Nghịch Thiên
Chương 300

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:11:49 | Lượt xem: 4

La Chinh bước ra khỏi Mỏ số bảy, bỏ lại sau lưng cánh cửa đá nặng nề và mùi khoáng vật ẩm thấp. Không khí bên ngoài thanh sạch hơn, mang theo hơi ẩm của sương sớm và hương đất sau cơn mưa đêm. Ánh dương rực rỡ đã lên cao, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm, khiến đôi mắt hắn phải nheo lại. Đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng lẩn tránh và tu luyện khắc khổ, hắn lại được cảm nhận sự tự do thực sự, sự phóng khoáng của thiên địa.

Sức mạnh Nghịch Nguyên trong đan điền cuộn trào, không còn bị kìm nén bởi những giới hạn của Mỏ số bảy. Nó như một con mãnh thú vừa được thả xích, khao khát được thể hiện, được vẫy vùng. Mỗi tế bào trong cơ thể La Chinh đều như đang reo hò, tràn đầy năng lượng và một sự tự tin chưa từng có. Hắn không còn là phế vật bị ruồng bỏ, không còn là kẻ phải chật vật cầu sinh. Hắn là La Chinh, kẻ mang trong mình hạt giống Nghịch Thiên, sẵn sàng lật đổ mọi định mệnh.

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi có những ngọn núi cao ngất chọc thẳng lên mây, và xa hơn nữa là những vùng đất rộng lớn mà hắn chỉ từng nghe nói qua. Đại lục này rộng lớn hơn hắn tưởng, và chắc chắn, nó cũng ẩn chứa vô số cường giả, vô số bí mật. Nhưng hắn không sợ hãi. Trái lại, một sự hưng phấn dâng trào. Đây mới là nơi hắn thuộc về, nơi hắn có thể vùng vẫy, và nơi hắn sẽ bắt đầu cuộc hành trình “Nghịch Thiên” của mình.

La Chinh chọn một hướng, bước chân vững chãi hơn bao giờ hết, rời xa con đường mòn dẫn đến Mỏ số bảy. Hắn không có mục tiêu cụ thể ngay lập tức, nhưng trong lòng hắn biết, hắn cần phải đến những nơi đông đúc, những nơi có nhiều thông tin, nhiều cơ hội để thử thách bản thân và thu hút sự chú ý. Chỉ khi đó, hắn mới có thể tìm thấy những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn muốn đối đầu.

Hắn đi xuyên qua một khu rừng nguyên sinh rậm rạp. Những thân cây cổ thụ cao vút che lấp ánh sáng mặt trời, tạo nên một không gian u tịch và tĩnh lặng. Nhưng sự tĩnh lặng đó nhanh chóng bị phá vỡ. Từ phía trước, vọng lại tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm và mùi máu tanh nồng. La Chinh nheo mắt, dừng lại trên một cành cây cao, ẩn mình trong tán lá rậm rạp để quan sát.

Dưới gốc một cây cổ thụ khổng lồ, một nhóm người đang giao chiến. Một bên là khoảng mười người mặc y phục đơn giản, trông giống như đoàn thương nhân hoặc du khách, đang cố gắng chống trả. Bên còn lại là năm tên tu sĩ mặc đạo bào màu xanh lam thêu hình mây cuộn, khí tức khá mạnh mẽ, hiển nhiên là đệ tử của một tông môn nào đó. Chúng vừa đánh vừa cười cợt, dường như chỉ coi đây là một trò tiêu khiển.

“Các ngươi đúng là không biết điều! Thiên Phong Lĩnh này từ nay đã thuộc về Thanh Huyền Tông ta. Mấy món đồ lặt vặt của các ngươi, cứ coi như là cống nạp cho Thiên Kiêu Lôi Minh của chúng ta đi!” Một tên tu sĩ có vẻ là kẻ cầm đầu, khuôn mặt tràn đầy vẻ ngạo mạn, vung kiếm chém một nhát, khiến một thương nhân ngã gục.

La Chinh khẽ nhíu mày. Thanh Huyền Tông? Thiên Kiêu Lôi Minh? Hắn đã từng nghe loáng thoáng về cái tên này trong Mỏ số bảy. Lôi Minh là một trong những “Thiên Mệnh Chi Tử” nổi danh khắp vùng, được cho là mang thiên phú cực cao, được Thiên Đạo ưu ái. Hắn ta được Thanh Huyền Tông dốc sức bồi dưỡng, và gần đây đã bắt đầu mở rộng thế lực, ngang ngược cướp bóc tài nguyên dưới danh nghĩa “Thiên Mệnh ban cho”.

Sự kiêu ngạo của những kẻ này, cùng với việc lợi dụng danh nghĩa “Thiên Mệnh” để làm điều ác, khiến ngọn lửa Nghịch Nguyên trong lòng La Chinh bùng lên. Hắn không phải là kẻ thích xen vào chuyện bao đồng, nhưng hắn căm ghét những kẻ lợi dụng sức mạnh và cái gọi là “thiên mệnh” để chà đạp lên người khác. Hơn nữa, đây cũng là một cơ hội tốt để hắn thử nghiệm sức mạnh mới của mình.

Một tên đệ tử Thanh Huyền Tông đang vung kiếm định kết liễu một người phụ nữ và đứa trẻ đang run rẩy. Đúng lúc đó, một bóng người chợt lóe lên như tia chớp. La Chinh xuất hiện giữa chiến trường, tốc độ nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Hắn không dùng binh khí, chỉ một quyền đơn giản, nhưng quyền phong mang theo một luồng khí tức hỗn loạn, kỳ dị mà cực kỳ mạnh mẽ.

“Phập!”

Quyền của La Chinh đánh trúng ngực tên đệ tử Thanh Huyền Tông. Không có tiếng xương gãy giòn tan, cũng không có máu thịt văng tung tóe. Thay vào đó, thân thể tên đệ tử đột nhiên run rẩy dữ dội, một luồng năng lượng đen tối, xoáy tròn như một lỗ đen mini bùng phát từ điểm tiếp xúc, nhanh chóng nuốt chửng linh lực phòng ngự của hắn, rồi xuyên thẳng vào cơ thể. Tên đệ tử chỉ kịp mở to mắt kinh hoàng, miệng há hốc không thốt nên lời, trước khi thân thể hắn hóa thành một làn khói đen kịt, tiêu tán hoàn toàn vào không khí, không để lại một dấu vết.

Cả chiến trường đột nhiên im bặt. Những tên đệ tử Thanh Huyền Tông còn lại đứng sững sờ, mắt trợn tròn nhìn cảnh tượng vừa rồi. Các thương nhân cũng kinh hãi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một chiêu, một tên tu sĩ cảnh giới Linh Hải Cảnh trung kỳ đã biến mất không dấu vết?

Kẻ cầm đầu, một tên tu sĩ có tu vi Linh Hải Cảnh hậu kỳ, lắp bắp: “Ngươi… ngươi là ai? Dám động đến người của Thanh Huyền Tông ta? Ngươi có biết Thiên Kiêu Lôi Minh sẽ không tha cho ngươi không?!”

La Chinh quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn thẳng vào tên cầm đầu. “Thiên Kiêu Lôi Minh?” Hắn nhếch mép cười khẩy. “Ta đang muốn tìm y đây. Ngươi có thể coi ta là một kẻ… không phục Thiên Mệnh.”

Nói đoạn, hắn không chờ đợi đối phương phản ứng. Sức mạnh Nghịch Nguyên trong cơ thể hắn lại sôi trào. Lần này, nó không chỉ là một luồng năng lượng đơn thuần, mà còn tác động lên không gian xung quanh. Một vòng xoáy mờ ảo, giống như một ảo ảnh méo mó, xuất hiện quanh nắm đấm của La Chinh. Hắn bước một bước, nhanh như điện, lại thêm một quyền tung ra.

Tên cầm đầu cảm thấy một luồng áp lực khủng khiếp ập tới, không gian xung quanh hắn dường như bị bóp méo, khiến các chiêu thức của hắn trở nên chậm chạp và vô dụng. Hắn cố gắng triệu hồi linh khí phòng ngự, nhưng luồng Nghịch Nguyên của La Chinh dễ dàng xuyên thủng mọi thứ, như thể nó không tuân theo bất kỳ quy tắc vật lý hay linh lực nào của thế giới này.

“Không thể nào! Đây là sức mạnh gì?” Tên cầm đầu kinh hoàng kêu lên, nhưng tiếng hét của hắn nhanh chóng bị nghẹn lại. Quyền của La Chinh không đánh trực tiếp vào hắn, mà lại lướt qua vai hắn một khoảng nhỏ. Tuy nhiên, một luồng xoáy Nghịch Nguyên vô hình lại chui thẳng vào cơ thể. Hắn cảm thấy linh lực trong đan điền của mình như bị một lực lượng vô hình rút cạn, các kinh mạch đau đớn như bị xé nát, và cả ý chí chiến đấu cũng bị nghiền nát.

Hắn ngã quỵ xuống, ôm ngực rên rỉ, không chết nhưng đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu. Hắn ngẩng đầu nhìn La Chinh với ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và khó hiểu. Hắn chưa bao giờ thấy loại sức mạnh nào kỳ dị và đáng sợ đến thế. Nó không giống bất kỳ công pháp nào hắn từng biết, hoàn toàn nằm ngoài quy luật.

Ba tên đệ tử Thanh Huyền Tông còn lại, thấy đồng bọn kẻ thì hóa khói, kẻ thì phế vật, lập tức buông binh khí, quỳ rạp xuống đất run rẩy: “Tiền bối tha mạng! Tiền bối tha mạng! Chúng tiểu nhân không dám nữa!”

La Chinh không nói gì, chỉ lạnh lùng quét mắt qua bọn chúng. Với hắn, những kẻ này không đáng để hắn hao phí thêm sức lực. Hắn đã đạt được mục đích của mình, đó là thử nghiệm sức mạnh và gây ra một chút “chấn động” bước đầu.

Hắn quay lưng lại, hướng về phía các thương nhân đang kinh ngạc nhìn mình. “Các ngươi đi đi. Kẻ gây sự với ta không phải là người tốt.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút uy áp khiến mọi người không dám hỏi thêm. Các thương nhân vội vàng cúi đầu tạ ơn, rồi nhanh chóng thu dọn đồ đạc và bỏ chạy tán loạn.

Để lại ba tên đệ tử Thanh Huyền Tông đang run rẩy trên mặt đất và một tên cầm đầu đang thoi thóp, La Chinh lại tiếp tục hành trình của mình. Hắn biết, việc hắn vừa làm chắc chắn sẽ truyền đến tai Thanh Huyền Tông, và đặc biệt là đến tai Thiên Kiêu Lôi Minh kia. Đó chính là điều hắn muốn. Hắn muốn những “Thiên Mệnh Chi Tử” đó biết rằng, có một “dị số” đã xuất hiện, một kẻ không chấp nhận bất kỳ sự sắp đặt nào của “Thiên”.

Nụ cười lạnh lẽo lại xuất hiện trên môi La Chinh. “Lôi Minh… Thanh Huyền Tông… Đây mới chỉ là khởi đầu. Ta sẽ cho các ngươi biết, thế nào mới là sức mạnh chân chính, thế nào mới là ý chí không thể bị bẻ cong.” Hắn nhìn về phía xa, nơi có những thành trì lớn ẩn hiện trong sương mờ. Cuộc đối đầu với “Thiên Mệnh” và những kẻ được “Thiên” hậu thuẫn, giờ đây đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8