Nghịch Thiên
Chương 285

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:04:10 | Lượt xem: 4

Dòng linh lực cuối cùng được La Chinh ép ra từ đan điền, lao thẳng vào hạt châu đen đang lặng lẽ nằm đó. Hắn không biết hạt châu này là gì, chỉ biết mỗi khi tuyệt vọng, nó luôn là nguồn sức mạnh cuối cùng mà hắn có thể dựa vào. Lần này, sự kiệt quệ đã lên đến cực điểm, hắn gần như cảm thấy linh hồn mình sắp rời khỏi thể xác.

Một luồng năng lượng hỗn độn, cổ xưa đến mức đáng sợ, bỗng chốc bùng nổ từ hạt châu. Nó không phải là linh lực thuần túy mà La Chinh từng biết, càng không phải nguyên khí hay tiên nguyên. Đó là một dòng chảy cuồng bạo, mang theo hơi thở của sự hủy diệt và tái sinh, như thể nó được sinh ra từ chính khởi nguyên của vũ trụ. Dòng năng lượng này quét qua toàn bộ kinh mạch của La Chinh, không phải để chữa lành một cách êm dịu, mà là để cưỡng ép trấn áp mọi thương tổn.

Xương cốt kêu răng rắc, cơ bắp co giật dữ dội. La Chinh cảm thấy như mình đang bị xé nát rồi lại được gắn kết lại trong một khoảnh khắc. Miệng hắn bật ra một tiếng rên rỉ nghèn nghẹn, một phần máu ứ trong lồng ngực bị ép phun ra ngoài. Nhưng cùng lúc đó, một cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi cơn đau nhức nhối ở đan điền và các vết thương ngoài da. Sự kiệt sức vẫn còn đó, nhưng không còn là tình trạng nguy kịch cận kề cái chết nữa. Hắn có thể cảm nhận được một chút sức lực mơ hồ đang chảy trong huyết mạch, đủ để hắn không gục ngã hoàn toàn.

Hạt châu đen, sau khi phóng thích năng lượng, lại trở về trạng thái tĩnh lặng, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. La Chinh cố gắng dùng ý niệm thăm dò, nhưng chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng sâu thẳm, như một vực sâu không đáy.

Hắn run rẩy chống tay xuống đất, chậm rãi đứng dậy. Mặc dù vẫn còn choáng váng và đau đớn, nhưng ít nhất hắn đã không còn là một kẻ sắp chết. Ánh mắt hắn quét qua khung cảnh xung quanh, và ngay lập tức, một cảm giác choáng ngợp ập đến.

Đây là Thượng Giới? Khung cảnh hùng vĩ đến mức phi lý. Những ngọn núi cao ngất, như những thanh kiếm khổng lồ đâm thẳng vào bầu trời, đỉnh núi ẩn mình trong tầng mây dày đặc, phát ra thứ áp lực vô hình khiến tâm trí hắn phải rúng động. Cây cối ở đây không phải là những loại cây hắn từng thấy. Chúng cao chót vót, thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể, cành lá rậm rạp, mỗi chiếc lá đều phát ra một vầng sáng xanh biếc yếu ớt, như chứa đựng linh tính. Không khí xung quanh đặc quánh một loại năng lượng mà La Chinh chưa từng cảm nhận. Nó tinh khiết hơn, hùng vĩ hơn linh khí Phàm Trần gấp trăm ngàn lần, nhưng cũng cuồng bạo hơn. Mỗi hơi thở hít vào đều khiến lồng ngực hắn đau nhói, như thể phổi hắn chưa đủ mạnh để hấp thụ thứ năng lượng quá mức tinh khiết này – thứ mà hắn lờ mờ đoán là Tiên Nguyên Khí.

Bầu trời nơi đây mang một sắc xanh thẳm, sâu hun hút, và những vì sao lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ, gần gũi đến mức La Chinh có thể cảm thấy chúng đang nhìn xuống hắn.

“Đây chính là Thượng Giới sao…” Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Sự hùng vĩ này làm hắn nhận ra mình nhỏ bé đến mức nào. Nhưng cũng chính sự hùng vĩ này càng thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng hắn. Một thế giới rộng lớn như vậy, chắc chắn có vô số bí mật và cơ duyên để hắn khám phá, để hắn trở nên mạnh mẽ hơn.

Đột nhiên, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của khu rừng. La Chinh lập tức tập trung tinh thần, quay đầu nhìn về phía âm thanh. Trong màn đêm mờ ảo, một đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái đang từ từ xuất hiện từ sau một bụi cây cổ thụ. Một con thú. Không, không phải một con thú bình thường.

Thân hình nó to lớn hơn cả một con hổ trưởng thành, toàn thân bao phủ bởi lớp vảy xám đen cứng rắn như thép, trên đầu mọc ra một chiếc sừng nhọn hoắt uốn cong. Từ khe hở giữa các lớp vảy, một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra, khiến La Chinh rùng mình. Nó là một loại Huyền Thú mà hắn chưa từng thấy. Ánh mắt nó lộ rõ vẻ khát máu và tham lam, hoàn toàn không có chút sợ hãi nào khi nhìn thấy hắn. Ngược lại, nó bước từng bước chậm rãi, như một kẻ săn mồi đang tận hưởng con mồi đã nằm gọn trong tầm ngắm.

La Chinh cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên mình. Con Huyền Thú này, tuy không phải là cường giả, nhưng sức mạnh của nó chắc chắn đã vượt xa bất kỳ yêu thú nào ở Phàm Trần mà hắn từng đối mặt. Với cơ thể trọng thương và linh lực cạn kiệt, hắn khó lòng chống đỡ.

“Thượng Giới… ngay cả một con thú cũng mạnh đến vậy sao?” Hắn cười khổ, nhưng trong ánh mắt không hề có sự tuyệt vọng. Ngược lại, một tia điên cuồng lóe lên. Hắn đã trải qua quá nhiều sinh tử, quá nhiều lần đối mặt với định mệnh bất công. Một con Huyền Thú, dù mạnh đến đâu, cũng không thể khiến hắn gục ngã dễ dàng.

Con Huyền Thú dường như cảm nhận được sự bất khuất trong ánh mắt của La Chinh, nó gầm lên một tiếng uy hiếp, phóng vút tới, chiếc sừng nhọn hoắt nhằm thẳng vào ngực hắn. Tốc độ của nó nhanh như chớp, mang theo một luồng gió tanh tưởi.

La Chinh không kịp suy nghĩ, bản năng sinh tồn trỗi dậy. Hắn nghiêng người né tránh, đồng thời dùng cánh tay còn chút sức lực vung lên, một thanh kiếm khí mỏng manh được ngưng tụ từ chút linh lực cuối cùng, chém ngang qua không khí. Kiếm khí yếu ớt, chỉ để lại một vết xước rất nhỏ trên lớp vảy cứng rắn của con Huyền Thú.

Con Huyền Thú bị chọc giận, nó quay người lại, cái đuôi to lớn như roi thép quét mạnh về phía La Chinh. Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên, La Chinh cảm thấy xương sườn mình như muốn gãy đôi, cả người bị đánh bay đi, đập mạnh vào thân cây cổ thụ.

Máu tươi trào ra từ khóe miệng hắn, nhưng La Chinh không dám dừng lại. Hắn biết, nếu hắn gục ngã, hắn sẽ trở thành bữa ăn cho con Huyền Thú này. Hắn cắn chặt răng, cảm nhận được luồng năng lượng hỗn độn từ hạt châu đen lại một lần nữa dâng lên, trấn áp cơn đau khủng khiếp. Năng lượng này tuy không giúp hắn chiến đấu, nhưng ít nhất cũng giúp hắn kéo dài mạng sống.

Hắn lảo đảo đứng dậy, nhìn chằm chằm vào con Huyền Thú đang tiến tới. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn. Hắn không thể đánh lại nó, nhưng hắn có thể chạy. Hắn đã từng trải qua vô số trận chiến, hắn biết khi nào nên đối đầu, khi nào nên rút lui. Và đây, rõ ràng là lúc phải rút lui.

La Chinh dồn hết sức lực còn sót lại vào đôi chân, lao nhanh vào sâu trong khu rừng rậm rạp. Hắn không có mục đích cụ thể, chỉ là chạy trốn khỏi con quái vật đang khát máu kia. Từng bước chân đều nặng nề như chì, mỗi nhịp thở đều bỏng rát. Con Huyền Thú gầm gừ đuổi theo sát phía sau, tiếng móng vuốt của nó cào trên mặt đất như tiếng tử thần đang đến gần.

Hắn không biết mình đã chạy bao xa, chỉ biết cơ thể hắn gần như đã vượt quá giới hạn cuối cùng. Đột nhiên, hắn thấy phía trước có một khe nứt lớn trên vách núi, sâu hun hút và tối tăm. Không chút do dự, hắn lao thẳng vào đó.

Con Huyền Thú dừng lại trước cửa hang, đôi mắt đỏ rực nhìn vào bóng tối. Nó gầm gừ vài tiếng, dường như không muốn mạo hiểm tiến vào một nơi lạ lẫm. Sau một hồi ngập ngừng, nó quay đầu, bỏ cuộc săn đuổi. La Chinh đã thoát nạn.

Hắn ngã phịch xuống đất trong khe nứt, thở hổn hển. Trong bóng tối, hắn có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Toàn thân hắn đau nhức, nhưng ít nhất, hắn đã sống sót.

Hắn cố gắng vận chuyển chút linh lực còn lại trong đan điền, nhưng chỉ cảm thấy một sự trống rỗng đến tuyệt vọng. Hạt châu đen vẫn tĩnh lặng, không hề có phản ứng. Nó đã ban cho hắn một sự sống sót, nhưng không cho hắn một sức mạnh để chiến đấu.

“Đây là Thượng Giới…” Hắn tự nhủ, trong bóng tối tĩnh mịch của hang động. “Nơi mà ngay cả một con quái vật cấp thấp cũng có thể khiến ta khốn đốn.”

La Chinh nhắm mắt lại. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương bao la. Nhưng điều đó không làm hắn sợ hãi. Ngược lại, nó càng củng cố ý chí của hắn. Hắn sẽ không chấp nhận số phận bị chà đạp. Hắn sẽ không chấp nhận trở thành kẻ yếu kém.

Hắn nhớ lại những lời cuối cùng trong đầu mình trước khi phi thăng. Con đường Nghịch Thiên của hắn vừa mới thực sự bắt đầu, và Thượng Giới này, với tất cả sự hùng vĩ và hiểm nguy của nó, chính là chiến trường đầu tiên mà hắn phải chinh phục. Hắn sẽ bắt đầu từ con số không, từ một kẻ bị ruồng bỏ của Phàm Trần, để chứng minh rằng ý chí của một cá nhân có thể thay đổi mọi thứ, kể cả “Thiên”.

La Chinh ôm lấy vết thương, cố gắng giữ cho tinh thần mình không bị suy sụp. Hắn biết, đêm nay chỉ là khởi đầu. Hắn cần phải sống sót, cần phải hiểu rõ thế giới này, và quan trọng nhất, hắn cần phải tìm cách để trở nên mạnh mẽ hơn. Hắn sẽ không bao giờ gục ngã, bởi vì hắn là La Chinh, kẻ mang ý chí Nghịch Thiên.

Với một quyết tâm sắt đá, La Chinh cắn chặt răng, cố gắng vận chuyển chút linh lực còn sót lại, tập trung vào hạt châu đen trong đan điền. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường Nghịch Thiên của hắn vừa mới thực sự bắt đầu, và Thượng Giới này, với tất cả sự hùng vĩ và hiểm nguy của nó, chính là chiến trường đầu tiên mà hắn phải chinh phục.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8