Nghịch Thiên
Chương 303
La Chinh bước theo Mộc Lan, cảm giác như đang đi vào một thế giới khác. Cửa lớn Vạn Bảo Lâu đóng lại nhẹ nhàng sau lưng họ, cắt đứt hoàn toàn những ồn ào náo nhiệt của Phong Vân Thành. Không gian bên trong không phải là một sảnh đường bày bán công khai như những cửa tiệm bình thường, mà là một hành lang dài, được thắp sáng bằng những viên dạ minh châu khổng lồ tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, đủ để xua tan bóng tối nhưng không quá chói chang.
Hương trầm thoang thoảng, không nồng gắt mà thanh nhã, như có thể gột rửa tâm hồn. Hai bên hành lang là những bức bích họa cổ kính, vẽ nên cảnh tượng những vị Tiên nhân bay lượn trên mây, những Thần thú uy mãnh ngự trị đỉnh núi, và những trận chiến kinh thiên động địa giữa các cường giả. La Chinh liếc qua, mơ hồ cảm nhận được một luồng ý cảnh thâm sâu ẩn chứa trong từng nét vẽ, không phải là thứ mà một họa sĩ phàm tục có thể tạo ra.
Mộc Lan không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng dẫn đường. Bước chân nàng uyển chuyển, không gây ra chút tiếng động nào, như một bóng ma lướt đi trong không gian tĩnh mịch. La Chinh giữ khoảng cách vừa phải, đôi mắt hắn không ngừng quan sát. Vạn Bảo Lâu này, ẩn chứa quá nhiều bí ẩn. Một thế lực có thể xây dựng một tòa lầu như thế này, lại còn phái ra một nữ tử thần bí như Mộc Lan, chắc chắn không phải là một thương hội tầm thường.
Họ đi qua vài hành lang, rẽ vào một lối đi hẹp hơn, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa gỗ đàn hương màu tím sẫm, điêu khắc tinh xảo hình ảnh chim Phượng hoàng bay lượn trên mây. Cánh cửa không có khóa, cũng không có bất kỳ cơ quan nào, nhưng lại toát ra một khí tức cổ xưa, nặng nề.
Mộc Lan đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên cánh cửa. Một luồng linh lực vô hình lan tỏa, cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một căn phòng rộng lớn, không quá xa hoa nhưng cực kỳ trang nhã. Giữa phòng là một bàn trà bằng ngọc bích, bên trên đặt một bộ ấm chén men sứ tinh xảo, bốc lên làn hơi mỏng của trà nóng. Xung quanh là những giá sách cao ngất, chứa đầy những cuốn điển tịch cổ xưa, ánh sáng từ dạ minh châu cũng không đủ chiếu tới tận đỉnh.
Trong căn phòng, một nam nhân trung niên đang ngồi đối diện bàn trà. Hắn có mái tóc đen pha bạc, gương mặt góc cạnh nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như vực thẳm. Cả người hắn toát ra một khí tức điềm tĩnh, ẩn chứa một sức mạnh kinh khủng, khiến La Chinh phải âm thầm đề phòng. Đây chắc chắn là một cường giả cấp bậc Tông chủ của đại tông môn, thậm chí còn hơn thế.
Mộc Lan khẽ khom người, giọng nói trong trẻo vang lên: “Chủ nhân, La công tử đã đến.”
Nam nhân trung niên ngẩng đầu, ánh mắt quét qua La Chinh. Một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy La Chinh, nhưng hắn vẫn đứng thẳng lưng, không hề lùi bước. Huyết mạch Nghịch Long trong cơ thể hắn khẽ rung động, tự động chống lại áp lực đó. Nam nhân trung niên khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra, ánh mắt hiện lên một tia tán thưởng.
“Ngươi chính là La Chinh?” Hắn cất lời, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong căn phòng. “Quả nhiên danh bất hư truyền. Huyết mạch dị thường, lại có thể che giấu khí tức đến mức này, ngay cả lão phu cũng không thể nhìn thấu hoàn toàn.”
La Chinh lạnh nhạt đáp: “Vãn bối La Chinh, bái kiến tiền bối.” Hắn không hề che giấu sự cảnh giác trong lời nói. Hắn biết, trong giới tu luyện, những lời khen ngợi thường đi kèm với những toan tính.
Nam nhân trung niên mỉm cười, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện: “Mời ngồi. Lão phu là Mộc Thiên Tông, chủ nhân Vạn Bảo Lâu này.”
La Chinh gật đầu, ngồi xuống. Mộc Lan khéo léo rót trà cho cả ba. Hương trà thơm ngát, khiến tinh thần sảng khoái. La Chinh nhấp một ngụm, cảm thấy linh khí trong cơ thể lưu chuyển nhanh hơn một chút, dù chỉ là rất nhỏ. Trà này chắc chắn không phải là phàm phẩm.
Mộc Thiên Tông nhìn La Chinh, ánh mắt vẫn đầy thâm ý. “La công tử hẳn là thắc mắc, vì sao lão phu lại mời ngươi đến đây, phải không?”
“Vãn bối xin lắng nghe.” La Chinh đáp, không vòng vo.
Mộc Thiên Tông vuốt râu, chậm rãi nói: “Vạn Bảo Lâu của ta, làm ăn trải khắp Vạn Tượng đại lục, thu thập đủ loại tin tức và bảo vật. Ngươi, La Chinh, chính là một trong những tin tức đáng giá nhất trong nửa năm trở lại đây.”
Hắn dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc. “Từ một thiếu niên phế vật ở Phàm Trần giới, trong thời gian ngắn ngủi đã đột phá đến cảnh giới Khai Nguyên, thậm chí còn đánh bại cả Thiên Kiêu của các đại tông môn. Ngươi không chỉ là một dị số, mà còn là một ‘kẻ nghịch thiên’ đúng nghĩa.”
La Chinh nhíu mày. Cái từ “nghịch thiên” này, hắn đã từng nghe qua, nhưng từ miệng Mộc Thiên Tông nói ra, lại mang một ý nghĩa sâu xa hơn.
“Vạn Bảo Lâu ta, không chỉ buôn bán tài vật, mà còn buôn bán… cơ duyên.” Mộc Thiên Tông nói tiếp, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào La Chinh. “Chúng ta biết, ngươi đang tìm kiếm con đường để đột phá cảnh giới cao hơn, tìm kiếm sức mạnh để đối phó với những thế lực đã từng hãm hại ngươi. Và chúng ta, có thể cung cấp cho ngươi con đường đó.”
La Chinh không vội trả lời, hắn chờ đợi. “Tiền bối muốn gì từ vãn bối?”
Mộc Thiên Tông bật cười nhẹ. “Thẳng thắn. Lão phu thích người như ngươi. Vạn Bảo Lâu không cần ngươi thần phục, cũng không cần ngươi làm nô bộc. Chúng ta cần một đối tác.”
“Đối tác?”
“Đúng vậy. Ngươi có tiềm lực nghịch thiên, nhưng lại thiếu tài nguyên, thiếu thông tin, thiếu hậu thuẫn. Vạn Bảo Lâu có tất cả những thứ đó. Chúng ta có thể cung cấp cho ngươi những công pháp cấm kỵ, những bảo vật hiếm có, những tin tức mật về các đại thế lực, thậm chí là những cơ hội tiến vào các bí cảnh cổ xưa mà người thường không thể tiếp cận.”
Mộc Thiên Tông nhấp một ngụm trà, tiếp lời: “Đổi lại, chúng ta cần ngươi. Cần tiềm lực của ngươi, cần sự ‘Nghịch Thiên’ của ngươi. Ngươi sẽ giúp chúng ta thực hiện một vài nhiệm vụ đặc biệt, những nhiệm vụ mà chỉ có một dị số như ngươi mới có thể hoàn thành. Đương nhiên, mỗi nhiệm vụ đều có thù lao xứng đáng, và quan trọng hơn, sẽ là cơ hội để ngươi tôi luyện bản thân, tiếp cận những bí mật của thế giới này.”
La Chinh trầm ngâm. Đây là một lời đề nghị cực kỳ hấp dẫn. Hắn đang ở giai đoạn cần tích lũy kinh nghiệm và tài nguyên để nhanh chóng mạnh lên. Vạn Bảo Lâu, với mạng lưới rộng khắp và khả năng nắm giữ thông tin, đúng là một đối tác lý tưởng.
Tuy nhiên, hắn không hề quên sự cảnh giác. “Nhiệm vụ đặc biệt? Có phải liên quan đến ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ hay những thế lực siêu phàm mà tiền bối vừa nhắc đến?”
Mộc Thiên Tông gật đầu, ánh mắt chợt trở nên nghiêm trọng. “Ngươi rất nhạy bén. Đúng vậy. Vạn Bảo Lâu không hài lòng với trật tự hiện tại của Vạn Tượng đại lục. Chúng ta không tin vào cái gọi là ‘Thiên Mệnh’, không tin vào sự an bài của Thượng Giới. Chúng ta tin rằng, mỗi cá nhân đều có quyền định đoạt số phận của mình. Và ngươi, La Chinh, chính là biểu tượng sống cho niềm tin đó.”
Hắn nói tiếp, giọng nói có phần trầm hơn: “Có một số thế lực, họ tự xưng là ‘Thiên’ của thế giới này. Họ thao túng vận mệnh của các Thiên Kiêu, sắp đặt các cuộc chiến, thậm chí là định đoạt sự hưng suy của các tông môn, đế quốc. Chúng ta muốn phá vỡ sự sắp đặt đó.”
La Chinh chợt hiểu ra. Vạn Bảo Lâu không chỉ là một thương hội, mà còn là một tổ chức… “Nghịch Thiên” ngầm. Mộc Thiên Tông này, rõ ràng cũng là một người mang chí hướng “Nghịch Thiên”.
“Vạn Bảo Lâu của chúng ta đã tồn tại rất lâu, chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều tiềm năng bị chôn vùi bởi cái gọi là ‘Thiên Mệnh’. Chúng ta không thể trực tiếp đối đầu với những thế lực đó, nhưng chúng ta có thể hỗ trợ những người có ý chí như ngươi. Ngươi là một hạt giống, La Chinh. Một hạt giống có thể phá vỡ xiềng xích của ‘Thiên’.”
Những lời của Mộc Thiên Tông như đánh thức một điều gì đó sâu thẳm trong La Chinh. Từ khi sinh ra, hắn đã bị coi là phế vật, bị ruồng bỏ. Hắn đã phải tự mình vùng vẫy, từng bước lật đổ định kiến. Hắn không tin vào số phận, không tin vào cái gọi là “Thiên Mệnh” đã được an bài. Hắn tin vào chính mình, vào con đường hắn tự chọn.
“Vãn bối có thể biết, nhiệm vụ đầu tiên là gì không?” La Chinh hỏi, giọng nói đã không còn vẻ cảnh giác ban đầu, thay vào đó là sự tò mò và một chút hưng phấn.
Mộc Thiên Tông mỉm cười. “Ngươi đã sẵn sàng chưa? Nhiệm vụ đầu tiên, không phải là một cuộc chiến, mà là một cuộc hành trình. Một cuộc hành trình đến Cổ Thần Di Tích, nơi ẩn chứa những bí mật về khởi nguyên của ‘Thiên Đạo’ và những công pháp bị cấm kỵ. Đó là nơi mà các ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ cũng đang ráo riết tìm kiếm.”
“Cổ Thần Di Tích?” La Chinh lặp lại, trong lòng dấy lên một cơn sóng. Di Tích cổ xưa luôn là nơi ẩn chứa cơ duyên lớn, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Hơn nữa, những bí mật về “Thiên Đạo” và công pháp cấm kỵ… đây chính là điều hắn cần nhất lúc này.
Mộc Thiên Tông gật đầu. “Đúng vậy. Nhưng để vào được Cổ Thần Di Tích, ngươi cần một thứ. Một vật phẩm đặc biệt, được gọi là ‘Thiên Khuyết Lệnh’. Hiện tại, có một Thiên Khuyết Lệnh đang nằm trong tay một Thiên Kiêu của Thanh Vân Tông, tên là Lý Thanh Phong. Hắn sẽ tham gia vào Thiên Giới Thí Luyện sắp tới.”
“Thiên Giới Thí Luyện?”
“Đó là một sự kiện lớn, nơi các Thiên Kiêu của Vạn Tượng đại lục sẽ tranh tài, thể hiện tài năng của mình trước các cường giả Thượng Giới. Thí Luyện này không chỉ là để chọn ra những nhân tài ưu tú nhất, mà còn là một cách để các thế lực Thượng Giới… thu hoạch nhân quả.” Mộc Thiên Tông nói, giọng điệu ẩn chứa sự chán ghét.
“Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi, La Chinh, chính là tham gia Thiên Giới Thí Luyện, đoạt lấy Thiên Khuyết Lệnh từ Lý Thanh Phong, và sau đó, tiến vào Cổ Thần Di Tích. Vạn Bảo Lâu sẽ cung cấp cho ngươi mọi thông tin, tài nguyên cần thiết để ngươi chuẩn bị cho Thí Luyện này.”
La Chinh cảm thấy máu trong huyết quản sôi sục. Đoạt lấy Thiên Khuyết Lệnh từ Thiên Kiêu, tiến vào Cổ Thần Di Tích, khám phá bí mật về “Thiên Đạo”… Đây chính là con đường hắn đang tìm kiếm. Con đường để hắn tiếp tục “Nghịch Thiên”.
“Được.” La Chinh dứt khoát nói, ánh mắt kiên định. “Vãn bối đồng ý. Vãn bối sẽ tham gia Thiên Giới Thí Luyện, đoạt lấy Thiên Khuyết Lệnh, và tiến vào Cổ Thần Di Tích.”
Mộc Thiên Tông cười lớn, nụ cười ẩn chứa sự hài lòng. “Tốt! La Chinh, ngươi sẽ không hối hận với quyết định này. Mộc Lan, hãy dẫn La Chinh đến kho báu của Vạn Bảo Lâu, để hắn chọn lấy một món vũ khí và một bộ công pháp phù hợp. Sau đó, cung cấp cho hắn mọi thông tin về Thiên Giới Thí Luyện và Lý Thanh Phong.”
“Vâng, chủ nhân.” Mộc Lan khẽ khom người. Nàng nhìn La Chinh, ánh mắt giờ đây không còn sự bí ẩn thuần túy, mà thay vào đó là sự mong đợi và một chút kính nể.
La Chinh đứng dậy, cảm thấy một luồng năng lượng mới trào dâng trong lòng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây đã có thêm một đồng minh, một đối tác. Phong Vân Thành, đúng là nơi của phong vân hội tụ, và hắn, La Chinh, sẽ là người tạo ra phong vân đó.
Mộc Lan lại dẫn đường, nhưng lần này, bước chân của La Chinh đã vững vàng và tự tin hơn rất nhiều. Hắn đã sẵn sàng cho thử thách tiếp theo. Thiên Giới Thí Luyện, Lý Thanh Phong, Cổ Thần Di Tích, và những bí mật về “Thiên Đạo”… tất cả đang chờ đợi hắn. Hắn sẽ dùng chính sức mạnh của mình, để lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và chứng minh rằng, “Thiên” không phải là chân lý tối thượng.