Nghịch Thiên
Chương 289

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:06:21 | Lượt xem: 4

La Chinh đứng giữa vùng đất hoang tàn, những cơn gió cát hung hãn vẫn không ngừng gào thét, xé rách không khí loãng và khô khốc. Khác xa với bất kỳ cảnh giới nào hắn từng đặt chân tới, Thượng Giới không chào đón hắn bằng những tiên cảnh bồng lai hay linh khí dồi dào. Thay vào đó là một cõi hư vô rộng lớn, nơi sự sống dường như bị lãng quên, chỉ còn lại cát bụi, đá vụn và một áp lực vô hình đè nén lên từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn.

Hắn hít sâu một hơi. Linh khí ở đây không giống linh khí ở hạ giới. Nó nặng nề hơn, tinh thuần hơn, nhưng cũng khó hấp thu hơn gấp bội, như thể bản thân không gian cũng đang chống lại sự dung nạp của một kẻ ngoại lai. Dù đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao ở thế giới cũ, nhưng khi đặt chân đến đây, La Chinh cảm thấy mình như một đứa trẻ chập chững, yếu ớt đến lạ thường. Cảm giác này không làm hắn nản lòng, ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa khao khát trong tim hắn. Đây chính là thử thách mà hắn chờ đợi.

“Thượng Giới… quả nhiên không tầm thường,” hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những ngọn núi đá lởm chởm, những hẻm vực sâu hun hút bị màn bụi che khuất. Nơi đây không có dấu hiệu của sự sống phồn thịnh, không có cây cối xanh tươi hay dòng sông chảy xiết, chỉ có sự tĩnh mịch của một vùng đất bị bỏ hoang. Đây là một thế giới mới, một khởi đầu mới. Mọi thứ hắn từng đạt được ở hạ giới giờ đây không còn ý nghĩa. Hắn phải bắt đầu lại từ con số không, nhưng lần này, hắn không còn là phế vật bị ruồng bỏ nữa. Hắn là La Chinh, kẻ mang ý chí Nghịch Thiên.

Hắn bắt đầu bước đi. Mỗi bước chân đều vững vàng, dứt khoát, không chút do dự. Hắn không biết phương hướng, cũng không có mục tiêu cụ thể ngoài việc sống sót và tìm hiểu về thế giới này. Linh giác của hắn được mở rộng đến cực hạn, cố gắng nắm bắt bất kỳ dấu hiệu sinh mệnh nào trong sự tĩnh lặng đáng sợ này. Không khí mang theo mùi của khoáng chất lạ lùng và một chút gì đó sắc lạnh, như thể nơi đây đã trải qua vô số năm tháng phong sương, chứng kiến biết bao sự hưng thịnh rồi suy tàn.

Đi được một quãng khá xa, La Chinh cảm nhận được một sự biến động nhỏ trong không gian, kèm theo đó là những dao động năng lượng yếu ớt. Hắn dừng lại, thu liễm khí tức, ẩn mình sau một tảng đá lớn đã bị gió cát bào mòn thành hình thù kỳ dị. Từ phía xa, ba bóng người thấp thoáng hiện ra, di chuyển chậm rãi trên nền cát. Họ mặc những bộ giáp cũ kỹ, trên tay cầm những loại vũ khí thô sơ nhưng tỏa ra khí tức hung hãn. Dù chỉ là những tu sĩ nhỏ bé, nhưng khí tức của họ lại mạnh mẽ hơn bất kỳ ai hắn từng đối mặt ở hạ giới, mỗi người đều sở hữu uy áp của một vị Thánh Giả ở thế giới cũ của hắn.

“Quả nhiên, Thượng Giới không thiếu cường giả,” La Chinh thầm nghĩ. Hắn cố gắng lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn họ, nhưng ngôn ngữ của họ lại khác biệt, pha lẫn những từ ngữ mà hắn chưa từng nghe qua, khiến việc nắm bắt ý nghĩa trở nên khó khăn. Tuy nhiên, qua ngữ điệu và cử chỉ, hắn có thể đoán được bọn họ đang tìm kiếm thứ gì đó, và có vẻ như không mấy thuận lợi.

Một trong số đó, tên có vóc dáng cao lớn nhất, cất tiếng gầm gừ, giọng nói thô bạo: “Lại phí công vô ích! Cái Thiên Hoang Chi Địa này rốt cuộc còn có thứ gì đáng giá chứ? Chúng ta đã lùng sục cả tháng trời rồi!”

Tên thứ hai, dáng vẻ lanh lợi hơn, đáp: “Đừng nản chí, Đại ca. Lần trước có người nói đã thấy dấu vết của một loại Cổ Thụ Linh Tủy ở gần đây. Nếu tìm được nó, chúng ta sẽ có đủ tài nguyên để đổi lấy vài viên Linh Đan, đủ để đột phá tiểu cảnh giới.”

La Chinh chăm chú lắng nghe. “Thiên Hoang Chi Địa,” hắn ghi nhớ cái tên đó. Hóa ra nơi hắn đặt chân đến là một vùng đất hoang tàn có tên gọi. Hắn cũng nhận ra thuật ngữ “Cổ Thụ Linh Tủy” và “Linh Đan”, những thứ nghe có vẻ là tài nguyên tu luyện quý giá ở đây. Mặc dù ngôn ngữ có khác biệt, nhưng bản chất của tu luyện thì vẫn vậy, đều là tìm kiếm tài nguyên để tăng cường sức mạnh.

Khi ba người kia đi ngang qua vị trí của La Chinh, hắn vẫn ẩn mình kỹ càng. Hắn không muốn gây sự, ít nhất là chưa phải lúc này. Hắn cần tìm hiểu thêm về Thượng Giới, về các quy tắc, về sức mạnh của những người ở đây. Tuy nhiên, đúng lúc đó, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua, cuốn bay lớp bụi cát mỏng manh che phủ người hắn. Một viên đá nhỏ lăn ra, va vào chân của tên tu sĩ vóc dáng lanh lợi, tạo ra tiếng động nhỏ trong sự tĩnh mịch.

“Ai đó!” Tên đó lập tức cảnh giác, mắt sắc như dao quét qua tảng đá. Hắn ta rút ra một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm lấp lánh ánh kim loại lạ lùng, tỏa ra hàn khí. Hai người còn lại cũng nhanh chóng vào tư thế phòng thủ, khí tức hung bạo bùng phát, sẵn sàng tấn công.

La Chinh biết mình không thể trốn tránh được nữa. Hắn chậm rãi bước ra từ sau tảng đá, ánh mắt bình tĩnh đối diện với ba kẻ kia. Khuôn mặt hắn vẫn còn vương chút bụi đường, nhưng đôi mắt lại sáng như sao, không chút sợ hãi hay nao núng. Hắn đứng thẳng, không hề cúi đầu.

“Ngươi là ai? Sao lại lén lút ở đây?” Tên tu sĩ cao lớn gầm lên, bàn tay siết chặt lấy một cây búa tạ khổng lồ, trên thân búa khắc đầy phù văn cổ quái. Khí tức từ hắn ta tỏa ra khiến không khí xung quanh cũng trở nên nặng nề.

La Chinh không vội trả lời, hắn quan sát ba người. Khí tức của bọn họ tuy mạnh mẽ, nhưng vẫn chưa đạt đến mức độ khiến hắn phải e dè. Hắn có thể cảm nhận được sự khác biệt trong năng lượng tu luyện của họ so với mình. Năng lượng của hắn dường như tinh khiết và cô đọng hơn, dù số lượng có thể chưa bằng, nhưng lại mang một bản chất cao cấp hơn hẳn.

“Ta lạc đường, vô tình đi ngang qua,” La Chinh nói, giọng điệu bình thản, không một chút gợn sóng. Hắn vẫn giữ một sự đề phòng nhất định, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.

Cả ba tên kia nhìn nhau, rồi phá lên cười. Tiếng cười của bọn họ vang vọng trong không gian hoang vu, đầy vẻ khinh miệt và chế giễu, như thể hắn vừa nói một chuyện nực cười nhất thế gian.

“Lạc đường? Ngươi nghĩ chúng ta là lũ ngốc sao? Nơi này là Thiên Hoang Chi Địa, ngay cả chim cũng không thèm đậu! Làm gì có kẻ nào ‘vô tình đi ngang qua’ chứ!” Tên tu sĩ lanh lợi cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh. “Nhìn ngươi xem, quần áo rách rưới, khí tức yếu ớt, chắc là một tên hạ giới mới phi thăng lên đây, hoặc là một kẻ bị trục xuất khỏi các tông môn!”

“Hạ giới phi thăng?” La Chinh khẽ nhíu mày. Hắn đã nghe về khái niệm này. Quả nhiên, Thượng Giới có những kẻ đến từ các thế giới thấp hơn. Và dường như, những kẻ đó không được tôn trọng, thậm chí còn bị khinh miệt và coi thường.

Tên tu sĩ cao lớn bước tới một bước, cây búa tạ trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra tiếng ù ù. “Nói thật đi, ngươi là ai? Có phải là gián điệp của Hắc Nha Bang không?”

La Chinh lắc đầu. “Ta không biết Hắc Nha Bang là gì. Ta thực sự chỉ vừa mới đến đây.”

“Vậy thì thôi được rồi,” tên thứ ba, kẻ nãy giờ im lặng, đột nhiên lên tiếng. Hắn có một vết sẹo dài trên má, đôi mắt đầy vẻ độc ác và tàn nhẫn. “Dù là gián điệp hay là một con kiến mới bò lên từ hạ giới, gặp phải chúng ta ở Thiên Hoang Chi Địa này thì đều là xui xẻo của ngươi. Không có quy tắc nào ở đây cả, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng.”

Hắn ta liếm môi, ánh mắt tham lam quét qua La Chinh, như thể đang nhìn một món hàng. “Nhìn ngươi yếu ớt thế này, chắc trên người cũng không có bảo vật gì đáng giá. Nhưng dù sao, cũng là một sinh mệnh, bán cho mấy kẻ buôn nô lệ ở chợ đen cũng được một ít Linh Tinh.”

Lời nói của hắn ta khiến La Chinh nhíu chặt mày. Nô lệ? Ngay từ khi đặt chân đến Thượng Giới, hắn đã gặp phải sự nguy hiểm và tàn khốc đến vậy sao? Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho sự khinh miệt, nhưng việc bị coi là hàng hóa, là nô lệ, thì lại nằm ngoài dự liệu của hắn. Một luồng sát ý lạnh lẽo từ từ dâng lên trong lòng La Chinh, khiến không khí xung quanh cũng trở nên căng thẳng.

“Các ngươi muốn làm gì?” La Chinh hỏi, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự uy hiếp vô hình. Ánh mắt hắn không còn bình thản nữa, mà bắt đầu lóe lên những tia sắc bén, như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ.

“Làm gì à?” Tên tu sĩ cao lớn cười khẩy, giơ cao cây búa, nụ cười trên môi đầy vẻ tàn bạo. “Đương nhiên là tiễn ngươi xuống địa ngục! Sau đó, nếu may mắn thì cơ thể ngươi còn nguyên vẹn, chúng ta sẽ bán ngươi đi kiếm chút cháo. Nào, đừng chống cự vô ích, một tên hạ giới như ngươi không có cửa ở Thượng Giới này đâu!”

Ba tên tu sĩ đồng loạt lao tới, sát khí bùng nổ, bao trùm lấy La Chinh. Tên cao lớn vung búa tạo ra một luồng khí thế cuồng bạo xé rách không khí, tên lanh lợi vung kiếm chém ra những đường kiếm sắc bén như muốn cắt đôi không gian, còn tên mặt sẹo thì lao thẳng vào muốn khống chế La Chinh bằng một loại thuật pháp cấm cố. Ba loại công kích, ba luồng năng lượng khác nhau, nhưng đều ẩn chứa sức mạnh hủy diệt mà La Chinh hiếm khi thấy ở hạ giới.

La Chinh không lùi bước. Hắn đã dự đoán được sự tàn khốc của Thượng Giới, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh đến vậy, và từ những kẻ yếu ớt nhất. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, hắn lại cảm thấy một sự hưng phấn. Đây chính là thử thách mà hắn tìm kiếm, là khởi đầu cho hành trình Nghịch Thiên của hắn, một khởi đầu đầy máu lửa và tàn khốc.

“Đúng là một lũ ngu xuẩn,” La Chinh thầm nghĩ. Hắn không có thời gian để giải thích hay chứng minh bản thân. Ở Thượng Giới này, sức mạnh là ngôn ngữ duy nhất, là quy tắc tối cao. Hắn không cần phải che giấu nữa. Một luồng khí tức bùng nổ từ trong cơ thể hắn, không phải là linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng thuần túy và mạnh mẽ hơn nhiều, từng chút từng chút lan tỏa ra ngoài. Đây chính là sức mạnh “Nghịch Đạo” mà hắn đã tôi luyện bấy lâu, thứ mà không ai ở hạ giới có thể sánh được, và ngay cả những cường giả Thượng Giới tầm thường cũng không thể hiểu nổi.

Cả ba tên tu sĩ đang lao tới bỗng chững lại. Ánh mắt chúng từ khinh miệt chuyển sang kinh ngạc, rồi là sợ hãi tột độ, như thể vừa nhìn thấy một con quái vật cổ xưa trỗi dậy từ địa ngục. Luồng khí tức kia, tuy không ồn ào dữ dội, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến linh hồn chúng run rẩy, như thể đang đối mặt với một tồn tại vượt xa mọi hiểu biết, một vị thần linh tà ác.

“Ngươi… ngươi không phải người của hạ giới!” Tên mặt sẹo run rẩy thốt lên, giọng nói đầy vẻ hoảng loạn. Hắn cảm thấy một luồng tử khí lạnh lẽo bao trùm lấy mình, báo hiệu cái chết đã cận kề.

La Chinh không nói thêm lời nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay, một luồng năng lượng vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bùng phát, như một cơn sóng thần quét qua ba kẻ kia, không cho chúng một cơ hội nào để phản kháng. Không có tiếng nổ lớn, không có quang ảnh chói mắt, chỉ có một sự im lặng chết chóc. Ba tên tu sĩ Thượng Giới, những kẻ vừa mới huênh hoang tự mãn, bỗng chốc hóa thành những hạt bụi li ti, tan biến hoàn toàn trong không khí, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể chúng chưa từng tồn tại.

La Chinh thu tay về, ánh mắt vẫn bình thản, không một chút dao động. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thượng Giới này còn vô số cường giả, vô số thế lực mạnh hơn gấp vạn lần ba kẻ vừa rồi. Nhưng hắn cũng đã chứng minh một điều: dù có là phế vật ở hạ giới, hay một người ngoài cuộc bị khinh miệt ở Thượng Giới, hắn vẫn là La Chinh. Kẻ mang trong mình hạt giống Nghịch Thiên, kẻ sẽ định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Hắn nhìn về phía xa, nơi màn bụi cát đã dần tan bớt, để lộ ra những đường chân trời mờ ảo, hứa hẹn những điều chưa biết. Có lẽ ở đó, sẽ có những thị trấn, những tông môn, những con người. Và ở đó, hắn sẽ bắt đầu hành trình của mình, từng bước, từng bước, ghi dấu chân Nghịch Thiên của mình lên toàn bộ Thượng Giới, bất chấp mọi rào cản và định đoạt của số phận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8