Nghịch Thiên
Chương 305
Không gian xoắn vặn trong nháy mắt bao trùm lấy La Chinh. Một cảm giác như bị xé nát rồi lại tái tạo lập tức ập đến, nhưng với thể phách đã được tôi luyện đến cực hạn của hắn, sự khó chịu ấy chỉ thoáng qua như một cơn gió. Khi tầm nhìn trở lại rõ ràng, hắn nhận ra mình không còn đứng trên ngưỡng cửa đá nữa, mà đã đặt chân vào một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Nơi đây không phải là một hang động hay một đại sảnh lộng lẫy như hắn tưởng tượng. Thay vào đó, La Chinh đứng giữa một vùng đất hoang tàn rộng lớn, nhưng lại mang một vẻ đẹp cổ kính đến nao lòng. Bầu trời phía trên không có mặt trời hay trăng sao, chỉ là một vầng sáng dịu nhẹ, không rõ nguồn gốc, chiếu rọi lên những tàn tích khổng lồ. Những cột đá cao vút chạm tới tầng mây, những bức tường thành đổ nát sừng sững như những ngọn núi, và những pho tượng điêu khắc hình thù kỳ lạ, đã bị phong hóa bởi thời gian, nằm rải rác khắp nơi.
Linh khí ở đây dày đặc đến mức khó tin, không phải là thứ linh khí tinh thuần mà hắn từng hấp thụ ở hạ giới, mà là một loại năng lượng cổ xưa, mang theo hơi thở của vĩnh hằng và sự đổ nát. Mỗi hơi thở của La Chinh đều cảm thấy toàn thân được tẩy rửa, kinh mạch như được tưới tắm bằng một nguồn suối tiên. Hắn biết, đây không phải là linh khí thông thường, mà là thứ năng lượng đã từng nuôi dưỡng những vị thần linh, những cường giả tối thượng trong truyền thuyết.
“Cổ Thần Di Tích… quả nhiên không tầm thường,” La Chinh lẩm bẩm. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng năng lượng chảy trong cơ thể, và nhận ra một điều kỳ lạ. Các quy tắc ở đây dường như khác biệt. Sức nặng của không gian lớn hơn gấp trăm lần so với hạ giới, nhưng đồng thời, lại có một loại “đạo vận” tự nhiên, vô hình đang chảy tràn, khiến cho việc vận dụng nguyên lực trở nên dễ dàng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể nơi đây chính là cội nguồn của mọi pháp tắc.
Mở mắt ra, tầm nhìn của La Chinh quét qua cảnh vật xung quanh. Hắn thấy những dòng sông đã cạn, những hồ nước đã hóa đá, và những khu rừng cổ thụ đã mục ruỗng thành tro bụi, tất cả đều kể một câu chuyện về sự thịnh vượng và suy tàn. Không có một dấu hiệu nào của sự sống hiện đại, chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người, như thể thời gian đã ngừng chảy từ hàng vạn năm trước.
Hắn bắt đầu bước đi. Từng bước chân của La Chinh đều vững vàng, không một chút do dự. Mặc dù cảnh tượng trước mắt hùng vĩ và ẩn chứa vô vàn nguy hiểm tiềm tàng, nhưng trong lòng hắn không có chút sợ hãi. Ngược lại, một sự hưng phấn dâng trào. Đây chính là nơi hắn thuộc về, nơi mà ý chí “Nghịch Thiên” của hắn có thể thực sự được tôi luyện và thăng hoa.
Đi được một đoạn, La Chinh nhận ra mặt đất dưới chân mình không phải là đất đá thông thường, mà là những mảnh vỡ của một nền văn minh cổ đại. Hắn cúi xuống, nhặt lên một mảnh gạch vụn. Mảnh gạch ấy không hề tầm thường, nó được làm từ một loại khoáng thạch màu đen tuyền, bên trên khắc họa những đường nét hoa văn phức tạp mà hắn chưa từng thấy. Ngay cả một mảnh gạch vỡ cũng ẩn chứa một thứ năng lượng kỳ diệu, đủ để cường giả hạ giới tranh đoạt đến đổ máu.
“Nếu một mảnh gạch vụn cũng đã như thế này, thì những thứ còn nguyên vẹn ở đây sẽ ra sao?” La Chinh tự hỏi. Hắn cất mảnh gạch vào không gian giới chỉ, dù biết nó không phải là mục tiêu chính của mình, nhưng nó là minh chứng cho sự vĩ đại của nơi này.
Càng đi sâu vào Cổ Thần Di Tích, La Chinh càng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình. Áp lực này không phải là sự trấn áp trực tiếp, mà là một sự uy hiếp đến từ quy tắc, từ ý chí của những tồn tại đã từng sống ở đây. Hắn như một hạt cát lạc vào biển lớn, cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân, nhưng đồng thời, ngọn lửa “Nghịch Thiên” trong tim hắn lại càng bùng cháy dữ dội hơn.
“Thiên Đạo… Lý Thanh Phong…” Hắn lẩm bẩm những cái tên này. Lý Thanh Phong là kẻ đã gián tiếp thao túng vận mệnh của hắn, là kẻ đã dẫn dắt hắn đến đây, và có lẽ, là một trong những kẻ đứng sau bức màn của “Thiên Mệnh”. Còn “Thiên Đạo”, đó là một khái niệm mơ hồ nhưng lại chi phối tất cả, một xiềng xích vô hình trói buộc mọi sinh linh. La Chinh muốn biết, rốt cuộc “Thiên Đạo” là gì, và nó có thể bị phá vỡ hay không.
Bỗng nhiên, một luồng sáng chói mắt lóe lên ở phía chân trời. La Chinh lập tức tập trung tinh thần, toàn bộ giác quan mở rộng đến cực hạn. Hắn nhìn thấy một vết nứt khổng lồ trên bầu trời, không phải là vết nứt không gian thông thường, mà là một lỗ hổng đen kịt, nuốt chửng ánh sáng xung quanh. Từ vết nứt đó, một luồng khí tức cổ xưa và hùng vĩ không thể tả được tuôn trào ra, mang theo mùi của máu và sự hủy diệt.
“Đây là…” La Chinh cảm thấy tim mình đập mạnh. Luồng khí tức đó quen thuộc một cách kỳ lạ, như thể hắn đã từng cảm nhận nó ở đâu đó, nhưng không thể nhớ ra. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là nguyên lực, mà là một thứ năng lượng thuần túy hơn, nguyên thủy hơn, thứ năng lượng mà chỉ những vị thần linh chân chính mới có thể nắm giữ.
Hắn quyết định tiến về phía vết nứt. Càng đến gần, áp lực càng tăng lên, nhưng đồng thời, La Chinh cũng cảm nhận được một sự kêu gọi mãnh liệt từ sâu thẳm linh hồn. Như thể có thứ gì đó đang chờ đợi hắn ở đó, thứ có thể giải đáp những nghi vấn bấy lâu nay của hắn.
Khi chỉ còn cách vết nứt khoảng vài trăm trượng, La Chinh nhìn thấy rõ hơn. Vết nứt không gian đó không phải là tự nhiên hình thành, mà là do một thứ gì đó bị xé rách, một bức màn ngăn cách giữa các thế giới. Và từ bên trong lỗ hổng đen kịt ấy, một vật thể khổng lồ từ từ trôi ra. Đó là một bàn tay, một bàn tay khổng lồ đến mức mỗi ngón tay cũng to hơn cả ngọn núi, nhưng lại không có chút da thịt, chỉ là một bộ xương trắng muốt, lạnh lẽo và đầy uy áp.
“Xương Thần!” La Chinh thốt lên. Hắn nhận ra luồng khí tức quen thuộc kia chính là hơi thở của Cốt Long mà hắn đã từng đối mặt. Nhưng bàn tay xương này còn hùng vĩ và cổ xưa hơn gấp bội. Nó không phải là một phần của Cốt Long, mà là một phần của một tồn tại còn cao cấp hơn, một vị Cổ Thần thực sự.
Bàn tay xương khổng lồ trôi lơ lửng giữa không trung, mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát cả một đại lục. Trên mỗi đốt xương, những ký hiệu cổ xưa phát sáng mờ ảo, như những lời nguyền hay những lời chúc phúc đã bị lãng quên. La Chinh cảm thấy một sức hút mãnh liệt từ bàn tay ấy, như thể nó muốn kéo hắn vào bên trong, hoặc truyền thụ cho hắn một thứ gì đó.
Hắn không do dự. Trong khoảnh khắc, La Chinh vận dụng Vô Tướng Kiếm Thể, toàn thân hóa thành một luồng kiếm ý sắc bén, lao thẳng về phía bàn tay xương. Hắn không biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng hắn tin rằng, trong sự nguy hiểm luôn ẩn chứa cơ duyên. Đây là Cổ Thần Di Tích, là nơi khởi đầu cho hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, và hắn phải nắm bắt mọi cơ hội.
Khi hắn chạm vào bàn tay xương, một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ, nuốt chửng lấy toàn bộ thân ảnh của La Chinh. Một dòng ký ức khổng lồ, hỗn loạn và cổ xưa ập thẳng vào tâm trí hắn, mang theo những hình ảnh về những cuộc chiến tranh hủy diệt, những vị thần linh gầm thét, và một tiếng nói vang vọng từ tận cùng vũ trụ, thì thầm về một “Thiên Đạo” bị bóp méo, một “Đại Đạo” đã bị lãng quên.
La Chinh cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Hắn cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vặt đó, nhưng chúng quá lớn, quá phức tạp. Hắn chỉ kịp nắm bắt được một vài từ khóa: “Khai Thiên”, “Hỗn Độn”, “Thiên Đạo giả”, và “Nghịch Đạo”.
Dòng năng lượng từ bàn tay xương không ngừng tuôn vào cơ thể hắn, không phải là bạo ngược mà là một sự bồi bổ, một sự chuyển hóa. Từng thớ thịt, từng kinh mạch, thậm chí là từng tế bào của La Chinh đều đang được tái tạo, được nâng cấp lên một cấp độ hoàn toàn mới. Hắn cảm thấy sức mạnh của mình đang tăng vọt với tốc độ kinh hoàng, vượt xa mọi giới hạn mà hắn từng biết.
Đây là một sự lột xác. Không chỉ là sức mạnh thể chất, mà là sự thức tỉnh về linh hồn, về nhận thức. Hắn bắt đầu hiểu được ý nghĩa sâu xa hơn của “Nghịch Thiên”. Nó không chỉ là chống lại một cá thể hay một thế lực, mà là chống lại một trật tự, một quy luật đã được thiết lập từ thuở khai thiên lập địa. Và để làm được điều đó, hắn phải trở thành một tồn tại vượt ra ngoài mọi quy tắc, một “dị số” thực sự.
Bàn tay xương từ từ tan biến thành vô số điểm sáng, hòa vào cơ thể La Chinh. Khi toàn bộ quá trình kết thúc, La Chinh đứng sừng sững giữa Cổ Thần Di Tích, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ. Hắn không còn là La Chinh của hạ giới, mà là một La Chinh đã được tái sinh, đã được khai sáng.
“Thiên Đạo giả… Nghịch Đạo…” Hắn thì thầm, những từ ngữ ấy vang vọng trong tâm trí. Hắn chưa hiểu rõ tất cả, nhưng hắn biết rằng mình đã tìm thấy một phần câu trả lời. Và con đường phía trước, dù gian nan đến mấy, hắn cũng sẽ không lùi bước.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy tàn tích, rồi lại nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi đổ nát và những công trình kiến trúc cổ xưa vẫn còn sừng sững. Cổ Thần Di Tích này, có lẽ chỉ là cánh cổng đầu tiên. Phía sau nó, có thể là Thượng Giới thực sự, nơi các Tiên Đế, Thần Tôn ngự trị, và nơi “Thiên Đạo” thực sự hiển hiện. Và ở đó, hắn sẽ tìm ra Lý Thanh Phong, sẽ đối mặt với “Thiên”, và sẽ chứng minh rằng ý chí của một phàm nhân có thể lật đổ mọi định mệnh.
Một luồng gió cổ xưa thổi qua, mang theo tiếng thì thầm của hàng vạn năm. La Chinh bước đi, không còn vẻ hoài nghi hay thận trọng ban đầu. Giờ đây, hắn mang trong mình một sức mạnh mới, một nhận thức mới, và một quyết tâm sắt đá. Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, vừa mới thực sự bắt đầu.
Phía trước, những tàn tích trải dài vô tận, ẩn chứa vô vàn cơ duyên và nguy hiểm. Nhưng đối với La Chinh, mỗi bước đi đều là một sự khẳng định, một sự thách thức. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi hắn tự tay định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.