Nghịch Thiên
Chương 269
Luồng ánh sáng ngũ sắc rực rỡ bùng lên từ thanh cổ kiếm trong tay Bạch Vô Trần, không phải là một luồng sáng đơn thuần, mà như một dòng thác dữ dội của năng lượng, cuộn xoáy và biến ảo không ngừng. Trong khoảnh khắc đó, không gian xung quanh dường như bị bóp méo, không khí run rẩy đến độ những tảng đá cứng nhất trên khán đài cũng bắt đầu nứt rạn. Một áp lực vô hình, nặng nề như cả một ngọn núi cổ xưa đè nén, lan tỏa khắp đấu trường, khiến những tu sĩ yếu hơn phải tái mặt, thậm chí là ho ra máu. Đây không còn là một chiêu thức thi đấu nữa, đây là một sự phô diễn sức mạnh tuyệt đối, một lời tuyên chiến với tất cả những ai dám hoài nghi “Thiên Mệnh”.
“Thiên Mệnh Kiếm Quyết: Ngũ Sắc Phá Hư!” Bạch Vô Trần gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng sấm sét. Mỗi âm tiết đều mang theo sự phẫn nộ và ý chí nghiền nát đối thủ. Ngũ sắc kiếm quang không chỉ là ánh sáng, mà là sự cô đọng của Ngũ Hành chi lực, được gia trì bởi một loại ý chí tối cao, một quy tắc bất biến. Nó nhắm thẳng vào La Chinh, không cho hắn bất kỳ đường lui nào, bất kỳ kẽ hở nào để thở.
La Chinh đứng yên tại chỗ, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực như hai vì sao băng. Hắn cảm nhận được sự hung hiểm tột cùng từ chiêu thức này. Từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể hắn đều gào thét báo động. Đây là sức mạnh mà hắn chưa từng đối mặt kể từ khi bước chân vào con đường tu luyện. Nó không chỉ là sự chênh lệch về cảnh giới, mà là một sự áp chế đến từ bản chất của “Thiên Mệnh”, một quy luật mà phàm nhân không thể kháng cự.
Thế nhưng, La Chinh không lùi bước. Lùi bước đồng nghĩa với việc chấp nhận số phận, chấp nhận sự sắp đặt của “Thiên”, điều mà hắn đã thề sẽ không bao giờ làm. Một ý chí kiên cường, dường như có thể xuyên thủng cả hư không, trỗi dậy trong lòng hắn. Hắn không có “Thiên Mệnh”, hắn chỉ có ý chí “Nghịch Thiên” của riêng mình.
Trong khoảnh khắc sinh tử, một luồng khí tức đặc biệt bắt đầu lan tỏa từ cơ thể La Chinh. Đó không phải là linh khí thuần túy, cũng không phải là chân nguyên của bất kỳ công pháp nào mà mọi người từng thấy. Nó là một loại năng lượng nguyên thủy, hỗn độn, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh bùng nổ kinh người. Các mạch máu trên cơ thể hắn nổi rõ, cơ bắp cuồn cuộn như những con rồng nhỏ đang ẩn mình, và một quầng sáng màu xám tro nhạt dần bao phủ lấy hắn. Đây là biểu hiện của “Nghịch Đạo Thể” mà hắn đã vô tình rèn luyện được, kết hợp với “Vô Tận Chân Nguyên” chảy trong đan điền, thứ đã từng bị phế bỏ nhưng giờ lại trở thành một nguồn năng lượng không đáy.
Hắn không có kiếm chiêu hoa lệ, không có thần thông kinh thiên động địa như Bạch Vô Trần. La Chinh chỉ đơn giản là nắm chặt hai nắm đấm, cơ thể hơi cúi xuống, dồn toàn bộ sức lực vào một điểm. Đôi mắt hắn khóa chặt vào trung tâm của luồng ngũ sắc kiếm quang đang lao tới, như thể muốn nhìn thấu bản chất của nó. Hắn không né tránh, cũng không phòng thủ một cách thụ động. Thay vào đó, hắn chọn cách trực tiếp đối đầu, dùng chính thân thể và ý chí của mình để đón đỡ, để phá vỡ.
“Phá!” La Chinh khẽ gầm lên, tiếng gầm tuy nhỏ nhưng lại mang theo sức nặng của vạn quân. Hắn tung ra một cú đấm. Đó là một cú đấm đơn giản, không cầu kỳ, không màu mè, nhưng lại ẩn chứa một ý chí không thể bị bẻ cong. Cú đấm ấy không chỉ nhắm vào luồng kiếm quang, mà còn nhắm vào cái gọi là “Thiên Mệnh”, vào quy tắc của vũ trụ đã kìm hãm hắn bấy lâu nay.
Một âm thanh chói tai đến rợn người bùng nổ. Không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng của không gian bị xé rách, tiếng của năng lượng hỗn loạn va đập vào nhau. Ngũ sắc kiếm quang của Bạch Vô Trần đâm thẳng vào nắm đấm của La Chinh, tạo ra một chấn động dữ dội. Một luồng sóng xung kích vô hình quét qua đấu trường, hất tung vô số mảnh vụn và cát bụi lên không trung. Những hàng ghế đá trên khán đài nứt toác, các tu sĩ yếu hơn bị chấn động đến mức ngã lăn ra đất, tai ù đi và mắt hoa lên.
Dưới sức mạnh kinh thiên của hai chiêu thức, đấu trường Tranh Long Hội vốn kiên cố giờ đây rung chuyển dữ dội, như thể sắp sụp đổ. Một vòng xoáy năng lượng khổng lồ hình thành tại điểm va chạm, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Các trưởng lão của các tông môn lớn, những người có tu vi thâm sâu, đều phải đồng loạt thi triển hộ thể quang tráo để bảo vệ bản thân và các đệ tử của mình. Trên khuôn mặt họ hiện rõ vẻ kinh hãi và khó tin.
“Cái gì? La Chinh… hắn đỡ được?” Một vị trưởng lão của Huyền Âm Tông thốt lên, giọng run rẩy. Ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm vào trung tâm vùng hỗn loạn, nơi mà họ chỉ có thể cảm nhận được hai luồng khí tức vẫn đang giằng co mãnh liệt.
“Không chỉ đỡ được, hắn còn dùng… nhục thân để đối kháng với Thiên Mệnh Kiếm Quyết của Bạch Vô Trần! Hắn là quái vật sao?” Một vị tông chủ khác, người vốn luôn giữ thái độ điềm tĩnh, giờ đây cũng không kìm được mà phải lên tiếng.
Bạch Vô Trần, người đang đứng giữa không trung, khuôn mặt hắn trắng bệch đi một phần. Hắn là Thiên Mệnh Chi Tử, là niềm tự hào của Tiên Linh Cung, người được tiên đoán sẽ đạt tới đỉnh cao của đại lục. Chiêu thức “Ngũ Sắc Phá Hư” là bí kỹ trấn phái, kết hợp với huyết mạch và Thiên Mệnh của hắn, là một chiêu thức không thể bị đỡ được bởi bất kỳ ai ở cảnh giới dưới cấp Tiên Vương. Hắn đã tưởng tượng ra cảnh La Chinh bị nghiền nát thành tro bụi, hoặc ít nhất cũng phải trọng thương hấp hối. Nhưng không, La Chinh vẫn đứng đó, thân thể cường tráng như một pho tượng đồng, nắm đấm vẫn cứng rắn ghim chặt vào kiếm quang của hắn.
“Ngươi… làm sao có thể?” Bạch Vô Trần nghiến răng, cơ mặt co giật. Hắn cảm thấy một lực phản chấn mạnh mẽ truyền đến từ cổ kiếm, không phải là lực chống cự thông thường, mà là một loại lực lượng hỗn loạn, giống như một dòng nước chảy ngược, cố gắng phá vỡ sự ổn định của kiếm quang. “Thiên Mệnh” của hắn đang bị lung lay bởi một thứ gì đó hoàn toàn xa lạ, một thứ không nên tồn tại.
La Chinh khẽ rên lên một tiếng. Dù đỡ được, nhưng không có nghĩa là hắn không bị tổn thương. Ngũ sắc kiếm quang mang theo lực lượng của “Thiên Mệnh” đã xuyên qua lớp phòng ngự của hắn, găm sâu vào nắm đấm. Hắn cảm nhận được xương cốt đang kêu răng rắc, da thịt bị xé rách, và một luồng năng lượng nóng bỏng cuồng bạo đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể, muốn phá hủy đan điền và kinh mạch của hắn. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ kẽ tay hắn, nhỏ xuống mặt đất, tạo thành những vệt đỏ thẫm.
Tuy nhiên, ánh mắt của La Chinh vẫn kiên định như cũ. Hắn đã từng trải qua vô số lần cận kề cái chết, từng bị ruồng bỏ và coi là phế vật. Những đau đớn này không là gì so với những gì hắn đã chịu đựng. Hắn dùng ý chí “Nghịch Thiên” của mình để chống lại sự xâm thực của “Thiên Mệnh” trong cơ thể. Nguồn “Vô Tận Chân Nguyên” trong đan điền cuộn trào, không ngừng tuôn ra để chữa trị vết thương và đẩy lùi dị lực.
Hắn nhìn thẳng vào Bạch Vô Trần, khóe môi khẽ nhếch lên, nụ cười mang theo sự khinh miệt và thách thức. “Thiên Mệnh Chi Tử? Ngươi cũng chỉ có vậy thôi sao? Nếu đây là toàn bộ sức mạnh của ‘Thiên Mệnh’, thì nó cũng không đáng sợ như ta tưởng.”
Những lời nói của La Chinh như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào lòng kiêu hãnh của Bạch Vô Trần. Sắc mặt hắn từ trắng bệch chuyển sang xanh mét, rồi đỏ bừng vì tức giận. Hắn là người được chọn, là thiên tài vạn năm khó gặp, chưa bao giờ bị một phế vật từ hạ giới dám sỉ nhục đến mức này. Đặc biệt là sau khi hắn đã sử dụng chiêu thức mạnh nhất của mình.
“Ngươi… ngươi dám!” Bạch Vô Trần gầm lên, toàn thân run rẩy. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Thiên Mệnh Kiếm Quyết không thể bị vô hiệu hóa như vậy. Hắn phải chứng minh rằng hắn là người được “Thiên” chọn, rằng hắn là bất khả chiến bại.
Hắn dồn thêm sức mạnh vào thanh cổ kiếm, ánh sáng ngũ sắc lại một lần nữa bùng cháy dữ dội hơn, như muốn nuốt chửng cả La Chinh. Từ sâu thẳm trong thanh kiếm, một tiếng rồng ngâm mơ hồ vang vọng, mang theo uy áp của thượng cổ. Đây là Bạch Vô Trần đang dốc hết toàn lực, không còn giữ lại chút nào. Hắn muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát La Chinh, để chứng minh rằng “Thiên Mệnh” là không thể bị thách thức.
La Chinh cảm nhận được áp lực tăng vọt, vết thương trên nắm đấm lại càng đau nhức. Nhưng ánh mắt hắn không hề dao động. Hắn biết, đây chưa phải là kết thúc. Hắn cũng cần phải dốc hết sức mình, không chỉ để sống sót, mà còn để chứng minh rằng, ý chí cá nhân, một trái tim không khuất phục, có thể thực sự “Nghịch Thiên”.
Trận chiến, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.