẽ lá. Mặc dù ở nơi rừng sâu này, ánh trăng khó lòng xuyên thủng, nhưng những điểm sáng lấp lánh của vô số đôi mắt yêu thú ẩn hiện trong bóng tối lại tạo nên một khung cảnh kỳ dị. Hắn không dám lơ là dù chỉ một khắc. Ở Thượng Giới này, một chút lơ là cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.

“Ý chí Nghịch Thiên của hạ giới…” Hắn lẩm bẩm, nhớ lại lời Trần thiếu gia. Đúng vậy, ý chí đó đã đưa hắn từ một phế vật bị ruồng bỏ đến tận nơi này. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một hạt giống vừa nảy mầm trên mảnh đất khắc nghiệt. Để hạt giống này đâm chồi, phá vỡ xiềng xích của Thượng Giới, hắn cần phải mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn gấp vạn lần.

Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu tanh nồng và mùi ẩm mốc của đất rừng. Bỗng nhiên, một âm thanh xào xạc rất nhỏ, gần như không thể nghe thấy, lọt vào tai La Chinh. Âm thanh đó không phải của những yêu thú to lớn, mà là một cái gì đó nhỏ bé, lén lút tiếp cận.

Hắn không động đậy, vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh tọa, nhưng các giác quan đã được đẩy lên mức cao nhất. Linh giác của hắn lan tỏa ra xung quanh, thăm dò từng hơi thở, từng rung động của không khí. Một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi hôi thối đặc trưng của xác chết, đang tiến đến.

Chỉ trong tích tắc, một bóng đen nhỏ vụt qua tán lá, lao thẳng về phía La Chinh. Đó là một con rắn hổ mang màu đen như mực, thân hình chỉ bằng cổ tay nhưng tốc độ cực kỳ kinh người. Đôi mắt nó đỏ rực, cái lưỡi chẻ đôi liên tục thè ra, phun nọc độc lấp lánh trong bóng tối.

Con rắn này, thoạt nhìn chỉ là một yêu thú cấp thấp, nhưng linh khí bao quanh nó lại mạnh hơn nhiều so với những con yêu thú cấp trung ở Hạ Giới. Rõ ràng, ngay cả những sinh vật nhỏ bé nhất ở Thượng Giới cũng không thể xem thường.

La Chinh không né tránh. Hắn biết, nếu hắn né, con rắn sẽ tiếp tục truy đuổi. Ngay khi con rắn chỉ còn cách hắn một tấc, hắn đột ngột mở mắt, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên. Bàn tay phải của hắn nhanh như chớp vươn ra, kẹp chặt lấy đầu con rắn.

Con rắn hổ mang điên cuồng giãy giụa, thân hình vặn vẹo như muốn thoát khỏi gọng kìm tử thần. Cái đuôi nó quất mạnh vào cổ tay La Chinh, nhưng hắn đã tôi luyện cơ thể đến mức cứng rắn như sắt thép, những cú quất đó chẳng thấm vào đâu. Một luồng linh lực từ bàn tay hắn bùng phát, trực tiếp nghiền nát đầu con rắn.

Xác rắn rơi xuống đất, co giật vài cái rồi bất động. La Chinh bình thản thu tay về. Hắn không có ý định ăn thịt con rắn này, cũng không có hứng thú với nội đan của nó. Đây chỉ là một cuộc thử nghiệm nhỏ, một lời chào của Vạn Thú Sơn dành cho kẻ ngoại lai.

“Linh khí ở đây thật khác biệt…” Hắn thầm nghĩ. Khi hấp thụ linh khí của con rắn, hắn nhận ra rằng linh khí trong cơ thể yêu thú Thượng Giới còn tinh thuần và mạnh mẽ hơn nhiều so với linh khí trong không khí. Đây có lẽ là một cách để các cường giả Thượng Giới tăng cường tu vi.

Hắn tiếp tục tĩnh tọa, nhưng lần này, hắn chủ động điều hòa linh khí trong cơ thể, cố gắng dung nhập với linh khí cuồng bạo của Thượng Giới. Từng chút một, hắn cảm thấy kinh mạch của mình dần giãn nở, cơ thể hắn bắt đầu chấp nhận nguồn năng lượng mới này một cách tự nhiên hơn. Quá trình này không hề dễ dàng, có cảm giác như dòng dung nham đang chảy trong huyết quản, nhưng La Chinh kiên cường chịu đựng.

Đến gần sáng, khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua tán lá, xua tan đi một phần bóng tối u ám của Vạn Thú Sơn, La Chinh mới từ từ mở mắt. Hắn cảm thấy mình đã hồi phục được khoảng bảy, tám phần. Linh lực trong đan điền đã ổn định trở lại, và quan trọng hơn, hắn đã bắt đầu thích nghi được với linh khí Thượng Giới.

Hắn đứng dậy, vươn vai, cảm nhận sự dẻo dai của cơ thể. Vết thương do cuộc phi thăng gây ra đã lành miệng, chỉ còn lại những vết sẹo mờ nhạt. Ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn, chứa đựng sự kiên định. Hắn biết, việc đầu tiên cần làm là tìm kiếm một nơi an toàn hơn để ẩn mình và tìm hiểu thêm về thế giới này.

Vạn Thú Sơn rộng lớn và nguy hiểm, nhưng cũng là một kho báu tiềm tàng. Có vô số linh dược, tài nguyên quý hiếm mà Hạ Giới không thể có được. Hắn cần những thứ đó để nhanh chóng tăng cường sức mạnh, để có thể đối mặt với Lý Thanh Phong và những thế lực đứng sau “Thiên”.

Trong lúc đang định hướng, La Chinh bỗng ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng trong không khí. Đó không phải là mùi máu tanh hay mùi hôi thối của yêu thú, mà là một mùi hương dịu nhẹ, pha lẫn chút ngọt ngào, như hương hoa cỏ dại hòa quyện với vị đất ẩm. Mùi hương này rất quen thuộc, giống như một loại linh dược quý hiếm mà hắn từng đọc trong cổ thư Hạ Giới.

Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Linh giác của hắn bám theo mùi hương, dẫn hắn đi sâu hơn vào khu rừng. Hắn thận trọng từng bước, tránh xa những khu vực có dấu hiệu của yêu thú mạnh mẽ. Thượng Giới này không có chỗ cho sự kiêu ngạo.

Sau khi đi được một đoạn khá xa, La Chinh đến một khe núi nhỏ, nơi có một dòng suối trong vắt chảy róc rách. Và ở đó, ngay bên cạnh dòng suối, dưới bóng râm của một tảng đá lớn, là một cây nấm màu tím biếc đang tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo. Những vân nấm của nó lấp lánh như những viên ngọc trai, và chính nó là nguồn gốc của mùi hương quyến rũ đó.

“Thất Tinh Tử Linh Chi!” La Chinh thốt lên. Đây là một loại linh dược cực kỳ quý hiếm, có khả năng tịnh hóa kinh mạch, tăng cường linh lực và thậm chí là cải thiện căn cốt. Ở Hạ Giới, Thất Tinh Tử Linh Chi chỉ tồn tại trong truyền thuyết, vậy mà ở Thượng Giới này, hắn lại tìm thấy nó ngay trong Vạn Thú Sơn.

Hắn cẩn thận kiểm tra xung quanh, không phát hiện dấu hiệu của yêu thú canh giữ. Có vẻ như con linh chi này mới mọc, hoặc nó đã khéo léo ẩn mình đến mức không bị các yêu thú phát hiện. Đây chính là cơ duyên đầu tiên của hắn ở Thượng Giới.

La Chinh không chần chừ. Hắn cẩn thận hái lấy Thất Tinh Tử Linh Chi, cảm nhận nguồn năng lượng tinh thuần dồi dào từ nó. Đây không chỉ là một loại linh dược, mà là một tín hiệu. Một tín hiệu cho thấy, dù Thượng Giới có khắc nghiệt đến mấy, vẫn luôn có cơ hội cho những kẻ biết nắm bắt, cho những kẻ dám “Nghịch Thiên”.

Với Thất Tinh Tử Linh Chi trong tay, La Chinh tìm một hang động nhỏ ẩn mình gần đó. Hắn cần một nơi an toàn để hấp thụ dược lực của nó, để biến nó thành sức mạnh của chính mình. Hành trình ở Thượng Giới, hành trình lật đổ “Thiên” của hắn, chỉ vừa mới bắt đầu. Và mỗi bước chân, mỗi giọt mồ hôi, mỗi hiểm nguy hắn vượt qua, đều sẽ là nền tảng vững chắc cho ý chí Nghịch Thiên không thể lay chuyển của hắn.

Hắn nhìn về phía sâu trong Vạn Thú Sơn, nơi những ngọn núi cao ngất chìm trong làn sương mù. Lý Thanh Phong, Thượng Giới, và cái gọi là “Thiên” – tất cả sẽ phải đối mặt với hắn, kẻ đã từ phế vật mà vùng lên, từ hạ giới mà phi thăng. Hắn sẽ chứng minh rằng, ý chí cá nhân có thể phá vỡ mọi quy tắc, lật đổ mọi định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8