Nghịch Thiên
Chương 291
Dưới ánh trăng bạc vắt vẻo trên nền trời xa lạ, La Chinh sải bước vững vàng. Gió đêm mang theo hơi sương lành lạnh, khác hẳn với những đêm trăng rằm quen thuộc ở thế giới cũ của hắn. Nơi đây, linh khí dồi dào đến mức gần như hóa thành sương mù lãng đãng giữa không trung, mỗi hơi thở đều khiến đan điền chấn động, cảnh giới như muốn tự động tăng lên. Hắn biết, mình đã đặt chân đến một thế giới hoàn toàn khác biệt, một nơi mà những cường giả ở tiểu thế giới trước kia chỉ dám ngước nhìn trong truyền thuyết.
La Chinh không vội vã. Hắn cảm nhận từng luồng linh khí lướt qua mình, phân tích kết cấu không gian, mật độ nguyên lực. Mọi thứ đều cho thấy sự hùng vĩ và phức tạp hơn gấp trăm lần. Những tòa kiến trúc đồ sộ, được chạm khắc tinh xảo bằng loại đá quý hiếm mà ở hạ giới chỉ có thể tìm thấy trong truyền thuyết, ẩn hiện dưới ánh trăng. Những con đường rộng thênh thang, được lát bằng ngọc thạch phát sáng mờ ảo, dẫn lối đến những nơi không thể tưởng tượng nổi.
Hắn biết mình là một kẻ “ngoại lai”, một “dị số” ở chốn này. Cái nhìn khinh miệt của Tôn Vũ cùng đồng bọn lúc nãy chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn mà hắn sẽ phải đối mặt. “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân” – những danh xưng này chắc chắn sẽ đi kèm với sự kiêu ngạo, sự tự mãn của kẻ được “Thiên” ưu ái. Và hắn, La Chinh, kẻ từ hạ giới, kẻ bị số phận ruồng bỏ, lại đang trên hành trình “Nghịch Thiên”.
La Chinh hướng về phía Đông Bắc, theo lời chỉ dẫn mà hắn đã nghe lỏm được từ những khách nhân trong quán ăn. Vọng Nguyệt Thành. Cái tên này đã được nhắc đến nhiều lần với vẻ kính cẩn và ngưỡng mộ. Đó là một trong những thành trì lớn nhất khu vực này, nơi tập trung nhiều tông môn, thế gia hùng mạnh. Và Tàng Kinh Lâu ở đó, được cho là nơi cất giữ vô số điển tịch, công pháp, bí mật của Thượng Giới. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ luật chơi trước khi thực sự bắt đầu cuộc hành trình của mình.
Khoảng cách không quá xa đối với tốc độ hiện tại của La Chinh, nhưng hắn cố tình đi chậm lại, để thu nhận nhiều nhất có thể từ môi trường xung quanh. Hắn thấy những con thú linh dị bay lượn trên bầu trời, phát ra ánh sáng ngũ sắc. Những cây cổ thụ cao vút, tán lá xum xuê, hấp thụ linh khí mà lớn lên hàng vạn năm, tỏa ra sinh cơ nồng đậm. Có những dòng sông linh khí cuộn chảy, tạo nên những thác nước trắng xóa, hùng vĩ mà ở hạ giới không bao giờ có thể thấy.
Sau chừng nửa canh giờ, một thành quách nguy nga tráng lệ hiện ra trước mắt La Chinh. Tường thành cao vút, được xây bằng một loại đá màu trắng ngà, ánh lên vẻ cổ kính nhưng không kém phần uy nghiêm. Cổng thành rộng lớn, khắc họa những hình ảnh thần thú cổ xưa, toát ra khí thế trấn áp. Trên cổng thành, ba chữ lớn “VỌNG NGUYỆT THÀNH” được viết bằng một thứ chữ cổ, lấp lánh như được đúc từ tinh tú. Chỉ riêng cái cổng thành này thôi cũng đủ để khiến bất kỳ cường giả hạ giới nào cũng phải kinh ngạc thán phục.
La Chinh hòa vào dòng người đang ra vào thành. Hắn nhận thấy, phần lớn tu sĩ ở đây đều sở hữu cảnh giới cao hơn hẳn những gì hắn từng thấy. Ngay cả những người lính gác cổng cũng là những cường giả mà ở tiểu thế giới của hắn có thể xưng bá một phương. Điều này càng khẳng định suy đoán của La Chinh: hắn đã đến một thế giới hoàn toàn mới, một chiến trường lớn hơn, khốc liệt hơn.
Bên trong Vọng Nguyệt Thành, cảnh tượng càng khiến La Chinh mở rộng tầm mắt. Đường phố rộng lớn, san sát những cửa hàng, quán xá, lầu các được xây dựng tinh xảo. Tiếng rao hàng, tiếng nói chuyện, tiếng linh thú gầm nhẹ tạo nên một bản giao hưởng sống động. Linh khí trong thành lại càng nồng đậm hơn, dường như được gia tăng bởi những trận pháp tụ linh ẩn giấu đâu đó.
Hắn không mất quá nhiều thời gian để tìm đến Tàng Kinh Lâu. Nó nằm ở vị trí trung tâm thành, một tòa tháp cao chót vót, sừng sững vươn lên giữa muôn vàn kiến trúc khác. Tòa tháp có chín tầng, mỗi tầng lại được chạm khắc những họa tiết khác nhau, từ thần thú, tiên nhân đến những cảnh tượng khai thiên lập địa. Một luồng khí tức uyên bác, cổ xưa tỏa ra từ Tàng Kinh Lâu, khiến người ta chỉ cần đứng gần cũng cảm thấy tâm trí thanh tịnh, minh mẫn hơn.
Bước vào trong Tàng Kinh Lâu, La Chinh cảm nhận được một trận pháp phòng hộ vô cùng mạnh mẽ. Không gian bên trong rộng lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài, được chiếu sáng bởi những viên dạ minh châu khổng lồ treo trên trần. Hàng vạn giá sách cao ngất ngưởng, chất đầy những cuốn sách cổ, ngọc giản, bia đá, tỏa ra ánh sáng rực rỡ và những luồng linh lực khác nhau.
Một lão giả tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu xám tro, đang ngồi đọc sách ở quầy tiếp tân. Mặc dù trông có vẻ già nua, nhưng La Chinh cảm nhận được từ lão một khí tức sâu không lường được, dường như lão đã hòa mình vào Đạo. Lão ta không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ ho một tiếng, giọng nói khô khốc vang lên:
“Khách lạ? Muốn tìm hiểu gì?”
La Chinh tiến lên, khẽ cúi đầu:
“Vãn bối La Chinh, từ nơi xa đến, muốn tìm hiểu về thế giới này. Cụ thể là các cảnh giới tu luyện, các thế lực lớn, và cả cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ mà người Thượng Giới vẫn luôn tôn sùng.”
Nghe thấy ba chữ “Thiên Mệnh”, lão giả khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc bén như tia điện lướt qua La Chinh. Ánh mắt đó không mang theo sự khinh miệt như Tôn Vũ, mà là một sự đánh giá, pha chút tò mò.
“Ngươi là người hạ giới?” Lão hỏi, giọng nói vẫn bình thản nhưng có phần ẩn chứa sâu xa.
La Chinh không phủ nhận:
“Đúng vậy.”
Lão giả khẽ gật đầu. “Không có gì lạ. Mỗi ngàn năm đều có vài kẻ từ hạ giới có thể phi thăng lên đây. Nhưng muốn tìm hiểu về ‘Thiên Mệnh’ thì không phải chuyện đơn giản. Đây không phải nơi để ngươi đặt câu hỏi trực tiếp. Tàng Kinh Lâu là nơi chứa tri thức, không phải nơi giải đáp nghi vấn. Ngươi có thể tự tìm kiếm.”
Lão chỉ tay về phía một khu vực rộng lớn ở tầng một, nơi tập trung vô số thư tịch cổ xưa. “Tầng này chứa các thư tịch cơ bản về địa lý, lịch sử, các tông môn nhỏ. Nếu muốn tìm hiểu về cảnh giới tu luyện, đến tầng hai. Về các thế lực lớn, tầng ba. Còn ‘Thiên Mệnh’…” Lão khẽ nhếch mép cười, một nụ cười khó hiểu. “Nó không phải là thứ có thể ghi chép trong một cuốn sách. Nhưng nếu ngươi đủ kiên nhẫn, có lẽ sẽ tìm thấy những mảnh ghép ở tầng năm, tầng sáu… hoặc thậm chí là tầng cao nhất.”
La Chinh hiểu ý lão. “Thiên Mệnh” là một khái niệm quá rộng lớn, quá sâu xa, không thể gói gọn trong một cuốn sách. Nó cần sự tổng hợp từ vô số thông tin, từ lịch sử, truyền thuyết, thậm chí là những bí mật bị che giấu.
“Đa tạ tiền bối chỉ điểm.” La Chinh cung kính đáp. Hắn lấy ra một túi trữ vật, bên trong là một lượng linh thạch thượng phẩm mà hắn đã chuẩn bị từ trước. “Đây là chút lòng thành của vãn bối, mong tiền bối chấp nhận.”
Lão giả liếc nhìn túi linh thạch, không từ chối, cũng không tỏ vẻ tham lam, chỉ khẽ phẩy tay một cái, túi linh thạch liền biến mất. “Phí đọc sách ở đây là một linh thạch hạ phẩm mỗi ngày. Ngươi có thể ở lại bao lâu tùy thích, miễn là không gây rối.”
La Chinh gật đầu, sau đó bước vào khu vực sách. Hắn chọn một góc khuất, bắt đầu từ những cuốn sách địa lý và lịch sử cơ bản nhất của vùng đất này. Hắn cần một cái nhìn tổng thể về thế giới Thượng Giới mà hắn đang đặt chân đến. Những dòng chữ cổ xưa, những hình vẽ minh họa phức tạp dần hiện ra trước mắt hắn, mở ra một thế giới quan hoàn toàn mới.
Hắn đọc về Cửu Châu Đại Lục, một lục địa rộng lớn gấp vạn lần tiểu thế giới của hắn. Trên Cửu Châu, có Tam Đại Đế Quốc hùng mạnh, Tứ Đại Thánh Địa siêu phàm, và vô số tông môn, thế gia nhỏ hơn. Cảnh giới tu luyện cũng được phân chia rõ ràng: từ Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Đạo, Đại Thừa, đến những cảnh giới cao hơn nữa như Chân Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, thậm chí là những tồn tại siêu việt hơn cả Tiên Đế. Mỗi cảnh giới lại có cửu trọng thiên, mỗi trọng thiên đều là một vực sâu ngăn cách. So với thế giới cũ, nơi Hóa Thần đã là đỉnh cao, ở đây, Hóa Thần chỉ là khởi đầu của con đường tu luyện thực sự.
La Chinh cũng đọc được những truyền thuyết về các vị Cổ Thần, Tiên Đế, những người đã khai sáng ra các quy tắc tu luyện, thậm chí là tạo ra một phần của thế giới này. Và ẩn mình trong những truyền thuyết đó, hắn bắt đầu thấy những mảnh ghép về “Thiên Mệnh”.
Ở Thượng Giới, “Thiên Mệnh” không chỉ là một khái niệm mơ hồ về số phận. Nó được coi là một loại “ban ơn” từ trời, một sự ưu ái từ “Thiên Đạo” cho những kẻ xứng đáng. Những “Thiên Mệnh Chi Tử” thường sở hữu căn cốt siêu phàm, vận khí nghịch thiên, luôn gặp được kỳ ngộ, được các thế lực lớn tranh giành bồi dưỡng. Họ được xem là những người được chọn để duy trì trật tự, để kế thừa di sản của các Cổ Thần, Tiên Đế.
Những người từ hạ giới phi thăng lên, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng thường bị coi là “dị số”, là “kẻ phá vỡ quy tắc”. Họ không có “Thiên Mệnh” ban phước, con đường tu luyện sẽ gian nan hơn gấp bội. Thậm chí có những ghi chép cổ xưa còn ám chỉ rằng, “Thiên Đạo” của Thượng Giới sẽ tìm cách “thanh tẩy” những kẻ ngoại lai, những “dị số” không nằm trong sự sắp đặt của nó.
Đọc đến đây, La Chinh khẽ nhếch mép cười. “Thanh tẩy sao? Có vẻ như ‘Thiên’ ở đây không chỉ là một quy luật tự nhiên, mà còn là một thứ gì đó có ý chí, có sự sắp đặt.”
Hắn cảm thấy một luồng hưng phấn dâng trào trong lòng. “Thiên Mệnh Chi Tử” ư? Hắn, La Chinh, chính là kẻ đã bị “Thiên” ruồng bỏ từ khi sinh ra. Hắn đã phải tự mình nghịch chuyển số phận, tự mình tạo ra con đường của riêng mình. Nếu “Thiên” ở đây có ý chí, có trật tự, thì càng tốt. Càng có ý chí, càng có trật tự, thì càng có điểm yếu, càng có thể bị phá vỡ.
La Chinh tiếp tục lật giở từng trang sách, từng ngọc giản. Hắn không chỉ muốn hiểu, mà còn muốn tìm kiếm những kẽ hở, những bí mật ẩn giấu, những điểm yếu của cái “Thiên Đạo” mà người Thượng Giới vẫn luôn tôn sùng. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, không còn chỉ là báo thù hay sinh tồn. Nó đã trở thành một cuộc chiến chống lại một ý chí vũ trụ, một trật tự đã được thiết lập từ ngàn vạn năm. Và hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của Đại Cảnh Giới 3: Thượng Giới Tranh Bá.
Đêm dần về khuya, ánh trăng xuyên qua cửa sổ Tàng Kinh Lâu, rọi sáng khuôn mặt kiên nghị của La Chinh. Hắn không hề mệt mỏi, đôi mắt sáng rực lên một ngọn lửa không thể dập tắt. Ngọn lửa của kẻ Nghịch Thiên.