Nghịch Thiên
Chương 296
La Chinh đứng giữa bãi đá rộng lớn, những tảng đá xám xịt, sần sùi chồng chất như những ngọn núi nhỏ. Chúng không chỉ to lớn về thể tích mà còn mang theo một trọng lượng kinh hoàng, thấm đẫm linh khí Thượng Giới mà phàm nhân khó lòng nhấc nổi. Ánh mắt tò mò, xen lẫn khinh thường của những người lao động xung quanh như những mũi kim châm vào da thịt hắn, nhưng La Chinh hoàn toàn phớt lờ. Tâm trí hắn chỉ tập trung vào thử thách trước mắt.
Lão Quách đã rời đi, để lại hắn một mình với công việc tưởng chừng như vô vọng. Đây không phải là những tảng đá bình thường. La Chinh cảm nhận được, mỗi viên đá đều được tôi luyện bởi linh khí nồng đậm của Thượng Giới, khiến chúng cứng rắn và nặng nề hơn gấp trăm lần so với đá ở hạ giới. Ngay cả một cường giả Động Hư Cảnh ở tiểu thế giới kia, nếu không có công pháp đặc thù, cũng khó lòng dịch chuyển một tảng đá nhỏ trong số này.
Hắn hít sâu một hơi. Cảm giác xa lạ của linh khí Thượng Giới tràn vào phổi, mang theo một chút áp lực mà trước đây hắn chưa từng trải qua. Năng lượng trong cơ thể hắn, dù đã đạt đến đỉnh phong ở hạ giới, giờ đây lại giống như một con suối nhỏ lạc vào đại dương. Nó vẫn là sức mạnh, nhưng so với quy tắc và năng lượng của nơi đây, nó trở nên yếu ớt lạ thường.
La Chinh tiến đến gần một tảng đá, nó cao hơn đầu người, bề mặt gồ ghề đầy rêu phong và dấu vết của thời gian. Hắn đặt tay lên phiến đá lạnh lẽo. Một dòng khí tức mạnh mẽ, trầm ổn xuyên qua lòng bàn tay, khiến hắn cảm nhận được sự “sống động” của vật chất Thượng Giới. Thử dùng chút sức lực, hắn muốn nhấc bổng nó lên như cách hắn thường làm với những tảng đá tương tự ở hạ giới.
Không nhúc nhích.
Tảng đá vẫn sừng sững tại chỗ, không hề rung động dù chỉ một li. La Chinh cau mày. Hắn biết Thượng Giới không giống hạ giới, nhưng không ngờ sự chênh lệch lại lớn đến vậy. Sức mạnh thể chất của hắn, được tôi luyện qua vô số trận chiến và công pháp, giờ đây dường như không đủ để làm lay chuyển một vật vô tri.
Một tiếng cười khẩy vang lên từ phía sau. “Ha, lại một tên từ hạ giới lên. Nhìn xem, ngay cả đá cũng không nhấc nổi. Đúng là phế vật!”
La Chinh không quay đầu lại. Hắn đã quen với những lời sỉ vả, khinh miệt. Từ khi bị coi là phế vật ở gia tộc, đến khi bị ruồng bỏ và truy sát, hắn đã nếm trải đủ mọi cay đắng. Những lời này, so với những gì hắn đã trải qua, chẳng thấm vào đâu.
Hắn nhắm mắt lại. Trong thâm tâm, ngọn lửa Nghịch Thiên không hề bị dập tắt, trái lại, nó càng bùng cháy mạnh mẽ hơn. Hắn không cần dùng sức mạnh cũ để chiến thắng ở nơi này. Hắn cần thích nghi, cần tìm ra quy tắc mới, cần “nghịch” lại những gì Thượng Giới định đoạt cho hắn.
Hắn không vội vã. Hắn bắt đầu quan sát. Quan sát những người lao động khác. Họ đều là những người có tu vi, dù không quá cao, nhưng ít nhất cũng có thể dịch chuyển những tảng đá này. Họ không dùng sức mạnh thuần túy, mà dùng một loại năng lượng đặc biệt, bao bọc quanh tảng đá, nhẹ nhàng nâng nó lên và di chuyển. Đó là linh lực Thượng Giới, được vận dụng theo một cách mà hắn chưa từng thấy.
La Chinh bắt đầu thử nghiệm. Hắn không cố gắng dùng sức mạnh cơ thể nữa. Thay vào đó, hắn điều động linh lực của mình, cố gắng mô phỏng cách những người kia làm. Hắn tập trung linh lực vào lòng bàn tay, tạo thành một luồng khí bao bọc quanh tảng đá. Tuy nhiên, linh lực của hắn quá yếu ớt, không đủ để tạo ra hiệu ứng đáng kể.
“Linh lực của ta… quá mỏng manh.” La Chinh lẩm bẩm. “Nhưng không phải là không có cách.”
Hắn nhớ lại những kinh nghiệm tu luyện ở hạ giới, cách hắn từng biến hóa, vận dụng linh lực theo vô vàn cách khác nhau. Mỗi hạt linh lực, dù nhỏ bé, cũng mang trong mình một sức mạnh tiềm tàng. Vấn đề không phải là lượng, mà là cách vận dụng.
La Chinh lại đặt tay lên tảng đá. Lần này, hắn không cố gắng bao bọc toàn bộ tảng đá. Hắn tập trung linh lực vào một điểm nhỏ, một khe nứt hoặc một chỗ lõm trên bề mặt. Hắn không dùng linh lực để “nâng”, mà để “đẩy”, để tạo ra một lực ly tâm, một điểm tựa cực nhỏ.
Sức mạnh của hắn, từng là sức mạnh của một ngọn núi lửa, nay phải biến thành dòng nước len lỏi qua từng khe đá. Đó là sự tinh tế, là sự thấu hiểu vật chất và năng lượng. Hắn không chỉ tu luyện công pháp, mà còn tu luyện Đạo. Và Đạo, là vạn biến vạn hóa.
Một tiếng “két” khẽ vang lên. Tảng đá khổng lồ, sau một hồi lay động nhẹ nhàng, cuối cùng cũng bị La Chinh đẩy lệch ra khỏi vị trí ban đầu một chút.
Những người lao động xung quanh, vốn đã sẵn sàng buông lời chế giễu, bỗng im bặt. Một tên to con, râu ria xồm xoàm, đang định cười phá lên, bỗng cứng họng, mắt tròn xoe nhìn cảnh tượng trước mắt. Mặc dù chỉ là một dịch chuyển nhỏ, nhưng đối với một “phế vật hạ giới” như La Chinh, đó là một kỳ tích.
La Chinh không để ý đến những ánh mắt đó. Hắn chỉ cảm thấy một tia sáng le lói trong đầu. Đúng vậy, đây chính là cách! Không phải đối chọi trực tiếp, mà là tìm ra quy tắc, tìm ra sơ hở để phá vỡ.
Hắn tiếp tục. Hắn không dùng sức mạnh liên tục, mà dùng những cú đẩy nhỏ, có tính toán. Hắn phân tích cấu trúc của tảng đá, tìm kiếm những điểm yếu, những góc độ có thể tạo ra đòn bẩy hiệu quả nhất. Dần dần, tảng đá bắt đầu di chuyển, tuy chậm chạp nhưng đều đặn, men theo con đường mà La Chinh đã vạch ra.
Mồ hôi bắt đầu vã ra trên trán La Chinh. Mặc dù không dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy, việc điều khiển linh lực tinh tế như vậy cũng tiêu hao không ít tâm lực và linh lực. Nhưng hắn không ngừng lại. Hắn biết, đây là bài học đầu tiên của hắn ở Thượng Giới.
Hắn mất gần nửa ngày chỉ để di chuyển tảng đá đầu tiên đến vị trí yêu cầu. Khi hoàn thành, cơ thể hắn rã rời, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Hắn đã tìm ra được một phương hướng. Hắn đã chứng minh rằng, dù ở bất cứ đâu, dù đối mặt với bất cứ quy tắc nào, hắn cũng có thể tìm ra con đường của riêng mình.
Những người lao động khác vẫn nhìn hắn với ánh mắt phức tạp. Sự khinh thường đã giảm đi đôi chút, thay vào đó là sự ngạc nhiên và một chút cảnh giác. Một kẻ từ hạ giới, lại có thể làm được điều này chỉ trong ngày đầu tiên? Hắn không giống những “phế vật” khác.
La Chinh không bận tâm đến họ. Hắn chỉ nhìn vào tảng đá thứ hai, rồi tảng đá thứ ba. Mỗi tảng đá là một thử thách, một cơ hội để hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về linh khí Thượng Giới, về Đạo của nó. Hắn không chỉ di chuyển đá, hắn đang tôi luyện chính mình.
Ngày đầu tiên kết thúc. Khi mặt trời lặn, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thượng Giới, La Chinh là một trong số ít người vẫn còn ở lại bãi đá, cố gắng di chuyển thêm một viên nữa. Cơ thể hắn đau nhức, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Hắn nhìn lên bầu trời Thượng Giới, nơi những vì sao lớn hơn, sáng hơn, và xa xăm hơn hạ giới rất nhiều.
Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài. Những tảng đá này chỉ là bước khởi đầu. Sẽ có những ngọn núi lớn hơn, những dòng sông rộng hơn, và cuối cùng là cái gọi là “Thiên” của thế giới này. Nhưng hắn không sợ hãi. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn, âm ỉ cuộn trào, giờ đây đã tìm thấy một tia hy vọng, một phương hướng để bùng cháy mạnh mẽ hơn.
Hắn sẽ bắt đầu từ con số không, từ việc vận chuyển những tảng đá vô tri này, để từng bước khẳng định bản thân, phá vỡ mọi quy tắc, và cuối cùng, đối đầu với cái gọi là “Thiên” của thế giới này. Đây là Thượng Giới, nơi định mệnh được sắp đặt bởi những kẻ tự xưng là thần linh. Nhưng đối với La Chinh, định mệnh chỉ là một khái niệm, và hắn sẽ là người định nghĩa lại nó.