Nghịch Thiên
Chương 283

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:03:21 | Lượt xem: 4

La Chinh bước ra khỏi khu rừng, ánh mắt kiên định hướng về phía chân trời xa xăm. Làn gió núi mang theo hương đất ẩm và mùi lá mục, một mùi hương quen thuộc của thế giới mà hắn sắp rời bỏ. Bên cạnh hắn, Mộc Linh vẫn níu chặt vạt áo, đôi mắt to tròn ngấn nước ngước nhìn hắn.

“Ca ca đi thật sao?” Giọng cô bé lí nhí, đầy vẻ lưu luyến.

La Chinh khẽ vuốt tóc Mộc Linh, nụ cười trên môi mang theo chút xót xa. “Linh Nhi đã lớn rồi, không còn là cô bé hay sợ hãi nữa. Ca ca phải đi, có những điều ca ca cần tìm kiếm, những nơi ca ca cần đến.”

Hắn biết, Thượng Giới không phải là nơi một cô bé yếu ớt có thể đặt chân tới. Dù Mộc Linh đã có chút tu vi nhờ sự chỉ dẫn của hắn, nhưng trước mắt những cường giả Thượng Giới, cô bé vẫn quá nhỏ bé.

“Ca ca đã sắp xếp cho Linh Nhi rồi. Nơi này không còn an toàn tuyệt đối nữa, nhưng ở Cực Quang Tông, có Trưởng lão Vân Lam và các huynh tỷ sẽ chăm sóc Linh Nhi thật tốt. Hơn nữa, ca ca đã để lại cho Linh Nhi một vài thứ, đủ để Linh Nhi tự bảo vệ mình và tu luyện đến một cảnh giới nhất định.” La Chinh dặn dò, giọng điệu kiên định nhưng ánh mắt vẫn đầy sự yêu thương.

Mộc Linh biết La Chinh đã quyết tâm. Cô bé gật đầu, cố gắng nén những giọt nước mắt chực trào. “Linh Nhi sẽ cố gắng tu luyện, sẽ không làm ca ca thất vọng. Ca ca… nhớ phải trở về nhé.”

“Nhất định rồi.” La Chinh ôm chặt Mộc Linh lần cuối, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé của cô bé. Hắn hứa với lòng mình, sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm hại những người hắn yêu thương. Đây là động lực lớn nhất của hắn, là ngọn lửa không bao giờ tắt trong hành trình Nghịch Thiên.

Sau khi tiễn Mộc Linh về Cực Quang Tông với sự bảo hộ của một cường giả bí mật mà hắn đã sắp xếp, La Chinh quay trở lại điểm khởi hành, nơi chỉ còn lại mình hắn giữa cánh rừng già. Sự cô độc đột nhiên ập đến, nhưng không làm lung lay ý chí của hắn. Ngược lại, nó càng hun đúc thêm sự kiên cường trong tâm hồn.

Hắn không đi Thượng Giới bằng cách phi thăng thông thường. Bởi vì, ở đại lục này, khái niệm “phi thăng” chỉ là một truyền thuyết xa vời, một điều mà các cường giả đỉnh cao của hạ giới cũng chưa từng đạt tới. Hắn đã tìm thấy một con đường khác, một con đường cổ xưa, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng cơ hội duy nhất để bước vào cảnh giới cao hơn: Thiên Lộ.

Thiên Lộ không phải là một con đường hữu hình, mà là một khe nứt không gian, một hành lang vũ trụ ẩn giấu giữa các giới vực. Nó chỉ xuất hiện khi các thiên thể sắp xếp theo một cách đặc biệt, và chỉ những người có đủ sức mạnh và cơ duyên mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó, chứ đừng nói đến việc bước vào.

La Chinh nhìn lên bầu trời đêm. Các vì sao lấp lánh như những viên kim cương vĩnh cửu. Hắn đã dành nhiều tháng để tìm hiểu về Thiên Lộ, thu thập những mảnh thông tin rời rạc từ các cổ thư và di chỉ. Cuối cùng, hắn đã xác định được vị trí của điểm khởi đầu, một nơi được gọi là “Vực Thâm Không Gian” – một vùng đất hoang tàn, không có sự sống, nơi các quy tắc không gian bị vặn vẹo.

Hắn bắt đầu hành trình. Mỗi bước chân đều vững chãi, mang theo gánh nặng của niềm tin và hy vọng. Vượt qua những dãy núi trùng điệp, những sa mạc cát bỏng, và những vực sâu không đáy, hắn cuối cùng cũng đến được Vực Thâm Không Gian.

Khi đặt chân vào vùng đất này, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Không khí trở nên nặng nề, dường như có một áp lực vô hình đè nén mọi thứ. Linh khí ở đây cực kỳ hỗn loạn, không thể hấp thụ, thậm chí còn có dấu hiệu ăn mòn tu vi nếu không cẩn thận. Bầu trời không còn trong xanh mà bị bao phủ bởi một màu xám xịt, đôi khi có những tia sét màu tím xé toang không gian, tạo ra những vết nứt tạm thời trên bầu trời.

La Chinh biết đây chính là dấu hiệu của sự giao thoa giữa các giới vực. Hắn kích hoạt Thiên Đạo Tiên Kiếm trong đan điền, luồng năng lượng thuần khiết từ thanh kiếm giúp hắn ổn định tâm thần và bảo vệ bản thân khỏi sự hỗn loạn của linh khí xung quanh.

Theo những gì hắn tìm hiểu, Thiên Lộ không có một lối vào cố định. Nó là một điểm yếu trong kết cấu của vũ trụ, một cánh cửa vô hình chỉ mở ra cho những ai “đủ tư cách”. Và “tư cách” ở đây không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí, là sự kiên định không gì lay chuyển được.

La Chinh đi sâu vào Vực Thâm Không Gian, nơi những tảng đá khổng lồ lơ lửng giữa không trung, những thác nước xoắn ốc chảy ngược lên trời, và những ngọn núi dường như được tạo thành từ những mảnh vỡ của các thế giới khác. Cảnh tượng này vừa hùng vĩ, vừa đáng sợ, khiến một người bình thường có thể phát điên.

Hắn cảm nhận được sự dao động của không gian. Nó không ổn định, như một tấm gương bị rạn nứt, bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ tan. Hắn biết mình phải tìm ra điểm yếu nhất, nơi mỏng manh nhất để xuyên qua.

Đột nhiên, một cơn gió lốc mạnh mẽ nổi lên, không phải gió bình thường, mà là những luồng năng lượng không gian sắc bén như lưỡi dao, có thể cắt đứt cả kim loại. La Chinh vung kiếm, tạo ra một màn chắn năng lượng, nhưng các luồng gió vẫn xé rách không khí, tạo ra những âm thanh rít gào chói tai.

Đây mới chỉ là sự khởi đầu. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho những hiểm nguy lớn hơn nhiều. Các truyền thuyết kể rằng, những kẻ yếu kém nếu dám đặt chân vào Vực Thâm Không Gian sẽ bị xé nát thành từng mảnh, linh hồn cũng không thể siêu thoát.

Hắn tiếp tục tiến lên, bước chân không hề nao núng. Hắn không có thời gian để sợ hãi. Mỗi bước đi là một lời khẳng định cho ý chí Nghịch Thiên của hắn. Hắn đã từng là một phế vật, từng bị ruồng bỏ, từng đối mặt với cái chết vô số lần. Nhưng hắn đã đứng lên, đã mạnh mẽ hơn, đã phá vỡ mọi xiềng xích của số phận.

Sau ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ, xuyên qua vô số thử thách của Vực Thâm Không Gian, La Chinh cuối cùng cũng đến được một khu vực trung tâm. Ở đó, không còn là những tảng đá lơ lửng hay dòng thác chảy ngược. Thay vào đó, là một khoảng không đen kịt, rộng lớn đến vô tận, không có ánh sáng, không có âm thanh. Nó giống như một vết thương rách toạc trên tấm vải của vũ trụ.

Đây chính là Thiên Lộ. Cánh cửa đến Thượng Giới.

La Chinh đứng trước khoảng không vô tận, cảm nhận được một lực hút khổng lồ đang lôi kéo mọi thứ vào bên trong. Linh khí trong cơ thể hắn cũng bắt đầu dao động mạnh, dường như muốn thoát ra khỏi đan điền mà hòa vào khoảng không đó. Nhưng hắn đã chuẩn bị kỹ càng, dùng thần thức mạnh mẽ của mình để trấn áp.

Một giọng nói cổ xưa, trầm thấp, vang vọng trong tâm trí hắn, như tiếng vọng từ ngàn vạn năm trước:
“Kẻ phàm trần, ngươi có dám bước vào nơi Thiên Đạo không dung?
Nơi quy tắc bị bẻ cong, nơi sinh tử chỉ là khoảnh khắc.
Ngươi có dám từ bỏ tất cả những gì thuộc về hạ giới, để tìm kiếm một con đường mà không ai dám bước đi?”

La Chinh nhắm mắt lại. Hắn hình dung lại khuôn mặt của Mộc Linh, của những người thân yêu, của những kẻ đã bị hắn đánh bại, và của cả những kẻ đã từng coi thường hắn. Hắn nhớ lại lời thề của mình: định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Hắn mở mắt ra, trong đó không còn chút do dự nào.
“Ta dám!” Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp Vực Thâm Không Gian, xuyên qua cả khoảng không vô tận của Thiên Lộ.
“Ta sẽ không từ bỏ! Ta sẽ không lùi bước! Ta sẽ không cúi đầu trước bất kỳ ‘Thiên’ nào!”

Với một quyết tâm sắt đá, La Chinh không chút do dự, lao thẳng vào khoảng không đen kịt. Cơ thể hắn cảm nhận được một lực xé toạc khủng khiếp, như hàng vạn lưỡi dao vô hình đang cắt vào da thịt, xuyên thấu xương cốt. Cảnh vật xung quanh biến thành một dải ánh sáng hỗn loạn, không gian bị bóp méo đến không thể nhận ra.

Hắn đang đi xuyên qua giới vực, vượt qua ranh giới giữa phàm trần và Thượng Giới.
Con đường Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8